Nữ Vương Mommy Giá Lâm

Chương 139: Lão nương phải rời khỏi Nhà họ Hoàng Phủ các người



Editor: Thơ Thơ

Quả nhiên! tay Hoàng Phủ Minh nắm chặt nắm tay ‘ chi chi ’ rung động, một tia ánh sáng sắc bén giống như là một lưỡi dao sắc bén nhìn về phía  Dạ Phi Nhã Lệ: “Tôi phản đối!!!”

“Ha hả. Nguyệt nhi, ý con thì sao?” Dạ Phi Nhã Lệ hoàn toàn nhảy vọt qua Hoàng Phủ Minh, nổi lên trưng cầu ý kiến Hoàng Phủ Nguyệt.

Hoàng Phủ Nguyệt không hề do dự gật đầu: “con đồng ý.”

“Nguyệt!!!” Chỉ một thoáng, Hoàng Phủ Minh phẫn hận nắm lên cổ áo Hoàng Phủ Nguyệt.

Đúng lúc này……

“Tôi phản đối.” Tuyết Vi quỳ trên mặt đất đã nhàn nhạt mở miệng. Cô không nhanh không chậm đứng lên, thảnh thơi, thảnh thơi phủi hai đầu gối.

Hoàng Phủ Dương Vinh nhìn lên, mi cơ hồ nhíu thành một đoàn: “Là ai kêu cô đứng lên?!” Thơ_Thơ_diendanlequydon

“Đương nhiên là tôi tự mình kêu tôi đứng lên.” Tuyết Vi hơi mỉm cười, đôi mắt phượng híp híp: “Hoàng Phủ bá phụ, tôi tưởng, ngài lầm vài chuyện rồi. Thứ nhất, Tuyết Vi tôi không phải là người Nhà họ Hoàng Phủ, chẳng qua là vị hôn thê bị đưa lại đây chờ tuyển thôi. Cho nên, còn không đến lúc nghe theo nhà chồng an bài.”

“Thứ hai, hôn sự này, vốn là ngài và cha tôi quyết định, hoàn toàn không có bất luận quan hệ gì với tôi. Hiện nay, nếu nháo ra chuyện như vậy, tôi cũng không nghĩ tốn nhiều lời làm cái gì.”

“Ngài có thể công bố ra ngoài tôi bị Nhà họ Hoàng Phủ lui hôn; cũng có thể công bố ngài tuyển chọn Chị hai tôi, dù sao ngài cứ thoải mái làm tới. Đến nỗi hôn sự này …… Tuyết Vi tôi không chơi, cũng chơi không dậy nổi! Gặp lại!”

Ném xuống những lời này, Tuyết Vi nhếch môi cười, quay đầu, thản nhiên đi đến cổng lớn.

Mỗi một bước cô đi chính là kiên định như vậy, mang ra khí phách nữ vương cao ngạo.

Trong nháy mắt chậm rãi kéo cửa biệt thự kia ra ……

Vô số ánh mắt nghi ngờ nhìn cô.

Mà khi những người đó nhìn đến biểu tình Tuyết Vi treo ở trên mặt hoảng sợ, sôi nổi ngừng lại hô hấp, mắt nhìn bóng dáng cô đi xa ……

Vừa vào hào môn sâu như biển, cô vốn không muốn gả vào loại nhà giàu này.

Nếu ông trời gây ra chê cười như vậy, cô đã làm tốt hết thảy chuẩn bị tâm lý tiếp thu vận rủi trong tương lai. Thơ_Thơ_diendanlequydon

Rời đi, kỳ thật chưa chắc hoàn toàn là chuyện xấu……

“Tuyết Vi!!”
Phía sau, truyền đến giọng nói của Hoàng Phủ Nguyệt, cô giống như là không nghe thấy tiếp tục đi tới trước.

Hoàng Phủ Nguyệt chạy tới hai bước, một phen giữ cánh tay cô lại: “Gả cho tôi, không thể sao?!”

Chậm rãi nâng lên mi mắt, khi hai tròng mắt đối diện Hoàng Phủ Nguyệt, giọng nói cô lạnh lùng: “Không thể.”

“Vì sao?”

“Bởi vì…… Tôi không yêu anh!”

“Vậy cô yêu anh hai tôi sao?!!”

Hoàng Phủ Minh sao……

Mi mắt rủ xuống, Tuyết Vi chần chờ một lát, nhàn nhạt lắc lắc đầu: “Không…… yêu ……”

“vì sao cô có thể chờ anh hai tôi tuyển vị hôn thê, mà không thể trực tiếp gả cho tôi!!?” Thơ_Thơ_diendanlequydon

A.

Cũng đúng……

Mục đích của cô không phải thực rõ ràng sao?

Kỳ thật cũng không nhất định một hai phải làm Quân Trường phu nhân, mẹ của cô mới có thể có ngày tháng tốt nhất. Chỉ cần gả cho Tam thiếu gia Nhà họ Hoàng Phủ này, đám yêu ma quỷ quái kia như cũ không dám động mẹ của cô.

Vì sao, cô cam nguyện làm vị hôn thê chờ Hoàng Phủ Minh tuyển, cũng không muốn trực tiếp gả cho Hoàng Phủ Nguyệt chứ?

A……

Thật sự, tìm không thấy đáp án!

“Lý do không phải đã cho anh rồi sao?” Tuyết Vi lạnh lùng ném tay Hoàng Phủ Nguyệt ra: “Cùng Nhà họ Hoàng Phủ các người, tôi đã chơi không dậy nổi!” Quay đầu, đi xa.

Nhìn chăm chú vào bóng dáng cô rời đi, Đôi tay Hoàng Phủ Nguyệt gắt gao nắm thành cái nắm tay.

Mà lúc này, ngoài 10 mét …… Thơ_Thơ_diendanlequydon

Hoàng Phủ Minh mặt vô biểu tình nhìn chăm chú một màn này, vừa mới rồi tất cả đối thoại giữa hai người anh đã thu hết vào tai.

‘ vậy cô yêu anh hai tôi sao? ’

‘ không yêu. ’

Không yêu……

“A.” Tươi cười tự giễu xẹt qua khóe miệng, Hoàng Phủ Minh dần dần biến mất ở trong tầm mắt mọi người ……

*

Một hồi trò khôi hài nghiêng trời lệch đất rốt cuộc rơi xuống màn che. Nhưng chờ đợi Tuyết Vi sẽ là càng thêm nghiêm túc khiêu chiến……

Nhà họ Tuyết.

“Tam tiểu thư.” Nhìn thấy Tuyết Vi trở về, bọn hạ nhân trong nhà thực sự có chút ngoài ý muốn.

Sắc mặt Tuyết Vi khó coi bồi hồi ở cửa phòng khách chậm chạp không dám tiến vào.

“hả? Tam tiểu thư……” vương quản gia từ trong phòng khách đi ra vừa vặn thấy được Tuyết Vi đứng ở cửa. Thơ_Thơ_diendanlequydon

Lòng cô căng thẳng, khẩn trương nhìn chằm chằm mặt vương quản gia.

Tựa hồ……

Trong nhà hẳn là còn chưa có thu được thông báo của Nhà họ Hoàng Phủ đâu?

“Tam tiểu thư, hôm nay làm sao rảnh về nhà mẹ đẻ như vậy?” Vương quản gia ngoài cười nhưng trong không cười hỏi.

Tuyết Vi rũ xuống mi mắt, lạnh lùng nói: “Tôi còn chưa có gả đâu, hẳn là không tính về nhà mẹ đẻ đi?” Đẩy cửa, đi vào trong phòng khách.

“Vi Vi, Vi Vi, làm sao con trở lại?” Tôn Vân Vân nhìn thấy con gái trở về vui mừng khôn xiết.

Nhưng thật ra vẻ mặt Địch Mạn Lị lại khinh thường.

“A, ha hả, mẹ, hôm nay, hôm nay vừa lúc con có công việc, cho nên, cho nên liền trở về thăm mẹ.”

“à, như vậy à. Vậy đêm nay con lưu ở trong nhà ăn cơm đi. Ba ba con phỏng chừng thực mau sẽ trở về nhà.”

Hả……

Nên làm sao nói với mẹ, đêm nay cô không những muốn lưu ở trong nhà ăn cơm, phỏng chừng tương lai đều muốn lưu ở trong nhà ăn cơm đây??

Ánh mắt khẩn trương trong lúc vô tình đối diện tầm mắt Địch Mạn Lị hồ nghi.

Cô vội vàng gật gật đầu: “vâng, vâng ……” Thơ_Thơ_diendanlequydon

Thôi, vẫn là có thể kéo dài một phút đồng hồ là một phút đồng hồ đi, dù sao ngày lành của cô cũng không nhiều lắm.

Hai mẹ con hồi lâu không thấy, lần này tới Tuyết Vi liền cùng mẹ về phòng lảm nhảm việc nhà.

Tuy nói là, nội dung chuyện này nhạt nhẽo không có gì lạ, đơn giản chính là một ít việc vặt, nhưng Tuyết Vi thông minh vẫn mơ hồ có thể từ trong giọng nói của mẹ nghe ra Địch Mạn Lị như cũ sẽ ngẫu nhiên tìm cô phiền toái. Chỉ là cùng những đại phiền toái trước kia so sánh với này đó căn bản là gặp sư phụ. Này đã là tốt nhất trong tâm lý Tuyết Vi mong muốn.

Chẳng qua, không biết, lần này cô mất đi thân phận vị hôn thê dự khuyết, Địch Mạn Lị sẽ cả vốn lẫn lời từ trên người mẹ của cô một lần tìm trở về hay không, đây là điều Tuyết Vi nhất lo lắng!!

“Nhị phu nhân, lão gia đã trở lại, đã có thể ăn cơm chiều.”

“Tốt, phiền toái cô. Vi vi, đi, chúng ta đi ăn cơm chiều đi.” Tôn Vân Vân mỉm cười đứng lên, vừa muốn kéo Tuyết Vi rời đi. Thơ_Thơ_diendanlequydon

Cô xấu hổ cười: “Mẹ, mẹ…… con, con không đói bụng, nếu không mẹ đi ăn, con ở trong phòng chờ mẹ, mẹ ăn xong rồi, chúng ta nói chuyện một lát?”

“Vi vi, không phải con không biết ba ba con ghét nhất con cái không có quy củ, thời gian ăn cơm con không xuất hiện, ba ba con lại tức giận. Huống hồ, lâu như vậy lão gia chưa thấy được con, mẹ tưởng, ông cũng muốn gặp con mới phải. Tới, chạy nhanh đi ăn cơm đi thôi.” 

A, cha sẽ nhớ cô sao??

Thật sự một chút Tuyết Vi đều không tin!!

Rơi vào đường cùng, cô chỉ phải căng da đầu đi theo mẹ cùng nhau đi tới nhà ăn.

“Cha.” Run run rẩy rẩy ngồi ở trên ghế.

“ừm.” Tuyết Vĩ Quốc lạnh lùng gật đầu, tiếp theo gắp một miếng đồ ăn để vào chén của Tuyết Vi: “sinh hoạt ở Nhà họ Hoàng Phủ đã quen chưa?”