Phượng Nghịch Thiên Hạ

Chương 268: Ai dám động đến ta (10)



“Quận chúa nên sớm đi nghỉ, lão hủ xin phép được cáo từ.” Tiêu Khải Nguyên đã sớm muốn đi,chỉ là Hoàng Bắc Nguyệt chưa lên tiếng nên hắn vẫn đang do dự. Hiện tạinghe được lời này nên hắn lập tức liền rời đi.

Vừa từ Lưu Vân Các đi ra ngoài, liền gặp ngay Tiêu Viễn Trình đang vội vã chạy tới.

Tiêu Khải Nguyên vừa nhìn thấy đứa con trai vô dụng, trong lòng nhất thời nộ khí xung thiên!

Năm đó, nếu không phải là do tên tiểu tử thúi này tham vọng không chịu thua kém, muốn bò lên phía trên. Hết lần này đến lần khác đòi muốn kết hônvới cái gì mà Huệ Văn Trưởng công chúa, thì cũng sẽ không sinh hạ ranghiệp chướng Hoàng Bắc Nguyệt này, hại hắn hiện tại cũng không thể anbình!

“Phụ thân!” Tiêu Viễn Trình vội vàng đi lên, “Nha đầu kia ngài có phải hay không…..”

Ba……

Lời còn chưa dứt, Tiêu Khải Nguyên đã hung hăng giơ tay lên cho hắn một cái tát!

“Thật không có mắt, ngươi cũng không thèm nhìn một chút xem hiện tại ngươi đang ở nơi nào? Trên miệng còn không biết kiểm điểm!”

Tiêu Viễn Trình bị đánh đến ngây ngốc trừng mắt nhìn, hoàn toàn không rõ ýtứ của cha hắn là gì, rơi vào đường cùng nên không thể làm gì khác hơnngoài việc nhìn về phía Tiêu Nguyệt, người luôn luôn hiểu rõ tâm tư củalão gia tử.

Tiêu Nguyệt ôm lấy cánh tay đang đau nhức, sắc mặttái nhợt nói: “Biểu ca, Bắc Nguyệt quận chúa không dễ chọc vào, ngay cảchúng ta cũng phải nhìn sắc mặt của nàng mà làm việc, đầu óc của ngườinày thật sự là thâm sâu khó lường!”

Tiêu Viễn Trình ngây ngẩn cảngười, cái gì? Lão gia tử cũng phải xem sắc mặt nha đầu kia mà làm việc? Điều này làm sao có thể? Tuy nhiên nha đầu kia chính là một chiến sĩ mà thôi, ngay cả triệu hoán sư cũng không phải, lão gia tử là một nhân vật lợi hại như thế, sao có thể sợ nàng ta?

Tiêu Nguyệt vừa nhìn sắc mặt của hắn, chẳng quan tâm trong đầu hắn nghĩ cái gì, lạnh lùng nói:“Sư phụ của Bắc Nguyệt quận chúa là người ở đâu ngươi có biết không?”

“Điều này chính ta cũng không biết, nàng ta từ khi nào lại trở nên lợi hại như vậy ta cũng không biết.”

“Không biết không biết, ngươi cái gì cũng không biết!” Tiêu Khải Nguyên gầmlên. Thanh âm không dám quá lớn, sợ Hoàng Bắc Nguyệt sẽ nghe thấy!

Tiêu Nguyệt nói: “Biểu ca, sư phụ của Bắc Nguyệt quận chúa xem ra rất lợihại, ta thấy trên toàn Tạp Nhĩ Tháp đại lục này, cũng không có mấy người dám trêu vào đâu!”

Tiêu Viễn Trình thần sắc mơ hồ, nói chuyện quanh co: “Có thể lợi hại như vậy sao?”

Tiêu Nguyệt nhìn thấy bộ dáng kia của hắn, trong lòng khinh bỉ, từ nhỏ đã vô dụng nhưng lại không chịu thua kém, đến hôm nay dù đã lớn tuổi, đầu óclại không có chút hữu dụng. Hừ! Sau này có sa cơ lỡ bước, cũng đừng hòng có thể van cầu bọn họ!

Tiêu Nguyệt hừ lạnh một tiếng: “Ta thấy,trừ Quang Diệu Điện cùng Tu La Thành ra, không mấy người dám trêu vàoloại cao thủ có cấp bậc này đâu. Biểu ca ngươi nên cẩn thận rồi, Tiêugia chúng ta từ nay về sau tuyệt đối sẽ không đối nghịch với Bắc Nguyệtquận chúa. Ngươi với bọn ta có thể không cùng một phía, chúng ta vàngươi từ nay phân rõ ranh giới!”

“Phụ thân, ý của người chính là, sau này ta cũng phải nhìn sắc mặt nha đầu kia mà làm việc?” Tiêu ViễnTrình vừa nghe, trong lòng cảm thấy khó chịu.

Tiêu Khải Nguyên lạnh lùng liếc hắn: “Nếu không thì ngươi nghĩ thế nào?”

Tiêu Viễn Trình trong khoảng thời gian ngắn cũng không nghĩ ra được biệnpháp, hắn trước mắt đã âm thầm bố trí nhân thủ sẽ hạ thủ đối với HoàngBắc Nguyệt. Chỉ là chưa kịp động thủ, lại phát sinh sự việc của TiêuTrọng Kỳ, bị An Quốc Công phủ chăm chú giám sát chặc chẽ như vậy. Mấycao thủ dưới tay hắn cũng không thể phái đi, bởi vậy cho đến hiện tạithì vẫn chưa có hành động nào!

Tuy nhiên, khi thấy được tìnhhuống hiện tại, hắn nhất định phải sớm đưa ra quyết định! Hắn cũng không muốn quay trở lại cuộc sống trước kia lúc còn Trưởng công chúa, ở trong phủ mà lúc nào cũng bị người khác áp chế!

“Ý tứ của phụ thân, ta đã hiểu được.” Tiêu Viễn Trình cung kính nói, “Phụ thân nên sớm về nghỉ ngơi, chuyện tình ở trong phủ này, người cũng không cần phải để tâmđến.”

“Hy vọng ta thật sự có thể không cần phải quan tâm đến!”Tiêu Khải Nguyên cũng không thèm nhìn đến hắn, mang theo người của mìnhrời đi đi trước.

Tiêu Viễn Trình nhìn thoáng qua Lưu Vân Các, nhớ tới những lời Tiêu Nguyệt vừa nói với hắn, hắn cũng không dám một mìnhbước vào!