Nuôi Ong Tay Áo

Chương 8



8.

Hiếm khi được nghỉ ngơi nên hôm sau tôi ngủ muộn, khi tỉnh dậy thì đã gần trưa.

Khi tôi xuống nhà, dường như chỉ có một mình tôi trong cả nhà, tôi lấy điện thoại ra gọi cho chồng, chồng tôi nói với tôi rằng anh ấy đang ở bệnh viện và Tiểu Phương bị ngã cầu thang và gãy chân.

Rơi xuống cầu thang?

Phòng ngủ của Tiểu Phương ở tầng một, cô ấy làm gì trên lầu vào buổi sáng?

Mặc dù tôi đầy nghi ngờ, nhưng Tiểu Phương bị thương ở nhà tôi, vì vậy tôi vội vàng chạy đến bệnh viện.

Tiểu Phương nhìn thấy tôi, nước mắt lại không kìm được chảy ra: “Chị Đường, lúc em lên lầu muốn quét dọn vệ sinh, em không muốn làm người vô dụng, không nghĩ tới nước lau sàn nhà không khô, chân em giẫm lên liền từ trên cầu thang ngã xuống, thực xin lỗi, em thật sự không phải cố ý gây thêm phiền toái cho chị.”

“Được rồi, chuyện này cũng không phải cô muốn, chỉ là gãy xương nhỏ, hồi phục một đoạn thời gian sẽ không sao, tôi sẽ không trách cô.”

Người chồng ngồi bên nhẹ nhàng, ân cần, chặn đứng mọi lời tra hỏi của tôi.

Tôi siết chặt chiếc túi trong tay, gật đầu với Tiểu Phương: “Không sao, tôi giúp cô tìm y tá, cô có thể ở lại bệnh viện, nếu muốn về nhà, sẽ có người chăm sóc cô, tôi ra ngoài với anh rể của cô. Đừng quá lo lắng.”

Tiểu Phương gật đầu với tôi: “Em không sao, chỉ cần không làm chậm trễ việc chị và anh rể ra ngoài chơi, em đặt ở đâu cũng được.”

Tôi có thể đặt cô ta ở đâu?

Sao nghe khó chịu thế này.

“Năm nay chúng ta đừng ra ngoài, Tiểu Phương bị thương, Tết Nguyên Đán em để cô ấy ở nhà một mình vắng vẻ, năm nay chúng ta ăn mừng năm mới ở đây đi? Mấy năm rồi chúng ta không ăn Tết ở nhà.”

Tôi gật đầu, nhìn dáng vẻ quan tâm của chồng, tôi cong môi lạnh lùng.

Không sao, chỉ cần tận dụng thời gian này để xem Tiểu Phương là loại yêu ma quỷ quái nào, để người chồng hàng năm phải ra ngoài của tôi có thể ở lại chỗ cô ta đón Tết.