Nương Tử Xung Hỷ

Chương 18: Khó hiểu phong tình





Lục Thư Hàn mới khởi hành hai ngày đã truyền thư về nhà — lại bị bệnh. Lục phu nhân ở trong phủ cằn nhằn cữ nhữ, oán trách lão gia lại làm Lục Thư Hàn mệt nhọc. Lần này Lục Thư Hàn ra cửa, Lục phu nhân không yên tâm Hỉ Thước, lại phái thêm hai nha đầu đi theo hầu hạ, nào ngờ vẫn bị bệnh.

Mọi người đều lo sốt vó suốt một thời gian, mong ngóng Lục Thư Hàn trở về. Vân Tiểu Miên bởi vì đã sớm biết là nàng giả vờ cho nên cũng yên tâm hơn trước nhiều, có điều vẫn tương tư thành bệnh, người khác nhìn vào chỉ nghĩ là do nàng lo lắng.

Lục Thư Hàn dụng lại trò cũ, trước khi về nhà cố ý thức trắng một đêm, trên mặt tiều tụy hết mức, Vân Tiểu Miên nhìn mà đau lòng, vội vàng kéo nàng đi nghỉ ngơi, biết là nàng cố tình nên chẳng thể trách nàng không chịu chăm lo bản thân cho tốt.

Dưới sự “chăm sóc” của Vân Tiểu Miên, bệnh của Lục Thư Hàn rất nhanh đã khỏi hẳn, Hỉ Thước theo sự an bài của Lục Thư Hàn, cố ý khi buôn chuyện phiếm với các nha đầu khác sẽ nói hớ ra một ít chuyện quỷ thần để lan truyền ra ngoài, đơn giản là lời của đại tiên quả nhiên linh nghiệm, mệnh của tiểu thư cần phải có nương tử xung hỉ trấn ở bên mới có thể sống lâu trăm tuổi.

Phương thức lan truyền này cực kỳ nhanh, nhất là khi trong phủ đang nhàm chán thế này, bọn nha đầu lại nghe nói là nha hoàn thiếp thân của Lục Thư Hàn kể ra nên càng chắc chắn hơn, lại thấy từ khi tiểu thư ở cạnh Vân cô nương, khí sắc hồng hào, thân thể khỏe mạnh hơn lúc trước khi thành thân rất nhiều, có mấy nha đầu còn thêm mắm thêm muối rồi truyền đi cho thêm phần sinh động.

Lục phu nhân đương nhiên cũng nghe được, hiện giờ bà không có mong cầu gì, chỉ cầu cho Lục Thư Hàn và Lục Thư Khang khoẻ mạnh, nghe bọn nha đầu đồn đại xong, bà cũng không khỏi nhớ lại, cả hai lần ra cửa này Hàn nhi đều không dẫn Vân Tiểu Miên theo, vừa xuất phát chưa bao lâu đã bị bệnh, mà năm trước cùng Vân Tiểu Miên đi Dương Châu thì lại không có việc gì, tính ra đã hơn một năm rồi Hàn nhi đã khỏe mạnh hơn không ít, ở trong phủ hiếm khi sinh bệnh, sắc mặt hồng hào, đầy đặn hơn nhiều.

Lục phu nhân càng nghĩ càng cảm thấy chí lý, kể lại cho Lục lão gia nghe, Lục lão gia nghe xong chỉ cười, không mấy để tâm. Chỉ chờ đến khi Lục Thư Hàn lại phải xa nhà, Lục phu nhân liền yêu cầu Vân Tiểu Miên đi theo.

Lục Thư Hàn ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, trong lòng mừng khấp khởi, nàng biết là mẹ nàng đã phần nào tin vào những lời đồn đãi đó mới có thể an bài như thế.

Lần này, Lục Thư Hàn phải đi Tề Châu, xa hơn Dương Châu Kim Lăng rất nhiều. Lục Thư Khang thấy Vân Tiểu Miên đi theo tỷ tỷ, đứng trước cửa lau nước mắt mếu máo: “Sao Nhị tẩu cũng đi rồi, không ai làm bánh điểm tâm cho con ăn nữa, hức hức.”

(Chụ ôi thương thương, để chị bế cục cưng ra tửu lầu ăn nha, chụt chụt chụt)

Lục phu nhân thấy xe ngựa đi xa, mới hỏi Lục Thư Khang: “Ai bảo con gọi như vậy hả?”

Lục Thư Khang còn đang thương tâm, vừa khóc vừa trả lời: “Là do con tự gọi. Nhị tẩu đã thành thân với tỷ tỷ, con không gọi Nhị tẩu thì gọi là gì ạ? Hay là con gọi tỷ phu.” Lục phu nhân vừa nghe, cúi mắt nghĩ ngợi: “Thôi thì gọi Nhị tẩu đi.”

Lúc trước Lục Thư Hàn bệnh nặng chính là nhờ xung hỉ mới khỏe lại. Lục phu nhân không hề quên việc này, bà không dám phủ nhận chuyện các nàng đã thành thân, dù sao Lục Thư Hàn chỉ mới vừa ra khỏi cửa, nếu mình nói lời phủ nhận bị trời cao nghe thấy sẽ trách phạt Hàn nhi thì biết làm sao bây giờ.

Lục Thư Hàn ngồi trong xe ngựa, hoàn toàn không khổ sở buồn bã như Lục phu nhân và Lục Thư Khang, vui cười liên tục: “May là mẹ tin những lời này đó, bằng không lần này phải rất lâu không được ở bên em rồi.”

Vân Tiểu Miên cũng rất cao hứng, kỳ thật nàng cũng không thèm để ý mình sẽ đi đâu, chỉ cần đi cùng Lục Thư Hàn là được. Lục Thư Hàn kéo tay Vân Tiểu Miên tính toán: “Lần này ở Tề Châu sẽ tranh thủ vài ngày dẫn em đi xem chúng ta nên gầy dựng tửu lầu Phát Tài và quán điểm tâm như thế nào.”

Vân Tiểu Miên ngồi thẳng người, huých nhẹ vai Lục Thư Hàn một cái: “Sao người lại như vậy, vừa mới ra khỏi cửa đã nghĩ đến làm thế nào kiếm tiền rồi.” Lục Thư Hàn không rõ nguyên do: “Chúng ta đi Tề Châu vốn dĩ là vì kiếm tiền mà. Đến lúc đó ta còn phải lo chuyện của Lục gia, có lẽ sẽ vắng mặt vài ngày, hiện giờ em cũng đã có chút kinh nghiệm, em đi trước xem thử thế nào. Lần này có dẫn theo cả bọn Vân Điềm, bây giờ Vân Điềm cũng ra dáng chưởng quản lắm rồi, em đi cùng nàng ta nhìn thử, đợi ta đến rồi quyết định luôn, như thế sẽ tiết kiệm được không ít thời gian.”

Vân Tiểu Miên nghe nàng một lời buôn hai lời bán, nghe đầy lỗ tai có hơi phiền não, bèn lẩm bẩm: “Em không nghe không nghe không nghe gì cả……” Lục Thư Hàn bắt lấy tay nàng, cố ý bày ra bộ dáng buồn bã: “Mới đó mà em đã phiền chán ta rồi sao?”

Vân Tiểu Miên còn ủy khuất hơn nàng: “Nếu người lâu lâu mới nói thì đã khác, nhất định em sẽ không phiền. Nhưng mấy ngày nay người cứ nói chuyện làm ăn với em, em có màng gì tới làm ăn lớn đâu chứ.”

Lục Thư Hàn đảo tròng mắt: “Vậy là em muốn ta hôn hôn em chứ gì?”

Vân Tiểu Miên đỏ mặt, cắn cắn môi lại nhả ra: “Người đừng hỏi thẳng thừng như vậy có được không? Hỏi như vậy làm em thẹn thùng lắm.” Lục Thư Hàn gật gật đầu, bày ra dáng vẻ bừng tỉnh đại ngộ: “Có lý.”

Vân Tiểu Miên thấy nàng gật đầu mà vẫn không hôn mình, thầm mắng ngốc tử, nghĩ lần sau nhất định phải cho nhịn, buộc Lục Thư Hàn phải cầu xin mình mới chịu đồng ý, nhưng lại buồn rầu, mình làm gì có cơ hội ấy, lần nào cũng là mình không nhịn được trước.

Vân Tiểu Miên còn đang suy nghĩ, Lục Thư Hàn nâng cằm nàng lên, cắn nhẹ lên môi nàng một cái: “Sao nói chuyện với ta mà lại thất thần? Phải phạt.”

Vân Tiểu Miên không kìm được nhếch khóe miệng, tay nắm áo bên hông Lục Thư Hàn, có chút chờ mong nhìn nàng: “Phạt cái gì vậy?” Lục Thư Hàn còn chưa kịp nói, đột nhiên thấy nàng đổi sắc mặt, hoài nghi hỏi, “Không phải là bắt em gảy bàn tính đó chứ?”

Lục Thư Hàn nhăn mặt: “Ở trong lòng em ta khó hiểu phong tình tới vậy sao?”

Vân Tiểu Miên nhớ tới dáng vẻ gần đây Lục Thư Hàn đốc thúc mình tính sổ, cảm thấy rất có khả năng nàng sẽ làm ra chuyện như vậy, vì thế gật gật đầu. Lục Thư Hàn hừ một tiếng: “Hôm nay mà em không nghĩ ra cách dỗ dành ta thì ta giận luôn cho em coi.”

Vân Tiểu Miên nghiêng đầu nhìn nàng trong chốc lát, đột nhiên tiến đến hôn nàng một cái, Lục Thư Hàn nhịn xuống rung động trong lòng: “Ta không dễ dụ như vậy đâu.” Vân Tiểu Miên ngồi thẳng người: “Vậy để em nghĩ kỹ xem sao.”

Rất nhanh, đã tới khách điếm, Vân Tiểu Miên mượn phòng bếp của khách điếm làm hai món ăn cho Lục Thư Hàn. Lục Thư Hàn vừa ăn vừa lắc đầu: “Nhiêu đây vẫn chưa đủ.” Vân Tiểu Miên múc canh cho nàng: “Em biết rồi! Em chỉ muốn cho người ăn nhiều một chút mới khỏe được, bằng không bao nhiêu công sức trước kia đều uổng phí.”

Lục Thư Hàn ăn canh, lắc đầu: “Không đâu, dù có sinh bệnh ta cũng sẽ gạt bọn họ.”

Chờ nha đầu thu dọn chén đũa ra ngoài xong, Lục Thư Hàn vẻ mặt chờ mong nhìn Vân Tiểu Miên, chỉ thấy Vân Tiểu Miên lựa một bộ xiêm y đi ra sau bình phong. Lục Thư Hàn vừa thấy động tác quen thuộc liền phỏng đoán: “Chắc không phải là định múa cho ta xem chứ?”

Giọng Vân Tiểu Miên vọng ra từ sau bình phong: “Đúng rồi ạ, trước kia người thích nhất em múa còn gì.” Lục Thư Hàn nhíu nhíu mày, hoài nghi hồi tưởng lại, ủa có hả ta? Lục Thư Hàn hồi tưởng tới dáng múa của Vân Tiểu Miên, hảo ý nhắc nhở: “Hình như lâu rồi em không luyện múa đó em.”

Vân Tiểu Miên thập phần thản nhiên: “Ờ ha, gần đây đều bận rộn chuyện tửu lầu với quán điểm tâm, không rảnh mà luyện múa. Mà thôi không quan trọng đâu, trước khi em học múa người đã thích rồi mà, mỗi khi xem đều thần hồn điên đảo cả lên.”

Nàng nhớ rất rõ, mỗi khi nàng múa Lục Thư Hàn đều rụt rè ngồi ở đó nhìn, nhưng ngoài mặt vậy thôi, tới ban đêm lại không sao nhịn được nữa, đấy không phải thần hồn điên đảo thì là cái gì?

Lục Thư Hàn nhăn cả khuôn mặt lại, rốt cuộc là nàng mất trí nhớ hay là Vân Tiểu Miên học nghệ chưa tinh, dùng nhầm thành ngữ? Có điều nàng còn chưa kịp nói gì, Vân Tiểu Miên đã thay xong xiêm y đi ra.

Bộ xiêm y này thậm chí còn không bằng bộ vừa rồi nàng ấy mới mặc, Lục Thư Hàn thầm nghĩ nếu Vân Tiểu Miên mặc đồ múa không đẹp thì không biết nàng thay quần áo ra để làm gì. Đến khi tập trung nhìn vào mới phát hiện, tay áo và vạt áo Vân Tiểu Miên đều có chỗ bị xé rách, chắc là mới xé tức thì.

Lục Thư Hàn bừng tỉnh đại ngộ, đây là do nàng tiếc đồ đẹp, cố ý tìm một bộ xấu xấu mà xé, có lẽ nàng cảm thấy mặc đồ rách có thể gợi lên lòng thương hại của mình chăng? Hừ! Nàng ấy sai rồi, lần này không dễ gì dụ dỗ được nàng đâu, nhất định phải bắt nàng ấy tốn tâm tư dỗ ngon dỗ ngọt mình mới được.

Vân Tiểu Miên nhảy múa xong rồi, cũng mặc kệ Lục Thư Hàn vẫn đạm nhiên ngồi ở đó, cảm thấy mỹ mãn quay về phía sau bình phong thay quần áo. Nàng thừa biết, với một người khó hiểu phong tình như Lục Thư Hàn thì bây giờ khó mà có phản ứng, phải đợi đến tối mới có thể nhìn thấy hiệu quả to lớn của điệu nhảy này.

Lục Thư Hàn vẻ mặt kinh ngạc nhìn thấy nàng không đếm xỉa tới mình mà đi rồi, đợi một lát vẫn không nhịn xuống được: “Ủa kết thúc rồi hả em?” Vân Tiểu Miên đang ỷ vào mình sẽ không thật sự giận dỗi, ỷ vào mình cưng chiều nàng hết mực đấy à? Nên bây giờ mới đối phó qua loa có lệ với mình như vậy.

Vân Tiểu Miên nghe Lục Thư Hàn nói vậy cứ ngỡ là nàng nuối tiếc, trong lòng mừng thầm, quả nhiên mình đoán không sai, nàng thích nhất là chiêu này. Vân Tiểu Miên trả lời theo định liệu trước: “Em hiểu người quá mà.” Nói xong, nàng liền đi rửa mặt.

Lục Thư Hàn không hiểu gì thấy nàng rửa mặt xong nằm lên giường, cũng chỉ tự mình đi rửa mặt, tính toán chờ lát nữa mới nói chuyện rõ ràng với nàng, rằng xem nhẹ mình như vậy là không được.

Chờ Lục Thư Hàn nằm vào ổ chăn, còn chưa kịp mở miệng, Vân Tiểu Miên liền tới cởi đai lưng của nàng, một tay kia đã tự cởi đai lưng của mình, còn rất tự tin nói: “Đủ lâu rồi, người cũng nên hiểu đi chứ. Để tiện lợi cho người nên em không mặc yếm luôn á.”

Lục Thư Hàn vừa nghe nàng nói vậy, duỗi tay sờ thử, quả nhiên xiêm y chỉ mặc một nửa, bên trong trống trơn, Lục Thư Hàn khí huyết dâng lên, xoay người đè người kia xuống, Vân Tiểu Miên lại giúp nàng cởi xiêm y, Lục Thư Hàn hồi tưởng lại trước đó, mới hiểu ra, cúi người xuống nói nhỏ bên tai: “Tuy rằng em có hiểu lầm ý của ta một chút, nhưng em làm thế này thì ta thích lắm.”

Vân Tiểu Miên vẫn còn đắm chìm trong ý nghĩ “quả nhiên mình đoán không sai”, căn bản không nghe thấy Lục Thư Hàn đang nói gì. Qua hồi lâu, Lục Thư Hàn ôm người vào trong ngực, thập phần thoả mãn: “Coi như em dỗ được ta, ta sẽ không giận em nữa.”

Vân Tiểu Miên khép mắt lại có hơi mệt nhọc, hừ một tiếng: “Em không phải muốn dỗ dành người, em vì muốn chứng minh người thật sự khó hiểu phong tình.”

Lục Thư Hàn tuy không rõ làm cách nào Vân Tiểu Miên lại xâu chuỗi các sự việc lại như vậy, nhưng nàng cũng không để ý, chỉ thấp giọng nói: “Coi bộ đúng thật, vậy sau này em nhớ phải chứng minh thêm nhiều lần nữa để nhắc nhở ta nghen.”

Vân Tiểu Miên nghe nàng thừa nhận bản thân sai lầm, trong lòng vui vẻ, lại ôm chặt nàng hơn, ngoan ngoãn đáp lời: “Dạ.”

===

Thực ra vị đại tiên kia nói Vân Tiểu Miên có số vượng phu là sự thật, chuyện tâm linh không thể đùa, bằng không Lục Thư Hàn đã không làm ăn thắng lợi như vậy.