Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 160: Nhất Định Phải Sinh Con Gái






Lam Ngọc Anh đỏ mặt vì câu nói trần trụi của anh.


Nhất là bàn tay tác quái của anh, bụng ngón tay thô ráp cọ lên làn da của cô giống như gỗ lên một cục mụn cơm mảnh nhỏ.


Dần dần Lam Ngọc Anh không kiểm soát được hơi thở dốc, cô cảm thấy đầu lưỡi khô khốc.
Bản thân Hoàng Trường Minh cũng không thoải mái gì, lồng ngực bên dưới lớp sơ mi trắng phập phồng lên xuống, đôi mắt u tối bừng lên ngọn lửa.
"Rầm rầm..."

Đột nhiên tiếng đập cửa vang lên.


Có vẻ như thằng bé đứng ngoài không đẩy được cửa ra nên đành phải dùng tay đập.


Họ suýt nữa thì quên mất trong nhà không chỉ có hai người.


Lam Ngọc Anh hít sâu một hơi, để bản thân nhanh chóng bình tĩnh lại, rồi lặng lẽ kéo vạt váy đã xốc lên tận eo xuống.


Cô len lên liếc nhìn Hoàng Trường Minh, quả nhiên sắc mặt anh không vui vẻ gì, khoé miệng vì dục vọng không được thỏa mãn mà căng ra.
Anh lại rút một điều thuốc ra châm lên, dùng nicotin để bình ổn lại mọi thứ.


Khi phả ra một làn khói, anh hàn học nói một câu: "Sau này nhất định phải sinh con gái." "Ơ." Lam Ngọc Anh ngượng ngập, quả thực là khinh thường một cách lộ liễu.


Nhưng ngay sau đó trái tim cô lại nảy mạnh lên vì câu nói của anh...


Tiếng đập cửa bên ngoài vẫn còn vang vọng, Lam Ngọc Anh ấn nhẹ lên ngực, chạy qua mở cánh cửa đang khóa trái

Thắng nhỏ ôm bụng, vừa nhìn thấy cô lập tức kêu gào: "Ngọc Anh, cháu đối rồi!" "Châu Châu đói sao?" Lam Ngọc

Anh nhìn ra ảnh hoàng hôn sắp tắt bên ngoài rồi vội hỏi: "Vậy tối cháu muốn ăn gì? Trong tủ lạnh có nhiều thức ăn lắm, cháu thích ăn món gì thì cứ nói với cô, cô sẽ làm ngay cho cháu!" "À." Thắng bé nghiêng đầu, nhanh chóng nói ra hai món.



Lam Ngọc Anh vui vẻ đồng ý, quay đầu nhìn người đàn ông đang hút thuốc: "À, Hoàng Trường Minh, anh muốn ăn gì?"

Thấy anh không đoái hoài tới mình, cô lặng lẽ đi xuống bếp

Khi bóng tối đã bao trùm bốn phía, trong phòng ăn cũng đã ấm áp mùi thơm của thức ăn.
Hoàng Trường Minh và Châu Châu chán ghét nhau, dĩ nhiên không ngồi cạnh, đành mỗi người một bên, đối diện không ai nhìn ai.


Hoàng Trường Minh đến tận lúc ăn cơm mà bàn tay vẫn kẹp điều thuốc.


Khi nhìn thấy cô bưng bát mỳ ra cho mình, anh mới lầng lặng nhưởng mày có vẻ như tâm trạng khá hơn không ít, sau đó lập tức dập tắt điều thuốc.


Lam Ngọc Anh làm thêm hai món so với mọi ngày, cả hai người họ đều ăn rất ngon miệng, bầu không khí trong giây lát đã ôn hòa hơn.


Hoàng Trường Minh khêu được hai đũa mỳ thì nhìn về phía cô: "Ngọc Anh, em không chỉ phải làm no dạ dày của anh mà còn phải làm no cơ thể anh nữa." "Cơ thể thì làm sao nó được a?" Thắng bé xen vào.
“Trẻ con hiếu gì." Hoàng Trường Minh nhếch mày.
"Xi!" Tháng nhỏ bĩu môi, nhìn sang bên cạnh, nghiêng đầu khó hiểu: "Ngọc Anh, sao mặt cô đỏ như đít khi thế a?" "Có thể vì quá nóng..." Lam Ngọc

Anh đảo đảo mắt.


Thấy ánh mắt Hoàng Trường Minh lộ vẻ trêu chọc, thăng bé lại càng tò mò hơn.
Nhiệt độ trên gò má Lam Ngọc Anh tăng cao, cô gấp một chiếc đùi gà rồi nói lấy lệ "Mau ăn đi!"

Cuối cùng họ cũng ăn xong bữa cơm một cách bình an vô sự.


Thắng bé trong lúc gặp đùi gà vào phút cuối thì bị xương văng vào áo, bản ra rất nhiều dầu mỡ

Cậu bé có mang theo quần áo thay giặt nên Lam Ngọc Anh đành đưa cậu bé đi thay quần áo ngủ rồi ngâm quần áo bẩn vào chậu.
Sau khi làm xong mọi việc trở lại bếp, cô thấy Hoàng Trường Minh đang đứng trước bồn nước, vén cao tay áo để nước chảy ồ ồn.


Cô chợt sững người.


Lần từ dưới quê lên và đồng ý hẹn hò, Hoàng Trường Minh cũng từng rửa bát cho cô.


Sự sửng sốt của lần ấy vô cùng lớn rồi, thế nhưng khi tận mắt bắt gặp lại cảnh này, cảm giác ngỡ ngàng của cô vẫn không thuyên giảm.
Một tổng giám đốc cao ngạo lại tình nguyện làm một việc mà không nhiều người đàn ông thèm làm...


Lam Ngọc Anh đi tới, cơ thể đã tự có ý thức của nó.


Cô từ phía sau vòng tay ôm lấy anh.


Vòng hông tráng kiện của anh khá lớn, Lam Ngọc Anh phải rất cố gắng mới có thể ôm chặt, cảm nhận cơ thể rắn rỏi và nhiệt độ của anh.


Hoàng Trường Minh nghiêng người nhìn cô, khẽ đáp: "Còn hai cái đĩa nữa là xong rồi

Lam Ngọc Anh không nhúc nhích, càng ôm anh chặt hơn một chút, thậm chỉ còn áp mặt lên lưng anh, cọ qua có lại nhẹ nhàng.
"Đừng có dụ dỗ anh nhé?" Hoàng Trường Minh nuốt nước bọt.


Khi âm cuối cùng kết thúc, khuỷu tay anh cũng cử động, theo đà kéo tay cô xuống dưới.



Qua lớp quân âu, Lam Ngọc Anh cảm nhận được sức mạnh của anh đang thức tỉnh.


Gò má cô hơi ửng hồng, vội vàng buông tay ra một chút.
Lam Ngọc Anh cần mỗi một lúc lâu, cuối cùng cô không nhịn được hỏi lên tiếng lòng bứt rút bấy nay: "Hoàng Trường Minh, đ anh thật sự chỉ có thể...
với em?" "Em nghe ai nói thế?" Hoàng Trường

Minh khựng lại.
"Bác sĩ Sinh đó...
Lam Ngọc Anh thật thà kể: "Không phải anh ấy cố tình nói với em đâu! Là có một lần em vô tình nghe điện thoại của anh." "Em còn từng nghe lén điện thoại của người khác cơ à?" Hoàng Trường Minh nheo mắt lại.
"Không phải nghe lén!" Lam Ngọc Anh xấu hổ giải thích: "Là không cần thận.
Lúc giúp anh treo quần áo, nó rơi từ trong túi áo ra, lúc em nhặt lên thì chạm vào...
Rốt cuộc có đúng như vậy không?"

Cuối cùng, cô vẫn gạn hỏi.


Hoàng Trường Minh đáp lại cứng ngạc: "Em còn hỏi?"

Lần này, anh thẳng thừng ấn tay cô xuống dưới bằng đôi bàn tay còn ướt nước của mình.


Lam Ngọc Anh co rụt lại, không dám nói thêm câu nào, mi mắt cụp xuống khẽ run rẩy.


Hoàng Trường Minh nhìn ngọn đèn đường sáng lên bên ngoài, nhíu mày hỏi: "Khi nào tên nhóc kia mới đi vậy?" "À..." "Nó không đi à?"

Lam Ngọc Anh nuốt nước bọt, ấp ủng: "Có vẻ là như vậy...
Tối nay tháng bé sẽ ở lại đây, nhanh nhất cũng phải sáng mai anh Nguyễn Phong mới qua đón thắng bé.
"

Sắc mặt Hoàng Trường Minh đen tới cực điểm.


Khi họ từ trong bếp đi ra, thắng nhỏ trong phòng khách đã dụi mắt: "Ngọc

Anh, cháu buồn ngủ rồi!" "Được, cô dỗ cháu ngủ nhé!" Lam Ngọc Anh đành đi qua.
"Đợi nó ngủ rồi thì em qua tìm anh!" Hoàng Trường Minh bất ngờ hạ giọng nói một câu "Vậy sao được!" Lam Ngọc Anh quay người lại, nhíu mày.
"Anh Nguyễn Phong gửi con ở đây để em chăm sóc.
Nói gì tháng bé cũng là trẻ con, sao có thể bỏ thắng bé một mình ở nhà chứ "

Dù nói thế nào thì cũng đã hứa rồi nên cô vẫn phải có trách nhiệm.


Cô cần môi, nhìn anh với vẻ lấy lòng: "Ngày mai em ở bên anh được không?"


Hoàng Trường Minh im lặng một lúc rồi buông một câu: "Biết rồi." "Em tiễn anh nhé?"

Thấy anh quay người định đi, Lam Ngọc Anh vội nói.


Hoàng Trường Minh chau mày từ chối: "Không cần đầu, dỗ nó đi!" "Ồ." Lam Ngọc Anh gật đầu, thăng bé ngáp ngủ đã chạy tới bên cạnh cô.


Nhìn bóng hình cao lớn đã đi ra tới cửa, cô vẫn hơi bất ngờ.
Cô những tưởng anh sẽ khó chịu nhưng không ngờ anh lại đồng ý dễ dàng như vậy.


Tháng bé quấn lấy cô đòi ngủ, Lam

Ngọc Anh không quan tâm được nhiều nữa, đành dẫn nó vào trong phòng.


Còn khi cô quay đi, Hoàng Trường Minh đang thay giày đã lắng lặng lấy luôn chiếc chìa khóa đặt trên túi xách của cô.


Trong đêm khuya khoắt, tiếng thở đều đều của Lam Ngọc Anh như ẩn như hiện.


Loảng thoảng có động tĩnh gì đó rất khẽ như thực như mơ.


Âm thanh đó mỗi lúc một gần thêm, rơi xuống nền đất.
Sau đó bả vai hở ngoài chăn của cô được ai đó nắm chặt.
Cô mơ màng mở mắt ra, đập phải đôi mắt sâu hun hút ấy.


Lam Ngọc Anh trợn trừng mắt: "Anh..."


.