Ngày Hè Nồng Say

Chương 14



Quý Sâm đúng là rất thông minh, cơ sở kỳ thực không phải không hiểu một chút nào, nhưng cậu ít nghe giảng bài, dù có thêm cơ sở cũng theo không kịp. Lý Trạch Thừa hôm trước đã làm sơ đồ tư duy cho những kiến thức ngày hôm nay, hôm nay nói lại, Quý Sâm cũng có thể học một biết mười, nhớ kỹ đại khái. Lý Trạch Thừa rất hài lòng.

"Ừ, còn gì nữa không. Ở đây có mười câu, dựa theo tình huống của cậu, cậu làm trước đi. Nửa giờ sau tôi tới kiểm tra." Lý Trạch Thừa để bút xuống, kéo ghế tựa đứng dậy.

"Nói đùa hả? Nửa giờ, tôi không làm xong được."

"29 phút."

"Lý Trạch Thừa!"

"28."

Ngòi bút đột nhiên không kịp chuẩn bị phá giấy, Quý Sâm trừng Lý Trạch Thừa một cái, đàng hoàng bắt tay vào làm.

Lý Trạch Thừa hôm qua mua dưa hấu, nghiêm mặt bảo chủ tiệm chọn quả ngọt nhất. Cắt gọn bỏ vào đĩa, đọc sách mấy phút, tính toán thời gian, hắn lại quay về thư phòng.

"Làm xong rồi, giỏi không!" Quý Sâm một chân cởi dép ở nhà vắt ở ghế Lý Trạch Thừa ngồi, khớp xương gầy gò lộ ra khỏi tất bông trắng, cả người như không còn xương cốt ngồi phịch trên ghế, một mặt chờ khen.

Ánh mắt dời từ chân Quý Sâm đi, Lý Trạch Thừa cầm sách bị Quý Sâm viết lung tung lên kiểm tra.

"Sai bốn câu, có hai câu là bởi vì sơ ý."

"A? Thế là làm tốt hay là không tốt á?"

"Buông chân ra."

"Ồ."

"Cũng không tệ lắm, lần sau cố gắng làm đúng hết, mấy bài này rất đơn giản."

"Ha ha tôi đã biết tôi giỏi mà, thế nào? Giúp tôi xem sai ở đâu đi."

"Không vội, đi ra ăn chút gì đó trước đi."

Quý Sâm vui vẻ theo sát Lý Trạch Thừa đi ra ngoài, sau đó thấy quả dưa hấu bị gọt đến một lời khó nói hết.

"Quả dưa hấu này của cậu tạo hình rất đặc biệt."

Lý Trạch Thừa sầm mặt lại muốn nhấc đĩa đi.

"Đừng đừng đừng! Tôi ăn!" Quý Sâm cấp tốc cầm một miếng to nhất lên, gấp không thể chờ mà ăn.

Mặt trời chói chang, từ ngoài cửa sổ bò lên người Quý Sâm, dưa hấu lạnh lẽo sướng miệng ngọt ngào làm cậu híp mắt lại. Cậu ăn không có hình tượng chút nào, chất lỏng đỏ nhạt từ ngón tay chảy xuống, từ khuỷu tay chảy xuống sàn nhà đá hoa cương.

Lý Trạch Thừa cầm một miếng, nhai kỹ nuốt chậm, ánh mắt lại nhìn chằm chằm thịt mềm trong cánh tay Quý Sâm.

Dư quang Quý Sâm quét đến Lý Trạch Thừa, khó giải thích được cảm thấy động tác hắn ăn dưa hấu tình dục tràn lan, đúng là điên rồi mà.

"A no quá!" Quý Sâm ăn hơn nửa quả, vỗ bụng dưới nhô lên, dựa vào ghế sô pha ngồi xuống.

"Lau khô đi." Lý Trạch Thừa bưng đĩa đi rửa, Quý Sâm đàng hoàng bò trên đất lau nước.

Ăn xong dưa hấu hai người no đến mức không chịu được, hiểu ngầm không ăn cơm trưa. Qua buổi trưa, Quý Sâm thấy mát mẻ, ngáp ngủ mấy lần liền.

Nhìn cậu không mở mắt nổi, Lý Trạch Thừa mở cửa phòng ngủ ra, "Có muốn ngủ một lát không?"

"Không cần đâu, tôi nằm trên ghế salon một chút là được."

"Buổi chiều cậu mà ngủ gà ngủ gật thì không cần tới nữa."

Quý Sâm bị doạ, "Vậy tôi ngủ phòng khách hả?"

"Phòng khách không có giường."

"Vậy thì ngại quá."

Ngoài miệng nói ngại, thân thể Quý Sâm ngược lại thành thực đi vào phòng ngủ của Lý Trạch Thừa.

"Cậu có muốn ngủ cùng không?" Nói câu này nghe thế nào cũng không thích hợp, Quý Sâm cũng không có dũng khí nhìn mắt Lý Trạch Thừa.

"Tôi không ngủ, đến giờ sẽ gọi cậu." Lý Trạch Thừa nói xong đóng cửa phòng ngủ lại.

"Ừm."

Quý Sâm cởi quần áo, chỉ mặc một cái quần lót, cẩn thận chui vào chăn Lý Trạch Thừa.

Lần trước đến uống say khướt, Quý Sâm căn bản không có ấn tượng gì, lần này cậu nằm ở cái gối mấy tiếng trước Lý Trạch Thừa vừa gối qua, luồng mùi gỗ tràn vào mũi, đó là mùi của Lý Trạch Thừa.

Mùi này vừa nồng vừa dục vọng, cứ cảm thấy ngửi được ở chỗ nào rồi, mà Quý Sâm không nghĩ nhiều.

Điều hòa phòng ngủ mở có chút lạnh nhỉ.

Quý Sâm làm bộ dùng chăn bọc đầy toàn thân, che đầu lại, bốn phía toàn là mùi này, làm cho cậu không thể tránh khỏi, đỏ thành con tôm chín.

Không bao lâu Quý Sâm ngủ thiếp đi, lúc nửa tỉnh nửa mê cứ cảm thấy nóng đến đòi mạng, cố tình như bị quỷ áp giường không thở nổi.

Quý Sâm mơ hồ còn tưởng rằng là Lý Trạch Thừa tắt điều hòa, quá hẹp hòi rồi đấy!

Cậu cảm thấy mình ngủ rất lâu, khi tỉnh lại ý thức mơ hồ, nhìn thấy một gương mặt tuấn tú phóng đại gần đến giống như muốn hôn xuống, cánh tay hắn vòng qua hông cậu.

Nháy mắt một cái, Quý Sâm mới nhìn rõ đó là Lý Trạch Thừa.

"Cái đệt!" Quý Sâm lập tức bị doạ tỉnh.

"Mới định gọi cậu. Rời giường, học bài." Lý Trạch Thừa một cái xốc chăn Quý Sâm lên, đứng dậy.

"Cậu! Tôi không mặc quần áo!"

Quý Sâm vừa xấu hổ vừa tức giận, luống cuống tay chân mặc quần áo tử tế, cùng Lý Trạch Thừa đi đến thư phòng.

Nội dung buổi chiều là Ngữ Văn, dùng tình hình của Quý Sâm, học một bụng văn ngôn văn hoạ thơ từ có thể trong khoảng thời gian ngắn tăng cao không ít điểm, Lý Trạch Thừa chẳng phí bao nhiêu tâm tư, chỉ là miệng Quý Sâm sắp đọc trẹo cả ra.

Mãi đến hơn sáu giờ chiều, Lý Trạch Thừa mới tha cho Quý Sâm.

"Tôi đưa cậu ra ngoài ăn cơm." Lý Trạch Thừa giúp Quý Sâm thu cẩn thận cặp sách, đưa cho cậu.

"Cậu giúp tôi phụ đạo, sao tôi có thể để cậu mời tôi ăn cơm được. Bà ngoại tôi biết cậu giúp tôi ân tình lớn, ở nhà làm rất nhiều thức ăn ngon chờ rồi, đi ăn không?" Quý Sâm cắn môi dưới, răng nanh nhỏ óng ánh, một mặt mong đợi nhìn hắn.

"Được." Lý Trạch Thừa gật đầu.

Hai người thu dọn đồ, lái xe đến nhà Quý Sâm.

Nhà Quý Sâm ở trong một khu chung cư cũ kĩ, nhà cũ đầy dây thường xuân, một đám các bà ngồi hóng mát ở cửa.

"Tiểu Sâm, về rồi hả?"

"Ái dà, tiểu Sâm lần đầu đưa bạn về nhà hả?"

"Dạ! Bà Trần bà ăn chưa? Đây là người số một lớp cháu, giỏi lắm đó!" Quý Sâm kiêu ngạo gật đầu, vỗ vỗ vai Lý Trạch Thừa.

"Giỏi quá, cho bà ngắm xem!"

Mấy bà lão sáng mắt lên, chậm rãi đứng lên, nói xong đến nắm tay Lý Trạch Thừa, cực kì hiếm kì, "Ôi chao, dương quang suất khí, vừa nhìn đã biết là hạt giống học tập tốt."

"Tiểu Sâm, bạn của cháu ghê thật."

"Cháu tên là gì nhỉ?"

Mồm năm miệng mười, Lý Trạch Thừa ngay cả tay cũng không biết đặt ở đâu, không ngừng nói cám ơn, tai đỏ đến mức bốc nhiệt khí lên.

Quý Sâm ở bên cạnh liều mạng nín cười, cũng không tới cứu hắn.

Lý Trạch Thừa thật vất vả thoát khỏi nhóm các bà, thối mặt cùng Quý Sâm lên lầu.

"Thôi nào, không nổi giận nhé, các bà thích cậu mà." Quý Sâm lặng lẽ thì thầm với Lý Trạch Thừa.

"Bà ơi, bọn con về rồi!" Quý Sâm nói rồi mở cửa, mùi rau xào phả vào mặt.

Lý Trạch Thừa đứng ở cửa không chịu vào, nhìn tủ giày.

Quý Sâm sửng sốt nửa ngày mới phản ứng lại, "À, không sao, trực tiếp vào đi, chúng tôi không đổi giày."

Lý Trạch Thừa gật đầu đi vào.

"Về rồi à? Cháu là bạn cùng bàn của Quý Sâm sao? Mau vào đi! Bà làm một bàn đồ ăn, cám ơn cháu chăm sóc Sâm Sâm nhà bà."

Một bà cụ tóc bạc trắng, động tác lại không chậm chút nào, tinh thần quắc thước dáng người nhỏ đi ra, tay bưng một đĩa đầy thịt xé sợi mới xào kĩ.

Lý Trạch Thừa không tiện gọi là bà, hắn thiếu thốn kinh nghiệm xã giao lại làm cho hắn không biết gọi bà là gì, không thể làm gì khác hơn là cứng mặt, "Chào ngài, cháu tên là Lý Trạch Thừa."

"Gò bó cái gì, mau tới ngồi." Bà thả đĩa xuống, kéo tay Lý Trạch Thừa để hắn ngồi xuống ghế. Quý Sâm cười đến là vui vẻ, chạy vào phòng bếp cầm chén đũa.

Nhà của Quý Sâm cùng bà ngoại rất nhỏ, nhiều nhất hơn 70 mét vuông, không có bàn ăn, trong phòng khách chỉ có một cái bàn, thế nhưng cũng trải khăn trải bàn màu trắng kiểu cũ, sạch sẽ.

Trên song cửa sổ còn có hình dán trang trí năm mới chưa gỡ xuống, tivi cũ kĩ đặt trong ngăn kệ màu vàng nhạt, bên tường là giá gỗ có phong vị tháng năm và hòm cũ, toàn bộ chật kín nhà, lại không bẩn loạn một chút nào.

Đây là nơi em ấy sống 17 năm.

Lý Trạch Thừa tham lam không buông tha mỗi một tấc trong phòng, tưởng tượng thấy Quý Sâm từ một bé nhóc nho nhỏ trưởng thành thành một thiếu niên kinh tâm động phách.

"Bà ơi, bà làm món gì thế? Con thử một chút!"

Quý Sâm từ phòng bếp lao ra, thả bát đũa xuống, không kịp chờ đợi gắp một miếng thịt chiên nhồi vào miệng.

"Khách còn chưa cả động đũa! Không lễ phép!" Bà dùng một đũa đánh rớt tay Quý Sâm.

Quý Sâm á một tiếng che mu bàn tay, rũ mắt liếc Lý Trạch Thừa một cái, mở nồi cơm điện ra xới cơm.

Lý Trạch Thừa bị ánh mắt oan ức của Quý Sâm làm cho tâm can cũng run rẩy, hận không thể đưa hết một bàn đồ ăn cho cậu.

Đơm cơm xong hai người ngồi xuống, Lý Trạch Thừa căng thẳng gắp một miếng, Quý Sâm nở nụ cười với hắn, vùi đầu ăn, buổi trưa không ăn cơm, cậu vẫn đói bụng.

"Tiểu Lý, cám ơn cháu, thành tích Quý Sâm nhà bà kém như vậy, cháu còn phải tốn nhiều công sức lắm. Bà cũng không có gì để cảm ơn cháu, Quý Sâm nói cháu ở một mình, cháu thích ăn gì thì nói với bà, sau này cứ đến nhà bà ăn cơm tối có được không?"

Nghe vậy Quý Sâm ngẩng đầu lên, ngóng trông chờ Lý Trạch Thừa đồng ý.

Lòng Lý Trạch Thừa cầu cũng không được, thận trọng vâng một tiếng.

Hai người càng cao hứng, chất bát của Lý Trạch Thừa thành một ngọn núi nhỏ.

Lý Trạch Thừa không biết tiếp nhận tình cảm của trưởng bối thế nào, hơn nữa đối với bà yêu ai yêu cả đường đi, bà gắp hắn cứ ăn, sau đó càng ăn càng chậm, Quý Sâm mới phát hiện sai sai.

"Bà ơi, đừng gắp nữa, cậu ấy sắp ói ra rồi."

Bà ngoại lúc này mới nhìn đến sắc mặt xanh mét của Lý Trạch Thừa, vội dừng tay, "Xin lỗi xin lỗi, bà cuống lên."

"Không sao ạ." Lý Trạch Thừa cau mày nuốt một miếng cơm đầy.

Quý Sâm miễn cưỡng lau mồ hôi cho hắn.

Cơm nước xong Quý Sâm muốn rửa bát, bị bà đuổi ra ngoài, "Đưa bạn con vào phòng đi, bà rửa."

Phòng Quý Sâm không sạch như phòng khách, trên giường của cậu ngoại trừ truyện tranh thì là quần áo mặc một lần, không khác gì ổ heo, cậu căn bản ngại cho Lý Trạch Thừa nhìn thấy.

Cậu đang muốn gọi Lý Trạch Thừa ra ngoài đi dạo để tránh thoát một kiếp, đã thấy Lý Trạch Thừa đang đẩy ra cánh cửa phòng ngủ bị cậu dán lộn xộn áp phích quảng cáo đến độ biến dạng.

"Đừng!" Quý Sâm hét lớn một tiếng xông lên.

Không còn kịp rồi, một tay Lý Trạch Thừa cắm vào túi quần, tập trung đánh giá phòng ngủ của cậu.

Quý Sâm không thể làm gì khác hơn là yên lặng đứng một bên, chỉ lo Lý Trạch Thừa phun ra một tiếng cười lạnh trào phúng.

Lại không nghĩ rằng Lý Trạch Thừa ngẩng đầu nhìn tường đầu giường của cậu, "Cậu trước đây thành tích rất tốt."

Quý Sâm thuận theo ánh mắt của hắn nhìn lại, phát hiện là bằng khen học sinh ba tốt từ lớp một đến lớp sáu, năm nào cũng có.

Nhớ lại một ít chuyện không quá vui, Quý Sâm sờ mũi một cái, "Hảo hán không đề cập tới dũng cảm năm đó."

Lý Trạch Thừa không phải một người biết nhìn sắc mặt, "Sao lại từ bỏ?"

"Tôi không để ý đến thành tích, lúc còn bé khôn vặt mà thôi."

"Không để ý thì sao lúc đó không bị thụt lùi?"

Quý Sâm hận không thể bóp lấy cái miệng làm bậy của Lý Trạch Thừa, cậu làm như vậy thật, nghĩ cũng không nghĩ đã bước lên túm cánh môi mỏng của Lý Trạch Thừa, tàn bạo trừng hắn, "Tôi tình nguyện!"

Ánh mắt Lý Trạch Thừa trở nên sâu thẳm, đầu ngón tay Quý Sâm ẩm nhuyễn lướt qua. Tay đứt ruột xót, toàn thân tê dại, cậu hốt hoảng buông lỏng tay, ánh mắt tránh né Lý Trạch Thừa.

Quá xấu xa! Lại còn liếm ngón tay mình!

"Khụ khụ, cậu chớ xía vào. Tôi làm bài, cậu đọc sách."

Quý Sâm vỗ vỗ giường, ra hiệu Lý Trạch Thừa ngồi xuống, rút một cuốn tiểu thuyết từ đáy hòm sách ra, ném cho Lý Trạch Thừa.

Lý Trạch Thừa không chịu ngồi, đứng thẳng tắp.

Quý Sâm cảm thấy cậu hiện tại hoàn toàn có thể đọc hiểu trong đầu Lý Trạch Thừa đang suy nghĩ gì, "Đừng để ý, mặc quần ngoài cũng ngồi được, tôi không thèm để ý cái này."

Lý Trạch Thừa ngoan ngoãn ngồi xuống, Quý Sâm hài lòng gật đầu.

Mở quyển sách Quý Sâm ném cho hắn, là "Lolita" của Vladimir.

Lý Trạch Thừa hiếm thấy kinh ngạc một hồi, nhìn về phía Quý Sâm.

Quyển sách này là Quý Sâm tiện tay rút, không nghĩ tới vừa rút đã rút ra một quyển chẳng phải phù hợp với người khác thậm chí có ý tứ ám chỉ khó giải thích được.

"Làm sao? Không cho phép tôi có văn hóa?" Quý Sâm vội vã nói, quay đầu đi nhìn sách giáo khoa, lúng túng nhe răng trợn mắt.

Lý Trạch Thừa ngược lại là không kinh ngạc cái kia, hắn kinh ngạc chính là Quý Sâm thì ra là không chỉ xem hoạt hình. Hắn lại có một tầng nhận thức mới với Quý Sâm.

Hai người không quấy rầy nhau, một người đọc sách một người học tập, giữa lúc đó bà ngoại vào đưa hoa quả. Lý Trạch Thừa nhận lấy, đôi mắt một tấc không rời sách trong tay, tay còn lại đút Quý Sâm đến không còn biết trời đâu đất đâu.

Quý Sâm lần đầu học tập trung đến thế, ăn xong một đĩa táo rồi mới phản ứng được hai người mới làm gì.

Cậu đỏ mặt lén lút đánh giá Lý Trạch Thừa, phát hiện đối phương tụ tinh hội thần đọc sách, căn bản không có ý định để ý đến cậu. Hẳn là quá chăm chú, cho nên làm gì cũng không chú ý.

Học đến hơn mười giờ, Lý Trạch Thừa nói chỗ sai cho Quý Sâm, chuẩn bị đi.

Bà ngoại muốn giữ hắn lại, bị hắn từ chối. Ở trong phòng ngủ toàn mùi của Quý Sâm ngủ cùng với Quý Sâm, hắn không biết mình sẽ làm ra chuyện gì không cứu vãn được.