Phu Thê Nhà Nghèo

Chương 163: Nói chuyện với nhau



Edit: Sahara

"Xem ra Tần Trạng Nguyên không phải người như vậy. Tôi đã nói mà, nhất định là đám thân thích của Tần Trạng Nguyên mượn danh nghĩa ngài ấy làm xằng làm bậy. Haiz.... Có thân thích như vậy đúng là bất hạnh mà!"

"Cái này còn cần phải nói sao? Tần Trạng Nguyên người ta chính trực biết mấy, tất cả đều tại đám thân thích kia liên lụy. Theo tôi được biết thì Tần gia chỉ có ba phòng đồng khí liên chi*, thế nhưng hai phòng kia đều là người chẳng ra gì. Bọn họ từng gây chuyện không ít lần với Tần gia, cuối cùng, phụ thân Tần Trạng Nguyên không nhịn được nữa nên quyết định tách gia phả, phân rõ ranh giới."

(*Đồng khí liên chi: chi là cành, nhánh cây. Đồng khí là cùng một cái gì đó, hoặc nói về cái gì đó giống nhau. Thành ngữ này thường dùng miêu tả tình cảm ruột thịt giữa anh em, người thân giống như cành, nhánh mọc ra từ một thân cây.)

"Ôi trời! Nghiêm trọng như vậy? Có điều tách ra cũng tốt, không còn là một nhà thì không lo bị loại người như vậy liên lụy."

Lời Tần Chung nói được truyền đi khắp huyện thành, không có ai nói Tần Chung làm vậy là không đúng, hay nói hắn vô tình vô nghĩa. Ngược lại, mọi người đều nói Tần Khả bị như vậy là trừng trị thích đáng.

Cuối cùng, Tần Khả bị Vương huyện lệnh phán tội lao ngục một năm.

Một nhà Tần đại bá lại bắt đầu chạy tới trước cửa Tần gia gào khóc, nhưng khóc lóc cả buổi trời cũng không thu hoạch được gì, bọn họ đành phải uổng công trở về, tiếp nhận phán quyết của nha môn.

Tần Chung đúng là không ra tay giúp đỡ chút nào, hoàn toàn bỏ mặc hai phòng kia. Trước đó, Tần đại bá cũng suy nghĩ giống Tần Khả, dù không thể đào được chỗ tốt bên phía tam phòng, nhưng ít ra cũng có thể mượn danh Tần Chung kiếm chác chút đỉnh. Hiện tại, xảy ra chuyện Tần Khả, Tần đại bá không dám làm càn nữa. Lợi lộc tất nhiên quan trọng, nhưng vì kiếm lợi mà vào lao ngục..... Cái giá này quá đắt.

Tần nhị bá nhìn Tần Khả gặp chuyện, chỉ biết thở dài: "Sau này mấy đứa an phận một chút, cha thấy chuyện Khả ca nhi không đơn giản như bề ngoài đâu."

"Cha, sao cha lại nói vậy?"

Tần nhị bá nhìn Tần Bác, lắc lắc đầu nói: "Tóm lại con cứ nghe cha, sống an phận thủ thường là được."

Tần Bác lẩm bẩm trong miệng: "Coi cha nói kìa! Làm như con ngu lắm không bằng."

Tần nhị bá cảm thán: "So với Chung ca nhi, con đâu phải chỉ ngu không thôi, phải nói là y như heo mới đúng."

Tần Bác không phục: "CHA! Có người nào nói con ruột mình như cha không?"

Tần Chung đỗ Trạng Nguyên, tất nhiên phải thiết yến đãi khách, nhưng vì Vương huyện lệnh muốn xây Trạng Nguyên phường*, nên Tần phụ quyết định đợi xây xong sẽ thiết yến luôn thể.

(*Trạng Nguyên phường: là một cách gọi, hiểu nôm na tựa như bài phương hay miếu đường gì đó ghi lại công trạng của một hay nhiều người. Vd: chiến sĩ tử trận có công, nhà vua cho xây Trung Nghĩa đường rồi ghi tên trong đó. Quả phụ thủ tiết lâu năm, phẩm hạnh đoan chính thì được tặng bài phương tiết liệt,.....)

Chuyện này không cần Tần Chung nhọc lòng, chuyện xây cất toàn bộ đều do Vương huyện lệnh cùng các hương thân trong huyện phái người đi làm. Tần phụ phấn khởi xung phong giám sát, chủ trì. Không bao lâu sau, Trạng Nguyên phường đã được xây xong.

Ngày khánh thành Trạng Nguyên phường, người dân trong thôn và trên huyện đều đến góp vui.

Hôm nay, Tần phụ dẫn đầu, tất cả nam đinh trong Tần gia cùng tiến hành tế tổ. Bao gồm cả Tần Tử Khuê còn chưa đầy một tuổi. Lúc đầu, Tử Khuê được cha bế trên tay, đến khi dâng hương, Tần Chung mới thả nó xuống đứng cạnh chân mình.

Tử Khuê rất ngoan, thời điểm Tần Chung dâng hương, Tử Khuê ngoan ngoãn ôm chặt chân cha. Thấy cha cúi người tế bái, Tử Khuê liền bắt chước, cúi đầu giống cha.

Tần Tử Kiệt thì không được ngoan như vậy. Lúc tiểu tử này còn nhỏ, nó chỉ ăn rồi ngủ, không khóc không quấy, rất ngoan. Không ngờ lớn hơn một chút liền trở nên nghịch ngợm bướng bỉnh. Tử Kiệt không thích khóc, nhưng lại lớn gan vô cùng. Chưa đến hai tuổi đã đuổi gà bắt chó, còn đặc biệt thích theo đuôi Tử Viễn, Tử Hạo đi chơi.

Tần Tử Kiệt đi theo cha mình. Tần Diệu biết tính nết con trai, tay luôn giữ chặt cái vai béo nút của Tử Kiệt. Tuy nhiên, đến khi dâng hương tế bái thì không cách nào giữ chặt Tử Kiệt được nữa. Tử Kiết nhanh chóng nắm bắt cơ hội hiếm có thoát khỏi ma trảo của cha, chạy lạch bạch vòng quanh người lớn vài vòng. Sau đó, Tử Kiệt chạy tới trước mặt Tử Khuê.

Tử Khuê nhìn Tử Kiệt một cái, không có gì vui liền quay đầu đi.

"Đệ đệ ơi~......" Tần Tử Kiệt vỗ vỗ tay Tử Khuê.

Tử Khuê quay đầu lại: "A....."

"Đệ đệ~~~...."

"A....."

Tử Kiệt nhìn Tử Khuê, lần này, rốt cuộc cũng nói nhiều hơn mấy chữ: "Đệ đệ~, muội muội đâu rồi~?"

Tần Tử Khuê không trả lời, chỉ dùng đôi con ngươi đen tròn như hắc ngọc bình tĩnh nhìn Tần Tử Kiệt.

Tần Tử Kiệt định hỏi lại lần nữa thì đột nhiên bị ai đó gõ đầu một cái. Nó ngước gương mặt tròn trịa nhìn lên, thấy Tần Chung đang cúi đầu nhìn nó.

Tần Chung nhìn thân hình Tần Tử Kiệt ú nần đến nỗi không thấy cổ đâu, rồi lại nhìn con trai nhà mình một cái, cuối cùng phát ra một tiếng thở dài: "Tử Kiệt, mau về chỗ cha con đi!"

Mấy đứa trẻ Tần gia đều giống nhau. Bình thường Tần Chung rất ôn hòa ấm áp, nhưng vừa nhìn thấy Tần Chung, tụi nó không đứa nào dám quậy phá, nghịch ngợm. Tử Kiệt nhìn Tần Chung, giòn giã dạ một tiếng rồi chạy lạch bạch về bên cạnh Tần Diệu.

Chờ tế tổ xong, mọi người ra khỏi từ đường, Tần Tử Kiệt lập tức vùng thoát khỏi tay Tần Diệu, hai mắt sáng rỡ cười ha ha chạy về hướng Tử Tĩnh, Tử Xu.

Từ đường này được tu sửa sau khi Tần gia đã tách gia phả, lúc nam đinh trong nhà tế tổ, nữ quyến, bao gồm cả bé gái đều phải đứng chờ ở bên ngoài.

Tử Tĩnh và Tử Xu được mấy nha hoàn bế, Tử Kiệt chạy tới trước mặt bọn họ, ngửa mặt nhìn lên gọi liên thanh: "Muội muội ơi~, muội muội...."

Tần Tử Kiệt đặc biệt thích Tử Tĩnh và Tử Xu. Lúc trước, Tử Kiệt thường theo đuôi Tử Viễn, Tử Hạo chạy đi chơi, bây giờ lại không theo nữa, cả ngày đều sáp tới gần hai muội muội, có khi còn hôn lên mặt hai muội muội, làm cho Tần Chung không thể không đặc biệt đề phòng tiểu tử mập này.

Mấy ngày nay, Tử Tĩnh, Tử Xu thường xuyên chơi đùa với Tử Kiệt, nhìn thấy Tử Kiệt chạy về phía này, hai tỷ muội lập tức cười với Tử Kiệt. Tần Tử Kiệt cũng ngây ngốc cười theo.

Mã Đại Ni ngồi một bên nhìn mà cười ngất: "Thắng nhóc chết tiệt này! Hai muội muội vừa về liền bám dính như sam vậy."

Đúng lúc này, Tần Chung bế Tử Khuê đi từ trong từ đường ra, thấy Tử Kiệt lại tìm hai khuê nữ nhà mình nên muốn xông tới, ai ngờ lại bị người khác giữ lại trò chuyện. Tần Chung hết cách, đành phải tạm thời từ bỏ bên này.

Lý Ỷ La bật cười. Đồ nhỏ mọn!

Lần tế tổ này chỉ có một mình tam phòng Tần gia đến từ đường. Người hai phòng kia không có ai đến. Qua đó, tất cả mọi người đều rõ, hai phòng kia thật sự không còn quan hệ gì với tam phòng Tần gia.

Tần đại bá còn vì chuyện này mà ở nhà mắng sau lưng Tần phụ một trận. Ngược lại, Tần nhị bá không nói gì hết mà chỉ thở dài, lòng thầm hối hận, biết vậy đừng làm: "Nếu sớm biết có hôm nay, lúc đó mình không nên ôm tâm tư lợi dụng lòng tốt của tam đệ, cùng với đại ca làm ra những chuyện mất mặt như vậy."

Khánh thành Trạng Nguyên phường, tế tổ xong, Tần gia bắt đầu đãi tiệc. Bữa tiệc này, tất cả những gia chủ có gia thế tốt ở huyện thành đều tự mình tới tặng lễ. Cơm no rượu say, lại trò chuyện với Tần Chung thêm một hồi rồi mới ra về.

Vương Bác Quân cũng theo Vương huyện lệnh tới chúc mừng.

Đã lâu không gặp, lúc Vương Bác Quân nhìn thấy Tần Chung, nhất thời không biết nên chào hỏi thế nào.

Tần Chung mỉm cười, vỗ vai Vương Bác Quân, nói: "Bác Quân, hôm nay đã tới thì nán lại lâu một chút, chúng ta từ từ ôn chuyện."

Vương huyện lệnh vui vẻ hùa theo: "Phải đó! Từ từ ôn chuyện! Mấy người trẻ tuổi thường có nhiều chuyện để nói với nhau mà."

Tiệc tàn, Vương Bác Quân quả thật đã lưu lại.

Tần Chung cầm bình rượu, đi cùng Vương Bác Quân tới ngồi dưới giàn mướp trong sân.

Vương Bác Quân uống một chung rượu, thốt lời cảm thán: "Tần Chung, từ lâu ta đã biết sau này huynh nhất định sẽ có tiền đồ hơn người, bây giờ quả nhiên là thế."

Tần Chung cười đáp: "Như thế nào mới được gọi là tiền đồ hơn người? Hiện tại, ta cũng chỉ mới bước chân vào quan trường. Còn huynh, nhàn vân dã hạc, tiêu dao tự tại hơn ta nhiều."

Vương Bác Quân cười khổ: "Huynh đừng nói móc ta chứ!"

Tần Chung lắc đầu: "Bác Quân, xưa, chúng ta là bạn học cùng trường, huynh trời sinh tính tình phóng khoáng, là người trọng tình trọng nghĩa, dễ động lòng trắc ẩn, hơn nữa lại nhìn thấu thế sự, biết rõ bản thân cần gì, muốn gì. Trái lại, ta không được tự do như huynh. Trong mắt mọi người, ta được coi như thành công, tương lai rộng mở, nhưng cũng đồng nghĩa với việc tự đeo gông xiềng cho mình. Có điều, gông xiềng này, ta cam tâm tình nguyện đeo nó. Bởi vì ta có dã tâm, có tham vọng. Ta không làm được như huynh, có thể buông bỏ mọi thứ. Hai người chúng ta đâu thể nói là ai thành công, ai thất bại. Chẳng qua là mỗi người theo đuổi con đường riêng mà mình muốn. Huynh có thể không để thế tục trói buộc, ngược lại có dũng khí hơn ta rất nhiều."

Vương Bác Quân nghe xong thì trầm ngâm một hồi lâu, cuối cùng nở nụ cười thoải mái: "Cùng quân tử nói chuyện, còn hơn mười năm đọc sách. Cha mẹ ta, còn có.... Nguyệt Nga, tất cả đều hy vọng ta có thể giống huynh, công thành danh toại trên con đường khoa cử. Ta cũng từng hoài nghi bản thân lựa chọn con đường này là đúng hay sai? Bây giờ nghe được một lời của huynh, trong lòng ta cảm thấy thư thái hơn rất nhiều."