Một Trăm Cách Ngăn Cản Thế Thân Chiếm Chỗ

Chương 2



"Hành khách thuộc chuyến bay số JJ0891 đến M quốc xin chú ý, chuẩn bị thủ tục check in. Vui lòng kiểm tra lại hành lý và tư trang, xuất trình vé máy bay tại cổng...."

Giang Du lúc này đang ngồi ở ghế chờ đang lấy tay xoa xoa huyệt thái dương có chút đau, nghe thái tiếng thông báo nhẹ nhàng quen thuộc không cần nhìn cậu cũng biết mình đang ở sân bay. Vào lúc cậu còn nổi tiếng, dường như toàn bộ thời gian đều là đang ăn cơm máy bay.

"Số liệu cốt truyện sắp được tái nhập. Xin chuẩn bị tinh thần tiếp nhận."

"Số liệu cốt truyện tái nhập thành công, thời gian tái nhập mất 3 phút 37 giây. Xin vui lòng kiểm tra nội dung được tái nhập."

Theo âm thanh của hệ thống, tư liệu cơ bản của thế giới mạnh mẽ truyền vào đại não Giang Du.

Thông qua việc xem tư liệu, Giang Du nhướng mày. Thân thể cậu đang sử dụng tên Đường Tây, vừa mới qua sinh nhật 18 tuổi hôm qua thì lập tức sắp xếp hành lí bay đến M quốc theo đuổi ước mơ âm nhạc của bản thân ở Học viện Âm nhạc Curtis.

Đường Tây có một người bạn thơ ấu tên Kỳ Cẩm Hoàn, hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên quan hệ đương nhiên vô cùng tốt. Thế nhưng, vào ngày hôm qua khi vừa kết thúc sinh nhật "cậu", người anh em tốt này lại tiến lên hôn "cậu", hơn nữa còn nương cơn say mà tỏ tình với "cậu".

Trước đây không nghĩ đến người bạn tốt này lại ôm tư tình với mình, càng đáng sợ hơn là, chính mình lại không cảm thấy phản cảm với nụ hôn này.

Trong đầu một mớ hỗn loạn, nỗi sợ hãi cùng kinh ngạc nên hôm sau Đường Tây không chút do dự lập tức thu dọn hành lý trốn sang nước ngoài. Sau khi Đường Tây đến M quốc học tập thì Kỳ Cẩm Hoàn cũng không từ bỏ, chỉ cần có thời gian đều tranh thủ bay sang để thăm Đường Tây, những cuộc gọi điện hầu như liên tiếp. Không chỉ vậy, Đường Tây một mình nơi xứ người, không gian xa lạ lẽ dĩ nhiên luôn đối với Kỳ Cẩm Hoàn sinh ra cảm giác ỷ lại.

Hai người tuy không chính thức bên nhau, nhưng khoảnh cách giữa họ dường như chỉ mỏng như tờ giấy. Vốn nghĩ cứ vậy mà trải qua, Đường Tây sau khi tốt nghiệp sẽ về nước tiếp tục phát triển, chấp nhận Kỳ Cẩm Hoàn, có được cả sự nghiệp lẫn tình yêu. Nhưng mà nếu vậy cũng đâu cần Giang Du phải tiến vào cơ thể này?

Vào khoảng thời gian 4 năm du học của Đường Tây, giáo sư vì "cậu" mà xin được một suất đào tạo chuyên sâu quý giá, cơ hội này đối với "cậu" quả thật có sức hấp dẫn vô cùng cao, nhưng nghĩ Kỳ Cẩm Hoàn ở quốc nội, Đường Tây cuối cùng cũng cắn răng từ chối ý tốt của vị giáo sư. Cùng ngày liền lên máy bay chở về nước, một tặng Kỳ Cẩm Hoàn một bất ngờ lớn.

Nào ngờ, bất ngờ lại biến thành kinh hãi. Thứ "cậu" nhìn thấy đầu tiên sau khi về nước là hình ảnh Kỳ Cẩm Hoàn đang lên giường với người khác, à người này là có khuôn mặt giống "cậu" đến bảy tám phần.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Đường Tây ghê tởm đến nổi muốn lập tức nôn ra. Ngay lập tức mua vé máy bay trở lại M quốc, kéo số điện thoại của Kỳ Cẩm Hoàn vào danh sách đen, dọn khỏi căn hộ cũ. Tuy rằng cơ hội giáo sư cho hắn lúc trước đã không còn, nhưng ông ta vẫn giới thiệu cho "cậu" một vị trí khác, tiếp tục đào tạ chuyên sâu.

Mà trong lúc đó, Kỳ Cẩm Hoàn nhiều lần tới trước cửa tìm Đường Tây nhằm giải thích tình cảnh hôm đó, khẩn cầu "cậu" tha thứ. Đường Tây từ đầu đến cuối đều không cho hắn cơ hội phân bua cũng không thể ngăn y từ bỏ y định, ngược lại càng thêm thành khẩn. Liên tục bị quấy rầy không buông, Đường Tây cuối cùng cũng đồng ý chở về nước một chuyến, ý muốn chấm dứt hoàn toàn quan hệ của hai người. Nhưng vào lúc 'cậu' trở về nước, người cậu nhìn thấy không phải Kỳ Cẩm Hoàn, mà là một người có khuôn mặt gần giống 'cậu'.

Đường Tây từ nhỏ giáo dục trong môi trường châm anh thế gia, có sẵn bản tính kiêu ngạo đương nhiên không có khả năng vứt bỏ mặt mũi làm lớn chuyện nơi đông người. Vì vậy khi thấy người kia nước mắt cứ rơi không ngừng nói muốn cùng 'cậu' nói chuyện thì Đường Tây cũng lập tức đồng ý.

Đường Tây không ngờ giây tiếp theo, chờ đợi cậu chỉ là một chữ tử, thậm chí lúc chết cũng không biết được tên của người đó, 'cậu' chỉ nhớ rất rõ vào khoảng khắc người kia cầm dao xông lên khuôn mặt vô cùng dữ tợn.

Tư liệu sơ sài, nên sau khi Đường Tây mất tích dù người nhà của 'cậu' dốc sức tìm kiếm hung thủ cũng như mò kim đáy bể. Mà Kỳ Cẩm Hoàn lúc này dường như đem người kia coi như là thế thân của Đường Tây, không chỉ yêu thương chăm sóc mà còn cùng cậu ta đăng ký kết hôn. Che đậy bằng lý do muốn tưởng nhớ Đường Tây, tình cảm sâu nặng làm người khác cảm động không thôi

Sau khi kết hôn, biết được người kia thích âm nhạc liền đưa cậu ta đến viện âm nhạc để học, sau khi tốt nghiệp cậu ta cũng thu về kha khá thành tựu âm nhạc.

Vẫn là kiểu kịch bản người được chọn, thậm chí quá trình diễn ra cũng gần như tương tự, chỉ là giờ đây đổi từ Đường Tây thành Ngụy Khả Nhiên.

Sau khi xem xong tư liệu, Giang Du 'xùy' một tiếng, cảm giác bị tu hú chiếm chỗ này hắn quả thật quen thuộc, chỉ có đều Đường Tây so ra vẫn thảm hơn một bậc.

Suy nghĩ này vừa thoáng qua bên tai liền vang lên tiếng máy móc: "Chuẩn chị công bố nhiệm vụ ở thế giới đầu tiên."

"Nhiệm vụ thứ nhất: Ngăn cản Ngụy Khả Nhiên chiếm chỗ thành công."

"Nhiệm vụ thứ hai: Không thể chết trong tình huống bất hợp lý."

"Độ khó của nhiệm vụ: 2/10."

"Khen thưởng: Thế giới sơ cấp không có khen thưởng."

Âm thanh thông báo từ sân bay vẫn tiếp tục vang lên, Giang Du ghi nhớ nhiệm vụ của thế giới này rồi mới chậm rãi đứng lên, xách theo hành lí tiến đến cửa check in.

Lúc kiểm tra vé, Giang Du như vô tình thoáng liếc về phía sau quả nhiên cách đó xa xa là hình bóng cao lớn quen thuộc, Giang Du nhẹ nhếch môi rồi dứt khoác bước lên máy bay, từ đầu đến cuối cũng không quay đầu nhìn người kia một cái.

Cầm ly cà phê trên tay, ngón tay Giang Du nhẹ nhàng dùng muỗng bạc khuấy khuấy, tầm mắt đặt trên màn hình máy tính, mà bên trên là toàn bộ hồ sơ lý lịch của Ngụy Khả Nhiên.

Trừ có khuôn mặt tinh xảo tám phần giống với Đường Tây, thì Ngụy Khả Nhiên dù so ở góc độ nào cũng không phải dạng xuất sắc, thi Đại học không tốt nên rớt, sau đó thì bỏ học làm thêm ở cửa hàng bánh kem, tuy rằng có một gương mặt đẹp nhưng cuộc sống thường ngày cũng không quá may mắn, tính cách tối tăm có khuynh hướng tự kỷ, không giỏi giao tiếp.

Mà những điều này lại trái ngược hoàn toàn với Ngụy Khả Nhiên trong tư liệu hệ thống cung cấp, từ tư liệu hệ thống có thể thấy Ngụy Khả Nhiên thiện lương, tươi sáng tựa như ánh mặt trời, năng lượng tích cực, vì vậy mới có được sự chú ý của Kỳ Cẩm Hoàn, không những quyến rũ thành công mà trong thời gian ngắn đã có thể từ thế thân hoàn toàn chiếm lấy vị trí của Đường Tây.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà có thể thay đổi hoàn toàn tính cách của một người chỉ sau thời gian ngắn như vậy. Vào lúc Giang Du còn đắm chìm trong suy tư thì tiếng điện thoại 'ong ong' cắt đứt mạch suy nghĩ, lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua tên hiển thị trên màn hình, Giang Du khép đôi mắt lại, ấn nút nghe. Bên kia điện thoại rất nhanh truyền đến một giọng nam trầm thấp: "Tiểu Tây, đang bận sao?" Kỳ Cẩm Hoàn ngồi trước bàn làm việc, khuôn mặt vẫn luôn nghiêm túc lúc này đã thả lỏng mấy phần.

"Vốn là rất bận, nhưng sau khi nhận được cuộc gọi của cậu lại biến thành không bận lắm." Giang Du trả lời. Không thể không nói, Đường Tây có một chất giọng cực kỳ dịu dàng, sạch sẽ khiến cho người nghe vô cùng thoải mái, hơn nữa giọng Giang Du lúc này vừa dịu dàng lại thân mật, cho dù là người nghiêm khắc đến đâu cũng không nỡ lớn tiếng với cậu, thì đừng nói đến Kỳ Cẩm Hoàn muốn đem Đường Tây phủng trong lòng bàn tay mà nâng niu.

Không ngoài dự đoán, Giang Du vừa dứt lời, bên kia lập tức truyền đến tiếng cười khẽ của Kỳ Cẩm Hoàn: "Tớ vừa mới đáp xuống máy bay, lúc này không tiện để lái xe, cậu có thời gian đến đón tớ không?"

"Được, nhưng mà không phải cậu đang rất bận việc công ti sao?Đợi tớ chạy đến không làm trễ việc của cậu chứ?" Ngữ điệu của Giang Du mang vẻ quan tâm như là sợ vì mình mà làm chậm trễ công việc của Kỳ Cẩm Hoàn, nhưng trên mặt lại không gợn một chút biểu cảm.

Nghe thấy người mình yêu thương quan tâm, mặc dù là tay già đời trên tình trường như Kỳ Cẩm Hoàn cũng không khỏi cảm thấy trong tim ấm áp, ôn nhu nói: "Cậu yên tâm, công ti đã có tiểu thúc quan sát, sẽ không có người nào dám quấy rối."

Nghe vậy, Giang Du đổi tay nắm điện thoại, nhẹ như không mà hỏi: "Ừ, vậy thì tốt rồi. Tiểu thúc về lúc nào vậy?"

"Vừa về tháng trước thôi, sao vậy?" Nghe Giang Du hỏi đến tiểu thúc của mình, Kỳ Cẩm Hoàn có chút thắc mắc, trong ấn tượng của y Đường Tây và tiểu thúc Kỳ Mục cũng không tiếp xúc nhiều, sao hôm nay đột nhiên lại nhắc đến.

Giang Du tay cầm điện thoại, đáp lời: "Không có gì, chỉ là nghe nói gần đây ở buổi đấu giá nước I, tiểu thúc đấu giá được cây đàn violin quý của đại sư Donald...". Ngôn Tình Tổng Tài

Lời còn chưa nói xong bên tai đã truyền đến tiếng cười của Kỳ Cẩm Hoàn, y sủng nịnh nói: "Biết ngay cậu không phải đơn giản tự nhiên lại nhắc đến tiểu thúc, cậu yên tâm, chờ tớ về nước sẽ cùng tiểu thúc chào hỏi, xin tiểu thúc bán lại cây đàn cho."

"Làm vậy không phiền cậu chứ?" Giọng Giang Du mang theo vẻ do dự, hệt như một đứa trẻ muốn ăn kẹo nhưng sợ người lớn khiển trách.

Kỳ Cẩm Hoàn sảng khoái đáp ứng sau đó mới ngắt điện thoại. Giang Du nhấp ngụm cà phê đã có chút lạnh, không vội thay quần áo mà thong thả đọc hết phần tư liệu còn lại.

Mãi đến 20 phút sau, một hồi lâu lật qua lật lại cuối cùng Giang Du cũng nghiên cứu xong triệt để tư liệu, lúc này mới duỗi người thong thả chậm chạp thay quần áo đi ra cửa.

Lúc chạy đến sân bay đã cách lúc Kỳ Cẩm Hoàn gọi điện khoảng một tiếng, nhìn thấy bóng người cao gầy kia, Giang Du xoa xoa mặt tạo thành dáng vẻ nôn nóng, miệng không ngừng thở dốc, hệt như mới chạy từ một nơi rất xa đến.

Kỳ Cẩm Hoàn ở sân bay đợi một giờ đồng hồ vẫn không thấy Giang Du vốn đã có chút mất kiên nhẫn, nhưng nghĩ người đó dù sao cũng là người mình thích thầm bao nhiêu năm, chút không vui cũng chỉ có thể nuốt xuống. Đúng lúc Kỳ Cẩm Hoàn cố đè nén cảm xúc, bả vai bị một lực nhẹ nhàng vỗ vỗ.

Quay đầu liền thấy vẻ mặt đầy hối lỗi của Giang Du, từ trong đôi con ngươi đen bóng phản chiếu ảnh ngược của bản thân, những giận hờn trước đó liền hóa mây khói.

Kỳ Cẩm Hoàn đem tay cậu bao trong lòng bàn tay y: "Trên đường không xảy ra chuyện gì chứ? Dù làm gì cũng phải chú ý an toàn, không cần vội, tớ vĩnh viễn luôn ở đây đợi cậu."

Bị Kỳ Cẩm Hoàn kéo tay, Đường Tây giãy giụa một chút liền rút tay mình lại, đem ly cà phê nhét vào tay hắn: "Lúc ra đến cửa đột nhiên nhớ đến lần trước trong điện thoại cậu nói muốn cà phê tớ làm, nên mới quay lại pha một ít cho cậu, cậu muốn uống thử không?" Sau khi nói xong thi hai tai cũng chậm rãi đỏ lên.

Nhìn vẻ mặt bất ngờ của Kỳ Cẩm Hoàn khi tiếp nhận cốc cà phê cậu uống dư, coi như vật vô giá mà uống một ngụm rồi khen ngợi không ngớt, Giang Du có cảm giác tên Kỳ Cẩm Hoàn này không khác gì một tên hề.

- --------

Tác giả có lời muốn nói: Muốn được bao dung, muốn được ôm ôm =w=