Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 176: Không Hôn Thì Không Buông Tay






Khi từ trong khu giải trí đi ra, sắc trời bên ngoài vừa nhá nhem.


Từ giờ tới lúc bay vẫn còn hai tiếng nữa, họ có thể men theo con đường này, đi dạo thêm một chút.


Buổi trưa, đồn công an gọi điện thoại cho cô, nói là đã tìm được ví tiền của cô, tiền mặt và thẻ ngân hàng bên trong đều không còn nữa, chỉ còn lại giấy tờ tùy thân.

Có lẽ sau khi lấy hết tiền, tên trộm đã vứt chiếc ví vào thùng rác hoặc ở đâu đó.


Nhưng đối với Lam Ngọc Anh mà nói, giấy tờ tùy thân vẫn còn đã là chuyện may mắn lắm rồi.


Nhưng cho dù không tìm lại được giấy tờ tùy thân, cô cũng không quá lo lắng nữa.

Vì có Hoàng Trường Minh ở đây, anh nhất định sẽ có cách đưa mình vē.


Phần bị rách ra của túi xách được tạm thời khâu lại, bây giờ bên trong đang phồng lên vì đựng toàn tiền, mỗi bước đi Lam Ngọc Anh đều cảm thấy thấp thỏm lo âu, căng thẳng lấy tay đỡ đáy túi, sợ sẽ rớt ra ngoài.


Cuối cùng Hoàng Trường Minh vẫn kiên trì nhét tiền cho cô.


Có điều Lam Ngọc Anh cảm thấy không mấy tự nhiên khi cầm số tiền nặng trĩu này.

Đi được nửa đường, bỗng cô nhìn thấy gì đó, cô khẽ đung đưa tay Hoàng Trường Minh: "Chúng ta vào cửa hàng kia xem đi?" "Ừm." Hoàng Trường Minh khể đáp.


Sau khi bước vào, anh hơi bất ngờ, hóa ra đây là một cửa hàng đồ hiệu.


Là một thương hiệu nổi tiếng thế giới, chủ yếu kinh doanh các loại đồ da cao cấp, bên trong bày rất nhiều hàng hóa, toàn là các loại ví da đủ kiểu dáng, bên trong đa phần là các khách nữ.


Lam Ngọc Anh tay giữ túi xách, hỏi với vẻ dè dặt: "Hoàng Trường Minh, chỗ tiền này...!em có thể chi tiêu tùy ý phải không?" “Tùy em hết đấy." Hoàng Trường
Minh mim cười.



Nghe vậy, cô khẽ gật đầu, bắt đầu đi theo cô nhân viên lượn khắp các tủ đồ.


Bồng điện thoại di động đổ chuông, Hoàng Trường Minh nói với cô: "Em cứ chọn đi, anh đi nghe điện thoại." “Vâng ạ.

Lam Ngọc Anh lại gật đầu lần nữa.


Cuộc gọi tới từ người phụ trách công ty con tại đây, bàn luận về công việc nên kéo dài khá lâu.

Sau khi Hoàng Trường Minh kết thúc cuộc nói chuyện quay trở về, Lam Ngọc Anh đang cúi đầu đứng trước một khu trưng bày, rất lâu không nhúc nhích.


Hoàng Trường Minh từ phía sau đi tới: "Chọn xong chưa?" “Ừm." Lam Ngọc Anh liếc nhìn anh, sau đó nói với nhân viên.

“Phiên cô thanh toán cái này giúp tôi nhé."
Cô đi theo nhân viên bán hàng đến quầy thu ngân để thanh toán.


Lúc cô nhân viên đưa món đồ đã gói xong xuôi tới, Hoàng Trường Minh ngỡ ngàng.

Cuối cùng cô lại chọn một chiếc thắt lưng nam.

Cô cầm chưa đầy hai giây đã đưa thắng cho anh.

"Mua cho anh à?" Hoàng Trường Minh nhưởng mày hỏi.

"Ừm." Lam Ngọc Anh gật đầu.


Đối mặt Hoàng Trường Minh hơ nheo lại.

Đây là kiểu thắt lưng cổ điển, ở giữa có một chữ biểu tượng chữ H, giá không hề rẻ.

Anh liếc mắt nhìn tờ hóa đơn vừa được in ra, giá vừa vặn bằng số tiền mới thắng được.


Từ cửa hàng đồ cao cấp đi ra, Lam Ngọc Anh cảm thấy nhẹ nhõm cả người.


Cô nhìn Hoàng Trường Minh ở bên cạnh, lúc nãy trước khi đi ra, anh đã mượn phòng thay đồ để đeo thắt lưng lên.

“Có biết bình thường tặng thắt lưng cho đàn ông có ý nghĩa gì không?" Hoàng Trường Minh bỗng chốc lười biếng nâng khỏe mỗi
Ý nghĩa gì chứ?" Lam Ngọc Anh ngần người, cô không nghĩ nhiều như vậy.


Số tiền thắng được anh nằng nặc bắt cô nhận, cô không muốn, chỉ có thể nghĩ ra cách thức này.

"Nếu một cô gái tặng thắt lưng cho đàn ông, vậy thì có nghĩa là muốn trải chặt anh ấy cả đời." Nói tới đây, Hoàng Trường Minh vòng tay qua eo kéo cô vào lòng mình.

Anh cúi xuống, ảnh mặt tràn ngập mùi vị nam tính: "Sao, em cũng muốn dùng thắt lưng trói chặt anh à?" “Nếu đúng vậy thì sao?"
Lam Ngọc Anh nín thở, khẽ hỏi lại.


Hoàng Trường Minh hôn lên bờ môi mỏng của cô thay cho câu trả lời.


Ăn tối trong một nhà hàng ở đầu phố cong, hai người họ trở lại khách sạn, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị xuất phát ra sân bay.


Hành lý của Lam Ngọc Anh không nhiều, quân áo thay giặt vài ba bộ là được.

Hoàng Trường Minh tới Ma Cao lâu hơn cô, dọn xong đồ của mình cô qua dọn giúp đồ của anh.

Cô đang đỏ mặt giấu chỗ quần lót của anh vào trong vali thì chợt có tiếng gõ cửa.


Cô đi tới mở cửa ra, người tới là Phan Duy, nhìn nét mặt có vẻ vội vàng.


"Cô Ngọc Anh."
Phan Duy cúi đầu chào sau đó hỏi ngay: “Tổng giám đốc Minh đầu a?" "Anh ấy ở trong." Lam Ngọc Anh chỉ vào bên trong phòng ngủ.


Phan Duy khẽ gật đầu tỏ ý đã biết rồi rảo bước đi vào trong, cung kính nói gì đó.

Hoàng Trường Minh hơi nhíu mày, trầm ngâm mấy giây: “Tôi biết rồi, cậu di sap xep di."
Thấy Phan Duy lại vội vã đi ra, Lam Ngọc Anh tiến lên hỏi: “Sao vậy?" "E là anh không thể cùng em quay về rồi." "Dạ?" Cô không hiểu.


Hoàng Trường Minh chau mày giải thích: “Anh lại phải bay qua mì một chuyển để giải quyết một vài việc.

Nhưng lần này sẽ không quá lâu, tới đó giải quyết xong là có thể về ngay"
Đại sảnh sân bay.


Vì Hoàng Trường Minh phải đi mì nên anh qua cửa bay quốc tế, khác với cô.


Phan Duy đã giúp họ check-in xong xuôi.

Lam Ngọc Anh vẫn giống như lúc tới, ôm túi xách của mình đứng đó, nhìn Hoàng Trường Minh phía trước.

Anh bổng lên tiếng: “Về tới nơi rồi nhắn tin cho anh, có thể anh đang ở trên máy bay không nhận được, nhưng vẫn phải nhắn, nghe rõ không?" “Nghe rõ rồi." Lam Ngọc Anh gật đầu.


Hoàng Trường Minh nói tiếp: "Lúc hạ cánh cũng nửa đêm rồi, anh đã bảo
Phan Duy sắp xếp, bảo anh Vũ tài xế qua đón em." “Ừm." Cô ngoan ngoãn đáp.


Anh Vũ là tài xế của anh, nghe sự sắp xếp đầu ra đấy của anh, cô rất an tâm.


Cô đã xin quản lý nghỉ phép, ngày mai là thứ hai phải đi làm, cô không thể bám theo anh sang mì được.


Thời gian trôi nhanh từng phút từng giây, loa thông báo đã bắt đầu nhắc nhở.

"Qua đây."
Hoàng Trường Minh đưa tay về phía cô.


Lam Ngọc Anh cũng nghe lời đi qua, ngượng ngùng dựa vào anh.


Loa phát thanh vẫn đang ầm ĩ nhắc nhỏ, cô giãy giụa nhưng không thể thoát ra.

Cô nghe thấy anh thì thầm bên tại mình: "Buông ra cũng được nhưng em phải hôn anh một cái " "Ở đây sao?" Lam Ngọc Anh sửng sốt nhìn anh.

“Ừm." Hoàng Trường Minh hờ hững đáp.



Lam Ngọc Anh nhìn trái ngó phải, xấu hổ vân về ngón tay: "Nhưng ở đây đông người quá." "Không hôn thì không buông Hoàng Trường Minh nằm chặt cánh tay của cô ra vẻ uy hiếp.


Dưới cái nhìn chính diện với anh, cuối cùng Lam Ngọc Anh cũng nhằm mắt lại, từ từ kiếng chân lên.


Năm phút sau, cô ôm hai gò má ứng hồng, chạy qua cửa kiểm tra an ninh.


Đến tận cùng của chỗ ngoặt, Lam Ngọc Anh quay đầu lại vẫn nhìn thấy bóng Hoàng Trường Minh đứng sững ở đó.

Dưới ánh đèn, anh như một người cao ngạo đầu đội trời chân đạp đất, khiến người ta không thể rời mắt.


Thứ hai, ngày làm việc.


Cả ngày đúng là chỉ toàn công việc.

Ngoài giờ nghỉ trưa ra thì không có lúc nào được nghỉ.

Trước khi tan làm, cuối cùng cô mới được thở một chút.


Các đồng nghiệp thích buôn dưa lê bên cạnh dĩ nhiên không rảnh.

Họ bắt đầu kéo cô ra hỏi cho rõ ngọn ngành, gặng hỏi cô tuần trước xin nghỉ để làm gì, có phải cùng bạn trai đi chơi không
Bỗng nhiên di động vang lên, Lam Ngọc Anh viện cớ đó thoát thân vào nhà vệ sinh nghe máy.


Nhìn màn hình, cô nhíu mày, đó là một số máy lạ.

“Alo?" Lam Ngọc Anh ngập ngừng.


Đầu kia ngừng lại mấy giây rồi một giọng nói vang lên: “Chào cô, cô là cô Ngọc Anh, Lam Ngọc Anh đúng không?"