Ngắm Bắn Hồ Điệp

Chương 32: Chim cánh cụt và hạc trắng



Thứ tư cùng ngày, quảng cáo Giáng Sinh của Áo Tinh ùn ùn có mặt trên weibo, douyin, wechat và các nền tảng mạng xã hội khác bắt đầu chiến dịch tẩy não.

Đoàn đội Sầm Căng vội đến mức gần như xoay vòng, bắt đầu từ tuần này gần như toàn bộ nhân viên sẽ ở lại công ty cả ngày, đề phòng bất cứ tình huống nào.

Không khí Giáng Sinh bên trong công ty vô cùng nồng đậm, trên trần nhà treo đầy cành tuyết tùng, hàng trăm quả cầu Giáng Sinh đỏ và trắng được treo trên đó, được đèn sao thắp sáng, lưu quang rực rỡ.

Dưới cây thông Noel lộng lẫy cao hai mét, bày đầy những món quà sáng tạo do nhân viên công ty chuẩn bị, có đắt có rẻ, có tinh mỹ có kỳ quái, mọi người tự tay làm lấy, toàn bộ dựa vào may mắn; các loại bánh ngọt, tráng miệng phủ kín mặt bàn dài màu trắng.

Sầm Căng còn đang ở vị trí làm việc kiểm tra lại toàn bộ câu ngắn trên acc chính của khách hàng, bảo đảm không có gì sơ suất.

Đột nhiên, một đĩa bánh bông lan cuộn dát lá bạc hà hiện ra trước mắt cô.

Sầm Căng ngước mắt lên, là Lộ Kỳ Kỳ đầu đội nón Giáng Sinh, vẻ mặt cô ấy vui sướng: "Đến giờ ăn rồi! Tiếp theo còn có biểu diễn."

Sầm Căng nhận lấy, dùng nĩa xắn một miếng nhỏ, tò mò: "Biểu diễn cái gì?"

Lộ Kỳ Kỳ chỉ chỉ cách đó không xa: "Dàn hợp xướng của học sinh trường tiểu học Nghi đến hát bài ca mừng Giáng Sinh, đây là truyền thống của công ty chúng ta, hàng năm đều sẽ mời bọn họ."

Sầm Căng nhìn ra xa, quả nhiên, một nhóm bạn nhỏ mặc áo sơmi, áo len và quần culottes caro đỏ đen, cầm trong tay cuốn sách lời nhạc vỏ cứng, chuẩn bị lần cuối trước khi hợp xướng. Bọn nhỏ có nam có nữ, phân ra ba hàng, đứng trước bảng đèn LOGO to lớn của công ty, khuôn mặt dưới ánh sáng trông trắng trẻo lại non nớt.

Trông lúc đang choáng váng, Sầm Căng đã bị Lộ Kỳ Kỳ hấp tấp kéo lên, một đường vọt qua.

Rất nhiều đồng nghiệp đã tụ lại nơi này, chuyện trò vui vẻ, ly cốc đan xen.

Teddy cầm trong tay ly rượu vang đỏ, đang trò chuyện với giám đốc bộ phận khách hàng, trông thấy Sầm Căng cùng Lộ Kỳ Kỳ, anh ta nâng ly tulip trong tay, cười sáng lạn với các cô.

Vị tổng giám kia cũng nhìn qua, khẽ gật đầu.

Sầm Căng cười nhẹ đáp lại, tiếp tục đối phó với bánh ngọt trong tay.

Một lúc sau, khúc nhạc dạo quen thuộc vang lên.

Bọn nhỏ tươi cười rạng rỡ, đồng thanh hát lên, trong trẻo như oanh hót:

"We wish you a merry christmas,

We wish you a merry christmas,

We wish you a merry christmas,

And a Happy New Year..."

Ánh sáng êm dịu, Sầm Căng mỉm cười nhìn những gương mặt trẻ thơ này, dần dần có chút thất thần.

Cũng không biết Lí Vụ thế nào rồi.

Cô vốn định lễ Giáng Sinh này sẽ đặt một phần bánh ngọt đưa đến trường cho cậu ấy, đáng tiếc kế hoạch không theo kịp biến hóa, hai người chiến tranh lạnh, điện thoại cậu cũng bỏ ở nhà, bây giờ muốn liên lạc cũng không liên lạc được.

Quên đi, khoảng thời gian đưa Lí Vụ đến thành phố Nghi, cô đối với cậu cũng coi như quan tâm chăm sóc hết lòng, cậu không cảm kích thì thôi.

Đổi góc độ mà nói, hiện tại cậu đang tập trung vào việc học, quả thật tốt hơn so với bất kì điều gì.

Sầm Căng thở dài một hơi, gạt đi những suy nghĩ luôn khiến cô khó chịu và bất lực mỗi khi nghĩ đến.

"Khiêu vũ nào!"



Không biết từ khi nào, bài hợp xướng của học sinh đã chấm dứt, một giai điệu vui tươi hơn quanh quẩn trong đại sảnh, tiết tấu cảm rất mạnh.

Có người tắt đèn, xung quanh bỗng chốc tối đi, chỉ có đèn ngôi sao trên đỉnh đầu đang nhấp nháy.

Mọi người la hét cười to, lối đi sạch sẽ ngay ngắn thường ngày thoáng chốc hóa thành sàn nhảy hỗn loạn.

Sầm Căng đặt đĩa xuống, cùng Lộ Kỳ Kỳ kéo nhau hòa vào đám đông, đong đưa vòng eo, khoa tay múa chân, sảng khoái phát tiết những vất vả trong khoảng thời gian này.



Chiều thứ bảy, tiết học cuối cùng chấm dứt, Lí Vụ thu dọn cặp sách, một mình ra khỏi phòng học.

Ngày lễ qua đi, trên cửa sổ mỗi lớp dán đầy các loại giấy dán lấy cảm hứng từ Giáng Sinh như cây thông, bánh quy gừng, chuông, học sinh trong lớp đều bị giữ lại trực nhật.

Trên hành lang tất cả đều là học sinh chạy như bay, chỉ có Lí Vụ là không nhanh không chậm, tựa như một chú cá voi đơn độc bơi.

Hai nữ sinh cùng lớp đang lau cửa sổ, thấy Lí Vụ đi qua, các cô ấy quay đầu nhìn vài lần, mới lớn tiếng gọi: "Lí Vụ!"

Lí Vụ quay đầu lại.

Nữ sinh tóc ngắn giơ cây thước lên, nở nụ cười: "Giấy dán này bám chắc quá, chúng tớ gỡ không được, cậu có thể giúp chúng tớ một chút không?"

Lí Vụ liếc nhìn đống hỗn độn trên cửa sổ, gật gật đầu, đi qua.

Thân ảnh cao gầy của nam sinh bước tới.

Nữ sinh tóc ngắn bước sang một bên, mừng thầm liếc nhìn bạn mình, đem thước giao cho cậu.

Lí Vụ nhận lấy, dựa vào trước cửa sổ, ấn thước, cẩn thận cạo.

Đốt ngón tay nam sinh sạch sẽ mảnh mai, dồi dào sức lực. Cậu nhíu mày, kiên nhẫn chà xát từng chút một. Hai nữ sinh nhìn đến mê mẩn.

Chờ gần như xử lý xong, nữ sinh tóc ngắn vội vàng đưa khăn đã vắt xong lên, để cậu hoàn thành công đoạn cuối cùng.

Toàn bộ tấm kính sạch sẽ như mới, Lí Vụ nói: "Được rồi."

Nữ sinh tóc ngắn cong mắt: "Cám ơn cậu."

Một nữ sinh buộc đuôi ngựa khác chăm chú nhìn cậu, bỗng chốc mở miệng: "Lí Vụ, cậu có biết tên của chúng tớ không?"

Nữ sinh tóc ngắn hơi xấu hổ, dùng khuỷu tay huých nhẹ cô ấy

Lí Vụ sửng sốt, tầm mắt dừng trên gương mặt các cô ấy: "Kha Sảng, Trịnh Điềm."

Hai nữ sinh không hẹn mà cùng nhếch khóe môi. Nữ sinh tóc ngắn gọi Kha Sảng vui vẻ vô cùng: "Thì ra cậu có biết a, tớ thấy cậu chưa bao giờ nói chuyện với chúng tớ, còn tưởng cậu cũng không nhớ tên chúng tớ."

Lí Vụ rũ mắt không nói.

Không khí đông lại, Lí Vụ đang định đi, lại bị Kha Thích gọi lại: "Lí Vụ, cậu có thấy táo mà chúng tớ tặng hai hôm trước không?"

Lí Vụ suy nghĩ: "Vẫn chưa"

"A..." Kha Thích cau mày, trên mặt lộ vẻ thất vọng, "Cậu nhớ xem một chút. Nhất định phải xem nha!"

"Ừm."

Trở lại phòng ngủ, Lí Vụ lấy ra mấy hộp quà táo mà mình nhận được trong đêm Giáng Sinh từ trong ngăn kéo.

Một số được đóng gói tinh xảo, một số chỉ có táo riêng lẻ, trên vỏ có khắc một dòng chữ Giáng Sinh vui vẻ bằng tiếng Anh.

Lí Vụ tháo một cái màu hồng nhạt trong số đó, bên trong bày một quả táo màu đỏ sậm, có một tấm thẻ cùng màu được gắn trên cành.

Cậu đem tấm thẻ tháo xuống, mở ra, bên trong viết một hàng chữ nhỏ:

"To Lí Vụ: Không phải mọi người đều chán ghét cậu, hy vọng cậu bình an vui vẻ."

Lí Vụ chăm chú nhìn một lát, chạm vào, rồi sau đó đóng tấm thẻ lại, thả về trong hộp.

Trầm mặc ngồi một lúc, cậu rút ra một tập sách nhỏ từ trên kệ sách, cúi đầu viết tính. Sau khi hoàn thành đề bài nhỏ, cậu theo thói quen định kéo cổ tay áo xem thời gian, không xem thì không sao, nhưng vừa nhìn thấy, cả người liền trở nên thấp thỏm, khó mà bình tĩnh viết trở lại.

Sau vài lần thử nghiệm không có kết quả, nam sinh tuyệt vọng ngã lưng, nhìn chằm chằm trang sách ngẩn người.

Có lẽ câu nói trên tấm thẻ có tác dụng gây ảo giác giống như giả dược, một vài vọng tưởng buồn cười đáng xấu hổ cứ quanh quẩn, tựa như một đám mây mù không chịu tản đi, càng cố ý không nhìn, càng lan tràn khắp nơi.

Lí Vụ bắt đầu thu dọn cặp sách, đi nhanh về phía cổng trường. Bóng cây hung tợn, gió lạnh như băng, cậu lại hoàn toàn không phát hiện.

Chỉ là đi xem xem. Xem thử cũng không có gì to tát.

Lần xem này, liền xem đến tận đêm.

Sáu giờ rưỡi.

Bảy giờ rưỡi.

Tám giờ rưỡi.



Chín giờ...

Chín giờ rưỡi...

Lí Vụ đứng ở ngoài cổng chính, vẫn không nhúc nhích, tựa như một pho tượng đá.

Cậu đã chờ rất lâu, từ lúc đèn lên đến khi văn phòng phẩm bên kia đường ầm ầm đóng cửa, từ khi dòng người tấp nập đến lúc trước cửa vắng tanh, lâu đến mức người đi đường đều kỳ quái nhìn cậu, lâu đến mức người gác cổng phải khoác áo chạy đến quan tâm: "Bạn học sinh cậu đang đợi ai, chúng tôi phải đóng cửa, cha mẹ cậu đâu? Có phải liên lạc không được không?"

Mái tóc đen Lí Vụ dựng lên, như không nghe thấy.

Ông bác lại cao giọng hỏi một câu.

Thiếu niên lúc này mới như sống lại liếc nhìn bác gác cổng, nhìn thấy vẻ lo lắng trên gương mặt cửa ông bác, cậu vội vàng nói nhỏ một câu "thực xin lỗi", sau đó xoay người đi vào trong trường.

Một khắc quay đầu kia, cuồng phong tập kích, thấm vào xương cốt, hốc mắt Lí Vụ mạnh mẽ đỏ lên.

Cậu tận lực nuốt xuống, trong bóng đêm cậu nâng cánh tay lau mạnh đôi mắt.



Sáng sớm thứ hai, Sầm Căng lần thứ hai nhận được điện thoại của Trương lão sư, nói Lí Vụ từ ngày hôm qua đã bắt đầu sốt cao không hạ, phải mau chóng đến bệnh viện khám.

Sầm Căng từ trên giường ngồi dậy, cào loạn tóc. Vừa mới ngậm đắng nuốt cay chấm dứt công việc công ty giai đoạn này, Lí Vụ ở bên kia trường học lại bắt đầu không yên tĩnh.

Rối loạn, gà chó không yên, sóng nối sóng, một tháng mười hai đen đủi.

Trong đầu Sầm Căng lóe lên một loạt từ, một bên căm giận đánh răng, một bên xoa mí mắt sưng phù của chính mình.

Trước khi đi, Sầm Căng gấp chiếc áo lông xám mua tuần trước lại, để vào túi hàng, cùng mang đến trường học.

Vì trước đó đã biết được Lí Vụ đang ở phòng y tế, thế nên Sầm Căng sẽ không lên lầu, dọc đường cô kéo một nữ sinh lại hỏi vị trí.

Sau khi bước vào phòng y tế, người đầu tiên cô thấy vẫn là thiếu niên đang ngồi cạnh bàn giáo viên y tế.

Cậu lẳng lặng tựa vào ghế xếp, đầu cúi nhẹ, màu môi tái nhợt. Bị bệnh khiến hốc mắt cậu sâu hơn, hai má cũng trở về trạng thái hốc hác như lúc mới gặp.

Sầm Căng hít sâu một hơi, thu hồi ánh mắt, bước qua đó.

Giáo viên y tế trông thấy người tới, vội đứng dậy hỏi: "Cô là phụ huynh của Lí Vụ?"

Lí Vụ nâng mắt nhìn cô, lại hốt hoảng rũ mắt, sắc mặt càng thêm khó coi.

"Là tôi, " Sầm Căng bất động thanh sắc, nghiêm mặt hỏi: "Cậu ấy sao lại thế này?"

Phản ứng không chút gơn sóng của người phụ nữ làm cho giáo viên y tế sửng sốt, liền lấy ra nhiệt kế từ đống hồ sơ trên bàn, đặt lên trán Lí Vụ: "Em ấy nói ngày hôm qua thấy không thoải mái, buổi sáng đến đây đo nhiệt độ cơ thể, rất cao."

Trong lúc đó, Sầm Căng vẫn chưa nhìn về hướng nam sinh kia nửa phần ánh mắt.

Đing một tiếng, giáo viên y tế đem kết quả đo được cho Sầm Căng xem: "39 độ 7, cần phải truyền nước, cô mau chóng dẫn em ấy đi bệnh viện đi."

"Vậy đi thôi." Sầm Căng đút một tay vào trong túi áo khoác, xoay người muốn đi.

Kết quả Lí Vụ vẫn yên lặng ngồi đấy, không biết là do dự hay ngượng ngùng, giống như chỉ có chiếc ghế này mới có thể giúp cậu che đậy sự xấu hổ của kẻ vừa mới mạnh miệng hứa hẹn rồi lại phụ lòng đối phương.

Sầm Căng đứng im giây lát, cuối cùng nhìn về phía Lí Vụ. Cô đến gần vài bước, lấy chiếc áo khoác lông ra khỏi túi, đặt lên đùi cậu: "Mặc vào, theo tôi đi khám bệnh."

Chiếc áo lông xám mềm mại xõa tung trong lồng ngực Lí Vụ, cậu sửng sốt, đứng dậy mặc vào.

Quần áo rộng thùng thình, lại còn dài, thoáng chốc đã bao lấy Lí Vụ, toàn thân ngập tràn ấm áp.

Sầm Căng đi ra ngoài, Lí Vụ một tấc không rời theo sát. 𝐓𝒓uyện‎ cop‎ 𝘵ừ‎ 𝘵𝒓ang‎ —‎ 𝐓RuM𝐓R𝐔Y𝐞‎ N.Vn‎ —

Dưới bầu trời, người phụ nữ cùng thiếu niên, một trước một sau đi trên đường lớn.

Bọn họ cách nhau một đoạn, giống như chú chim cánh cụt nhỏ ngốc ngếch, nổ lực đuổi theo con hạc trắng kiêu hãnh

Sầm Căng đi đến bệnh viện cộng đồng gần nhất, cả đường không nói gì.

Đúng lúc đang là mùa của bệnh cúm, trong bệnh viện đông đúc nhốn nháo. Sầm Căng hỏi xin quầy dịch vụ hai chiếc khẩu trang, đem một cái đưa cho Lí Vụ.

Lí Vụ nhận lấy, bắt chước cô đeo lên. Sầm Căng tự đeo lên cho mình, lại sửa sang lại phần tóc lộn xộn bên tai, ngước mắt nhìn Lí Vụ.

Không kịp phòng bị, tầm mắt hai người chạm nhau giữa không trung.

Tròng mắt thiếu niên đen nhánh, mang theo một chút cảm giác ẩm ướt do bị bệnh kéo dài, thuần khiết đến mức khiến người ta sinh lòng thương hại.

Trái tim Sầm Căng khẽ thắt lại, dời mắt sang nơi khác, thở nhẹ một hơi.

Cô chỉ vào một chiếc ghế trống trong khu vực chờ, để cậu ngồi đợi, rồi quay lại giúp cậu xếp hàng đăng ký.

Lí Vụ nghe lời ngồi xuống, không chớp mắt nhìn Sầm Căng. Người phụ nữ mặc một bộ đồ bông ngắn màu trắng, đứng khoanh tay, tuy rằng sắc mặt lạnh nhạt, nhưng vẫn xinh đẹp lóa mắt trong đám người, liếc mắt một cái liền nhận ra.

Sau một lúc, có một người đàn ông trung niên cố tình chen ngang. Sầm Căng không nói, vỗ vỗ vai ông ta, muốn dùng ánh mắt ngăn cản.



Người đàn ông trung niên làm như không thấy, vẫn đứng bất động tại chỗ.

Sầm Căng hơi nâng cằm, kéo thấp khẩu trang, có vẻ định mắng mấy câu. Lí Vụ thấy thế, lập tức đứng dậy, bước nhanh đến bên cạnh cô, chắn trước mặt cô.

Thiếu niên thân thể cao lớn, ánh mắt sáng ngời hung hãn, cộng thêm phía sau quần chúng cũng bắt đầu lên án tập thể, người đàn ông trung niên chỉ có thể hậm hực bước ra khỏi đó, vòng về cuối hàng.

"Cậu làm gì vậy?" Người phụ nữ lần nữa kéo cao khẩu trang.

Lí Vụ quay đầu lại, nhẹ giọng: "Tôi sợ hắn... Ức hiếp chị." Ba chữ cuối cùng, khó mà nghe được

"Cậu hết bệnh rồi?" Sầm Căng mặt mày lãnh đạm, giọng hơi mỉa mai.

Lí Vụ im bặt.

"Ngồi trở lại đi." "Ừm."

Đăng ký xong, sau khi gặp bác sĩ, Sầm Căng lấy thuốc đâu vào đấy, rồi dẫn Lí Vụ đến phòng tiêm.

Hộ sĩ ngồi xổm tiêm cho Lí Vụ, khen ngợi mạch máu đứa nhỏ này thật dễ tìm.

Sầm Căng nghe vậy, liền nhìn mu bàn tay cậu, gân xanh ngang dọc gồ lên, quả thật dễ tìm.

Chỉ là mu bàn tay đã đỏ bừng vì lạnh, Sầm Căng quay đầu lục túi tìm món quà giáng sinh mà công ty tặng, một cái túi sưởi màu trắng tinh.

Cô mở nguồn, rồi đưa cho Lí Vụ: "Cầm đi, truyền nước biển sẽ lạnh."

"Ừm." Lí Vụ nhận lấy, dùng tay đang cắm kim nắm lấy.

"Đừng dùng sức."

"Ừm." Cậu thả lỏng năm ngón tay, nhẹ nhàng giữ.

Sầm Căng không nhìn cậu nữa, lấy laptop từ trong túi tote ra, đặt trên chân, mở lên, chuyên tâm xem.

Lí Vụ lén liếc mắt nhìn một cái, màn hình toàn chữ nhỏ bằng tiếng Anh, khiến cậu càng đau đầu chóng mặt.

Trong ống truyền dịch, từng giọt, từng giọt thuốc trong suốt chảy xuống.

Sầm Căng bắt đầu thì thầm, lúc nhanh lúc chậm. Lí Vụ không có gì làm, thỉnh thoảng lại nhìn Sầm Căng, cuối cùng không chống lại được cơn sốt, ngã lưng lên ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Không biết qua bao lâu, Sầm Căng bừng tỉnh nâng mắt, nhìn túi truyền dịch trên đỉnh đầu, xác nhận chỉ mới được hơn nửa, cô thở phào, quay đầu lại quan sát Lí Vụ.

Thiếu niên ngả người ra sau, đầu tựa vào lưng ghế, hầu kết rõ ràng, lông mi rậm rạp, có vẻ đã đi vào giấc mộng.

Thấy vết ửng hồng trên mặt cậu đã nhạt đi đôi chút, Sầm Căng đứng dậy, đặt tay lên trán cậu xem thử.

Vẫn còn rất nóng.

Cô buồn bực thở ra, ngồi trở lại chỗ cũ, tiếp tục công việc, lạch cạch gõ bàn phím.

Hoàn toàn không chú ý, thiếu niên đang nhằm nghiền mắt, lại đặt tay lên trán, một giây, rồi vội vàng hạ xuống, sau đó trộm dương cao khóe môi.