"Người Ăn Cơm" Thời Ngụy Tấn

Chương 19: Tín vật đính hôn



Edit by J

Đc: wattpad "tiemcanhnhadodo"

***

Vương thị còn đang do dự, Triệu Trường Dư đã trực tiếp sai người đem kiệu nâng Triệu Hàm Chương qua đó, còn tiện thể gọi thêm Vương thị.

Thành bá đích thân đến đón, ông khom người nói: "Tam nương, lang chủ muốn hỏi, ngài thấy mối hôn sự này thế nào?"

Triệu Hàm Chương: "Nếu tổ phụ đã sớm chọn kĩ càng, vậy đương nhiên là được."

Cô lại nói: "Ta nghe tổ phụ."

Thành bá liền hiểu rõ.

Triệu Hàm Chương cùng Vương thị ra sảnh chính.

Trong sảnh chính, Triệu Trường Dư, Phó Chi cùng Triệu Trọng Dư đang ngồi cùng nhau. Phó Đình Hàm ngồi quỳ sau lưng Phó Chi.

Nghe thấy động tĩnh, bọn họ đều quay đầu nhìn lại. Triệu Trường Dư quét mắt nhìn qua Thành bá ở đằng sau Triệu Tam nương cùng Vương thị.

Thành bá nhân lúc không ai để ý hơi gật đầu với ông.

Triệu Trương Dư liền quay đầu nhìn tổ tôn Phó Chi.

Phó Chi khẽ mỉm cười với Triệu Trường Dư, nói với tôn tử ở sau lưng: "Tam nương đến rồi, còn không mau đứng lên hành lễ."

Phó Đình Hàm liền đứng dậy, trước tiên hành lễ với Vương thị, sau đó nhìn về phía Triệu Hàm Chương. Mới qua một buổi tối, động tác hành lễ của anh đã rất chuẩn mực, chỉ là vẫn còn hơi mất tự nhiên.

Triệu Hàm Chương vịn tay Thính Hà xuống kiệu, hành lễ với ba vị trưởng bối. Ánh mắt cô rất nhanh đã lướt thấy người trung niên hơi lạ lẫm duy nhất.

Vừa nhìn thấy đối phương, kí ức vẫn luôn mơ hồ liền dần trở nên rõ ràng.

Chỉ là hai bọn họ ít gặp mặt, trong đầu hình ảnh liên quan đến đối phương rất ít, nhưng cảm xúc trong lòng lại cuồn cuộn. Hiển nhiên, mặc dù tiểu cô nương ít khi gặp được vị thúc tổ phụ này, nhưng lại rất để ý đến ông.

Triệu Trường Dư giới thiệu Phó Chi với Vương thị, sau đó để mẫu nữ hai người ngồi ở sau lưng mình. Lúc này ông mới nói đến chuyện chính: "Hôm nay Tử Trang đến đây là để cầu hôn cho Đại lang quân nhà hắn, ngươi thấy thế nào?"

Dù sao Vương thị cũng là mẫu thân Tam nương, mặc dù ông có thể trực tiếp định ra hôn sự, nhưng vẫn phải hỏi qua ý kiến của nàng.

Triệu Trường Dư liếc qua Triệu Tam nương, cũng không biết nên nói nàng cả gan làm loạn hay là thiếu suy nghĩ.



Hôm qua Triệu Hàm Chương vừa quay về ông liền biết nàng đi Phó gia. Chỉ có điều Phó Chi đã đến nhà từ hôn, hai người không may bỏ lỡ, vì vậy ông tự cảm thấy chuyện này đã qua.

Nhắc lại sẽ chỉ khiến tôn nữ khó chịu, đả kích sự tự tin của nàng, vì thế ông giả vờ như chuyện gì cũng không biết.

Ai biết sáng sớm hôm nay Phó Chi vậy mà dẫn theo Phó Trường Dung, nghe nói bị ngã hỏng đầu, đến nhà cầu hôn lần nữa.

Triệu Trường Dư:...

Nếu như bọn họ không phải hảo hữu nhiều năm, biết rõ tính cách đối phương, Triệu Trường Dư nhất định để Thành bá cầm cái chổi lớn quét tổ tôn bọn họ ra ngoài.

Nhưng...

Triệu Trường Dư liếc qua Triệu Trọng Dư đang ngồi cụp mắt ở bên cạnh, cuối cùng cũng không làm bộ làm tịch. Trước tiên nuốt cục tức này xuống, trực tiếp hỏi ý kiến của Triệu Hàm Chương và Vương thị.

Nhìn dáng vẻ của Thành bá, xem ra Hàm Chương đã đáp ứng, chỉ còn Vương thị.

Vương thị đương nhiên là rất hài lòng.

Vừa vào cửa nàng liền nhìn chằm chằm Phó Đình Hàm. Mặc dù hắn không mở miệng nói chuyện, nhưng thiếu niên mặt trắng tựa ngọc thạch, dáng người như tùng bách, khóe miệng hơi mỉm cười. Vừa nhìn liền khiến người khác có hảo cảm, còn có gia thế của hắn, Vương thị nhìn thế nào cũng thấy vừa ý.

Nhưng nếu như định ra mối hôn sự này, sau này cả nhà nàng đều phải dựa vào hắn để sống.

Vương thị không nhịn được nhìn qua Triệu Hàm Chương.

Triệu Hàm Chương khẽ mỉm cười với nàng, gật gật đầu.

Vương thị liền có thêm một chút tự tin, cung kính nói: "Phó Đại lang quân là nhân tài nổi bật, Phó gia cùng Triệu gia chúng ta lại giao hảo. Có cha chồng làm chủ, đây đương nhiên là một mối hôn sự cực kỳ tốt, con dâu không có ý kiến gì."

Triệu Trường Dư thầm gật đầu, đang muốn nói chuyện, Triệu Trọng Dư ngồi bên cạnh đột nhiên nói: "Tam nương chúng ta đương nhiên là rất tốt, chỉ là Phó Đại lang quân..."

Ông nhìn về phía Phó Đình Hàm, khẽ nhíu mày: "Đứa trẻ này từ khi vào cửa đến giờ liền không nói một câu, có phải không quá vừa ý với mối hôn sự này hay không?"

Ông quay đầu nói với Triệu Trường Dư: "Huynh trưởng, mặc dù chuyện hôn sự là do cha mẹ lựa chọn. Nhưng cũng cần hài tử đồng ý, cuộc hôn sự này mới có thể bền lâu, Tam nương chúng ta cũng không bị tủi thân."

Phó Chi vội giải thích: "Trường Dư, cũng không phải là hài tử không đồng ý. Ngươi cũng biết, khoảng thời gian trước nó bị thương. Sau khi bị hoảng sợ thì đến nay vẫn chưa hồi phục, vì vậy vẫn chưa thể nói chuyện. Nhưng mà ngươi yên tâm, thái y đã nói cổ họng của nó không có vấn đề gì. Qua một khoảng thời gian nữa liền có thể nói chuyện."

Triệu Trường Dư:... Hôm qua lúc ngươi đến nhà cũng không phải nói như vậy. Cổ họng không có vấn đề, nhưng đầu cũng không có vấn đề à?

Triệu Trường Dư liếc nhìn Phó Đình Hàm ngồi sau lưng ông, thấy ánh mắt hắn sáng ngời trông rất có tinh thần, cố gắng kìm nén sự nghi ngờ và bồn chồn lo lắng trong lòng xuống.



Cũng đã đến nước này, lúc này mà từ chối, ông đúng là rất khó tìm được đối tượng nào phù hợp hơn, có thể bảo vệ mẫu tử đại phòng tốt hơn Phó gia nữa.

Quan hệ giữa Phó Chi và Triệu Trường Dư rất tốt, đương nhiên biết tình trạng khó xử của Triệu gia, cũng biết Triệu Trọng Dư phản đối mối hôn sự này. Ông tiếp tục nói: "Trận biến động đó, Trường Dư cũng biết, Tam nương là bị thương ngay lúc đó."

Nói đến đây ông khẽ mỉm cười: "Nói ra cũng là hai đứa trẻ có duyên. Khi đó bọn chúng thế nhưng cùng ở ngoài cổng thành, cùng bị thương. Nghe Tam nương nói, khi đó nàng còn nhận ra Trường Dung. Có thể thấy bọn chúng đúng là rất có duyên."

Nhắc đến việc này, Triệu Trọng dư liền không nói nữa.

Lúc này Vương thị mới biết Phó Đình hàng cũng bị thương. Vẻ mặt nàng tràn đầy thương tiếc, nhưng lại càng tự tin, không ngừng gật đầu nói: "Đúng là rất có duyên, không ngờ Phó Đại lang quân vừa hồi kinh liền gặp được Tam nương chúng ta."

Nàng lôi kéo tay Triệu Hàm Trương cùng Phó Chi nói: "May mà vết thương của hai đứa trẻ đều không nghiêm trọng, chỉ là bị hoảng sợ nhưng không gặp nguy hiểm."

Phó Chi không dám nhắc lại chuyện đầu tôn tử của hắn có khả năng bị đụng hư, không ngừng gật đầu: "Đúng vậy, đúng là may mắn thay."

Triệu Trường Dư nghe bọn họ kẻ xướng người hoạ, sau khi lặng im trong chốc lát liền nói: "Nếu hai nhà đều không có ý kiến gì, vậy mối hôn sự này liền quyết định như vậy. Đợi chọn được ngày lành chúng ta lại..."

"Cũng không cần chọn ngày lành." Phó Chi cười tít mắt nói: "Hôm nay ta cũng mang theo thiếp canh của hài tử."

Ông cầm một phong sổ con màu đỏ từ trong tay áo ra đặt lên bàn, lại từ tay áo bên kia lần mò ra một chiếc hộp. Sau đó ông mở hộp rồi lấy ra một con dấu, cười nói: "Không biết Trường Dư có còn nhớ con dấu này không? Hôm nay ta muốn dùng cái này để làm tín vật, định ra mối hôn sự này."

Triệu Trường Dư thấy vậy, vẻ mặt dần nguôi giận, nhìn về phía Thành bá: "Đi lấy con dấu bằng ngọc Thanh Điền đó ở trong kho ra cho ta."

Thành bá cười đáp ứng.

Triệu Trường Dư kinh ngạc, không nhịn được nhỏ giọng khuyên nhủ: "Huynh trưởng, lấy con dấu làm tín vật, có phải không quá tốt hay không?"

Triệu Trường Dư nói: "Nhung con dấu bằng ngọc Thọ Sơn trên tay ông ấy còn giá trị hơn so với con dấu bằng ngọc Thanh Điền của ta."

Ý hắn muốn nói không phải là con dấu này có tốt hay không?

Mà là ý nghĩa đại biểu phía sau con dấu.

Triệu Trọng Dư khẽ nhíu mày, nhưng bây giờ không phải lúc để nói chuyện này. Một bụng lời muốn nói chỉ có thể tạm thời kìm nén lại.

Thành bá rất nhanh liền mang lên một chiếc hộp, Triệu Trường Dư mở hộp lấy ra một con dấu, đẩy qua cho Phó Chi. Sau đó ông nói với Vương thị: "Đi lấy thiếp canh của Tam nương đến đây."

Triệu Trọng Dư: "Hôm nay liền định ra có phải quá sơ sài hay không? Chi bằng chọn ngày tốt giờ lành khác, đến lúc đó mời thêm vài bằng hữu thân thiết đến dự lễ."

Phó Chi chỉ sợ đêm dài lắm mộng, cười nói: "Với quan hệ của hai nhà chúng ta, đâu cần đến mức như thế? Nhưng sau khi trao đổi tín vật đính hôn, đúng là phải mở tiệc chiêu đãi bằng hữu thân quen. Đến lúc đó ta lại mời Đông Hải Vương đến làm ông mối cho hai đứa trẻ, thế nào?"

_Hết chương_