Nuôi Đồ Nhi Đến Tự Ngược

Chương 39



Sau khi trở vào trong xe ngựa, Vệ Cẩnnhìn thấy trên cổ A Chiêu vẫn còn vết máu, liền đưa khăn cho nàng. AChiêu nhận khăn, trầm giọng nói: “Mấy tên hắc y nhân vừa rồi nhất địnhlà sát thủ!”

Vệ Cẩn nói: “Đúng là sát thủ, kiếm khách bình thường sẽ không ra chiêu như thế.”

A Chiêu lau vết máu trên cổ, cầm khăntrong tay, nàng nói: “Đầu tiên là thích khách, sau đó lại là sát thủ,người giật dây này… nếu con đoán không sai thì hẳn là Phương Huyền.”

Lời còn chưa dứt, Ninh Tu vẫn không tập trung ở bên cạnh đột nhiên khẳng định: “Nhất định là Phương Huyền!”

Cậu lặp lại một lần nữa, vạn phần chắcchắn. “Nhất định là hắn! Phương Huyền là một tên tiểu nhân! Kiếm thuậtđã không sánh bằng sư phụ, lại nghĩ cách mời sát thủ về giết hại người!” Nói tới chỗ này, Ninh Tu nghiến răng nghiến lợi: “Lúc ấy ở trên lôi đài nên giải quyết hắn mới phải!”

Vệ Cẩn nhìn về phía A Chiêu: “Con định làm thế nào?”

A Chiêu trầm ngâm một lát, nói: “Conmuốn xem Phương Huyền kia còn định bày ra chiêu trò gì. Hiện giờ con đãrời khỏi Ngũ Hoa Sơn, cũng không muốn quay lại nữa. Hơn nữa, đại hộiluận kiếm đã kết thúc, Phương Huyền chắc hẳn phải về Uyển quốc, vừa haychúng ta lại đi Uyển quốc, đến lúc đó tính sổ với hắn cũng không muộn.” A Chiêu nhìn trời bên ngoài. “Tối rồi, chúng ta mau tìm khách quan để ởthôi.”

Ban đêm

Ngoài trời đang mưa nhỏ, gió đêm thổitới mang chút hơi lạnh. Trong khách điếm, A Chiêu mở đôi mắt còn ngáingủ ra, nghe thấy âm thanh bên ngoài liền than một tiếng, lại tiếp tụclăn ra ngủ.

Khách điếm im ắng.

Đúng lúc này, một gian sương phòng khẽhé cửa. Một người mặc áo tơi rời khỏi khách điếm, lén ra chuồng ngựa. Vệ Cẩn dẫn một con ngựa ra ngoài, đúng lúc này, một giọng nói vang lên.

“Sư tổ, đã trễ thế này mà còn muốn đi đâu vậy?”

Ninh Tu cũng khoác áo tơi, đứng ở phía xa sau lưng Vệ Cẩn.

Vệ Cẩn nghiêng đầu nhìn, thấy Ninh Tu cũng đang dắt một con ngựa. Đôi mắt trở tối đen lại, Vệ Cẩn nói: “Con không được đi!”

Ninh Tu nói: “Không cho đi đâu ạ? Chẳng lẽ đồ tôn không ngủ được, muốn đi ra ngoài một chút sư tổ cũng không cho hay sao?”

Đêm hôm khuya khoắt, lời của Ninh Tuđương nhiên Vệ Cẩn không tin. Hắn thản nhiên nói: “Tên Phương Huyền này, ta sẽ giải quyết, con đi cùng chỉ thêm phiền thôi.”

Ninh Tu ảo não, cậu nói: “Con cũng tự bảo vệ được mình mà.”

Vệ Cẩn cười xòa: “Không còn nhiều thờigian, con về khách điếm đi, đừng để A Chiêu phải lo nhiều.” Dứt lời, VệCẩn nhảy lên ngựa, thúc ngựa rời đi.

Tiếng vó ngựa vang dội trong màn đêm yên tĩnh.

Ánh mắt của Ninh Tu lập lòe, hắn cắn chặt răng, cũng tung mình nhảy lên ngựa, lén lút đi theo.

Hôm nay, Phương Huyền thật sự rất bựcmình, dùng tiền thuê đến năm sát thủ đầu bảng mà cuối cùng ngay cả sợitóc của Hồng Kiếm Khách cũng không chạm tới được, đúng là uổng công hắntốn nhiều bạc như thế.

Bộ ngực sữa để lộ hơn nửa của mỹ tỳ hầuhạ bên cạnh Phương Huyền dán sát vào tay hắn. Mỹ tỳ kia rót cho hắn mộtchén rượu, mềm giọng dịu dàng nói: “Đại nhân, uống chén rượu đi.”

Phương Huyền véo mạnh vào người mỹ tỳ một cái, bộ ngực sữa trắng nõn xuất hiện một vết đỏ ửng.

Mỹ tỳ bị đau rên lên một tiếng.

“Đại nhân…”

Phương Huyền đẩy mạnh mỹ tỳ kia ra. Mỹtỳ ngã ra đất, vẻ mặt không khỏi sợ hãi. Phương Huyền phất tay, cả giậnnói: “Cút ra ngoài!” Thật bực mình! Tin đồn quả nhiên không không đángtin, nhọc cho hắn nghe người ta nói mà tốn nhiều bạc mời năm sát sát thủ ở Thiên Sát Lâu tới, cuối cùng chẳng được gì cả!

Phương Huyền uống rượu, cứ một chén rồi lại một chén.

Đột nhiên, hai tùy tùng canh ở ngoài cửa hét lên một tiếng rồi ngã gục. Phương Huyền đã choáng váng trong mensay nên cũng không để ý. Hắn lại rót thêm một chén nữa nhưng rượu trongbình đã hết sạch, chỉ còn lại hai giọt. Phương Huyền vung bầu rượu, vỗbàn nói: “Mang rượu tới!”

Không ngờ đợi một lúc lâu vẫn chẳng thấy ai trả lời, Phương Huyền vừa định đứng lên thì một thanh kiếm lạnh lẽođã đặt ngang cổ hắn.

Phương Huyền cả kinh, men rượu cũng bay đi phân nửa.

“Ngươi…”

Vừa nhìn thấy Vệ Cẩn, Phương Huyền mớinhớ ra đây chính là kẻ hôm trước đứng sau Hồng kiếm khách. Phương Huyềnrun rẩy, nói: “Ta không phái người đi giết Hồng kiếm khách!”

Vệ Cẩn lạnh nhạt đáp: “Ngươi không nên tính kế với đồ nhi của ta.”

Phương Huyền nói: “Ngươi có biết ta làai không? Ta chính là tâm phúc bên người Uyển Vương! Nếu ngươi giết ta,Uyển Vương nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Vệ Cẩn lạnh lùng nói: “Vậy sao?”

Lông tơ trên người Phương Huyền bỗngnhiên dựng đứng lên. Nam nhân trước mắt này rốt cục là thần thánh phương nào, không để hắn phản kháng được chút nào. Sư phụ của Hồng kiếm kháchsao, hắn chưa từng nghe nói Hồng kiếm khách có sư phụ.

Bỗng nhiên, Phương Huyền nhìn thấy có hai bóng người đứng ngoài cửa sổ, vội vàng kêu: “Cứu…”

Trường kiếm khẽ động một cái, máu chảyra từ cổ Phương Huyền, tiếng kêu cứu cũng ngừng lại. Vệ Cẩn liếc thấyhai bóng người ở ngoài cửa sổ, dù không biết là địch hay là bạn nhưngtối nay mục tiêu của Vệ Cẩn chỉ có Phương Huyền.

Hắn nói: “Hồng kiếm khách tên là AChiêu, chính là đồ nhi của Vệ Cẩn ta. Sau này ai dám đọng tới đồ nhi tathì chính là dám đối lập với cả phái Thiên Sơn.”

Phương Huyền kinh ngạc vô cùng.

Hồng kiếm khách là người phái Thiên Sơn!

Lời Vệ Cẩn vừa dứt, trường kiếm đã vunglên. Phương Huyển ngã ra sau, mắt trợn trừng. Vệ Cẩn lau máu trên thânkiếm, liếc mắt nhìn hai người đứng ngoài cửa sổ rồi im lặng rời đi.

Một người đứng ngoài cửa vừa động lại bị người còn lại kéo lại.

Hắc y nhân lắc đầu, nói: “Phương Huyềnchết không hết tội, hơn nữa Hồng kiếm khách là người phái Thiên Sơn,Thiên Sát Lâu chúng ta không nên đối đầu với họ.”

“Cũng được, dù không hoàn thành nhiệm vụ nhưng Phương Huyền đã chết, chúng ta không cần tiếp tục nữa.” Lam ynhân* miễn cưỡng ngáp một cái. “Về bẩm báo lâu chủ thôi.”

*lam y nhân: người mặc áo xanh (chú thích cho có -_-)

Hắc y nhân gật gật đầu.

Bỗng dưng, hắc y nhân biến sắc, hắn hạ giọng nói: “Nhìn kìa, người kia…”

Lam y nhân nhìn theo hướng hắc y nhânchỉ. Một bóng người lén lút đi trên đầu tường, gió lớn thổi bay nó củangười đó. Tuy rằng trời đang tối nhưng hai vị sát thủ cũng không phảingười bình thường, diện mạo của Ninh Tu đã sớm bị họ rõ.

Hai người nhìn nhau.

Hắc y nhân nhếch môi cười: “Quả là đi mòn cả gót tìm không thấy, lúc không tìm thì lại chẳng tốn công đã gặp được.”

Hôm sau.

Lúc dùng điểm tâm ở khách điếm, A Chiêukhông thấy Ninh Tu đâu. Mới đầu nàng cũng không để ý, nghĩ chắc rằngNinh Tu đi ra ngoài. Khi nàng uống hết một bát cháo hoa, Vệ Cẩn cũng đixuống dưới.

A Chiêu cười nói: “Sư phụ, chào buổi sáng.”

Vệ Cẩn mỉm cười gật đầu, ngồi xuống bàn. A Chiêu lại nói: “Ngày hôm qua mưa to, thời tiết bắt đầu trở lạnh.”Dường như nhớ tới cái gì đó, A Chiêu cười cười. “Ngủ vào ngày mưa thậtthoải mái, A Chiêu vốn nghĩ hôm nay Tu Nhi sẽ không dậy, ai ngờ mới sáng sớm đã không thấy tăm hơi. Xem chừng cậu bé ra ngoài luyện kiếm rồi.”

Nghe lời A Chiêu nói, Vệ Cẩn biến sắc.

Đêm qua lúc trở về, hắn cũng không để ý là Ninh Tu có ở đó hay không, nếu như…

Vệ Cẩn khẽ ho một tiếng. “A Chiêu, conăn trước đi, vi sư chợt nhớ ra là có chút việc, vi sư ra ngoài một lát.” Vệ Cẩn vội vàng rời khỏi khách điếm, đi vòng ra phía chuồng ngựa, quảnhiên thấy thiếu một con.

Vệ Cẩn trở về khách điếm, hắn sờ lên giường Ninh Tu. Đệm chăn lạnh lẽo, vừa nhìn là biết người nằm đây rời đi đã lâu.

Vệ Cẩn than thở trong lòng.

Dù hắn không có cảm tình gì với tên đồtôn này nhưng A Chiêu lại coi nó như bảo bối, nếu Ninh Tu mất tích, AChiêu nhất định sẽ rất lo lắng.

“Sư phụ?”

A Chiêu ngơ ngẩn nhìn Vệ Cẩn. “Sao sư phụ lại ở trong phòng Tu Nhi?”

Vệ Cẩn không biết nên nói thế nào.

A Chiêu mẫn cảm nói: “Có phải… Tu Nhi đã xảy ra chuyện rồi không?”

Vệ Cẩn biết không thể giấu được A Chiêu, đành phải nói rõ chi tiết. Thấy sắc mặt A Chiêu dần trắng bệch, Vệ Cẩnnói: “Hôm qua lúc ta đi cũng không để ý xem Tu Nhi có đi theo không.”

A Chiêu mím chặt môi.

Vệ Cẩn cảm thấy không dễ chịu, hắn nói: “Chúng ta quay về Ngũ Hoa Sơn nhìn một chút.”

Một lúc lâu sau, A Chiêu mới bình tĩnh lại. Nàng hỏi: “Phương Huyền đã chết rồi?”

Vệ Cẩn gật đầu.

A Chiêu nói: “Đi Ngũ Hoa Sơn xem thế nào đã.” Lập tức, hai người thúc ngựa quay về Ngũ Hoa Sơn. A Chiêu khôngmuốn bị người nhân ra là Hồng kiếm khách nên đã đeo nón, thay một bộquần áo màu tím đỏ.

Vừa mới tới chân núi liền nghe được tin Phương Huyền chết bất đắc kỳ tử.

A Chiêu và Vệ Cẩn liếc mắt nhìn nhau.Hai người đi tới phía khách điếm của Phương Huyền đề dò xét, lúc sau đã hỏi được tin tức. Tiểu nhi khua môi múa mép kể: “Phương Huyền chết rồi, bị một kiếm trí mạng luôn! Nghe nói Phương Huyền đắc tội với người phái Thiên Sơn, cũng có người nói Hồng kiếm khách chính là đệ tử phái ThiênSơn.”

A Chiêu hỏi: “Đêm qua còn xảy ra chuyện gì nữa không?”

Tiểu nhị nghĩ ngợi rồi nói: “Hình như không.”

Vệ Cẩn hỏi: “Ai là người đầu tiên phát hiện ra thi thể của Phương Huyền?”

“Một tiểu nhị trong khách điếm. Hắn định mang rượu tới cho Phương Huyền nhưng khi đi vào thì chỉ thấy xác Phương Huyền. À, nghe nói, hôm qua tầm canh ba, người gõ canh* có nghe thấytiếng người cãi vã đánh nhau.”

*gõ canh: gõ mõ để báo đã tới giờ nào.

Vệ Cẩn nói với A Chiêu: “Lúc ta đi là gần canh ba.”

A Chiêu hỏi: “Người gõ canh đang ở đâu?”

Hai khắc sau, A Chiêu và Vệ Cẩn tìm tới chỗ ở của người gõ canh. A Chiêu hỏi: “Đêm qua ngươi nhìn thấy ai đánh nhau?”

Người gõ canh nói: “Nhìn dáng người thìhình như là một thiếu niên. Nhưng mà trời quá tối, tôi không thấy rõ mặt được. Hai người còn lại, một mặc áo đen, một mặc áo lam, thân thủ nhìnqua cũng không tồi.”

A Chiêu hỏi: “Bọn họ cãi vã chuyện gì?”

Người gõ canh nói: “Tôi cũng không ngherõ, chỉ biết cậu thiếu niên kia mắng cái gì đấy độc phụ. À phải rồi, tôi còn nghe được chữ Uyển nữa, còn lại thì chịu.”

A Chiêu im lặng suy nghĩ.

Vệ Cẩn cảm ơn người gõ canh.