Minh Nhật Tinh Trình

Chương 88



Bọn họ đi bộ quay lại tiểu khu, lúc vào cổng vẫn là Hạ Tinh Trình tới gõ cửa phòng bảo vệ.

Bảo vệ đang trực ban kéo cửa sổ ra, nói với Hạ Tinh Trình: "Về rồi à?" Rồi mới ấn nút mở cửa tự động.

Vừa vặn ti vi trong phòng trực cũng đã đến liên hoan trước 0h, sau khi Hạ Tinh Trình đi vào, một giây trước khi bảo vệ đóng cửa lại trong ti vi cũng bắt đầu vang lên tiếng đếm ngược: "10!"

Sau khi anh ta đóng cửa lại, hai tay Hạ Tinh Trình xỏ vào trong túi áo, vừa đi về phía trước vừa tiếp tục đếm ngược: "9, 8, 7.."

Cậu đếm mãi cho đến "1", đã đến 12h. Mặc dù khu vực trong thành phố đã cấm bắn pháo hoa và pháo nổ, nhưng trong không khí hình như vẫn còn chút chút gì đó xao động tuyên bố thời khắc năm cũ và năm mới thay thế cho nhau.

Hạ Tinh Trình dừng bước, quay đầu lại nhìn Dương Du Minh, nói: "Chúc mừng năm mới!"

Dương Du Minh cũng dừng lại, nhẹ giọng nói: "Giây cuối cùng của năm ngoái và giây đầu tiên của năm nay tụi mình đều ở bên nhau." Anh vẫn nhớ lời Hạ Tinh Trình từng nói với mình.

Hạ Tinh Trình vốn muốn ôm anh, hai tay để trong túi áo, đấu tranh rất lâu nhưng vẫn không đưa tay ra, tâm trạng cậu rất sa sút, cảm thấy mờ mịt không tìm được phương hướng.

Lúc bọn họ đi tới trước cửa biệt thự, đèn trong phòng khách tầng một đã tắt, dường như mọi người đều đợi qua 12h là đi ngủ luôn.

Hạ Tinh Trình móc chìa khóa trong túi ra, vừa cắm vào ổ khóa, cửa nhà đã bị người mở ra từ bên trong.

Hạ Diệp ngậm thuốc lá lạnh mặt đứng ở cửa, nhìn chằm chằm bọn họ, anh lấy điếu thuốc trong miệng ra, hỏi: "Đi đâu vậy?"

Hạ Tinh Trình ỉu xìu trả lời: "Tụi em không muốn xem chương trình cuối năm, nên ra ngoài đi dạo."

"Muộn thế này ư? Bên ngoài chả có ai, đi đâu dạo chứ?" Trong mắt Hạ Diệp đầy khó tin,

Hạ Tinh Trình nói: "Thì vì không có ai nên mới đi dạo đó, nếu không anh Minh sẽ bị nhận ra." Nói xong, cậu lại nói: "Để tụi em vào nhà trước được không? Bên ngoài lạnh quá đi."

Hạ Diệp cuối cùng cũng tránh khỏi cửa.

Sau khi vào nhà, Dương Du Minh mới nói với Hạ Diệp: "Tôi chưa từng tới đây, muốn đi thăm thú một chút, nên mới gọi Tinh Trình đi cùng. Kết quả bên ngoài không gọi được xe, đường hơi xa nhưng phải đi bộ về, nên mất hơi nhiều thời gian, xin lỗi làm cậu lo lắng rồi."

Giọng anh rất chân thành, Hạ Diệp cũng không dám nổi nóng với anh, nên chỉ nói: "Tinh Trình nên gọi điện cho em để em đi đón hai người chứ."

Hạ Tinh Trình nói: "Không muốn làm lỡ thời gian anh xem chương trình cuối năm."

Hạ Diệp không nhịn được nói: "Cuối năm không xem chương trình cuối năm, bên ngoài vắng vẻ có gì vui chứ?"

Dương Du Minh mỉm cười nói: "Chương trình cuối năm ở đâu cũng xem được, còn thành phố này sợ là sau này tôi sẽ không có cơ hội đi dạo nữa, sáng mai tôi phải đi rồi."

Hạ Tinh Trình nghe thấy vậy bèn nhìn anh, Hạ Diệp cũng hơi ngạc nhiên: "Gấp vậy ư?"

Dương Du Minh nói: "Có lịch trình rồi."

Hạ Diệp lập tức nhìn qua Hạ Tinh Trình: "Em sẽ không đi đúng chứ?"

Hạ Tinh Trình vẫn chưa trả lời, Dương Du Minh đã thay cậu nói: "Tinh Trình không đi đâu. Quanh năm suốt tháng hiếm khi cả nhà mới được sum vầy, Tinh Trình chắc chắn sẽ ở nhà thêm mấy ngày."

"Em không đi," Hạ Tinh Trình trầm giọng nói.

Hạ Diệp dặn dò bọn họ: "Vậy nhanh đi nghỉ ngơi đi, mai bay chuyến mấy giờ? Em đưa anh Minh tới sân bay."

Dương Du Minh nói: "Không cần, tôi gọi taxi đi là được rồi, mọi người cứ ở nhà đón tết đi."

Hạ Diệp ậm ừ mấy câu, nói anh lái xe đưa đi thuận tiện hơn, nhưng giọng điệu cũng không cương quyết lắm.

Bọn họ đi lên tầng hai, Hạ Diệp về phòng mình, Dương Du Minh và Hạ Tinh Trình một trước một sau đi vào phòng, Hạ Tinh Trình ở phía sau đóng cửa lại.

Dương Du Minh cởi áo khoác, ngồi xuống cạnh giường, nhìn Hạ Tinh Trình nói: "Tinh Trình, ngày mai anh quay về trước nhé."

Hạ Tinh Trình trả lời: "Vâng."

Dương Du Minh lại nói với cậu: "Buổi tối anh ngủ giường nhỏ, em nghỉ ngơi cho thật tốt đi."

Hạ Tinh Trình vẫn trả lời không chút do dự: "Vâng."

Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn bàn nhỏ, tạm chiếu sáng cả căn phòng.

Lúc Dương Du Minh đi tắm, Hạ Tinh Trình ngồi ở bên giường, giơ tay sờ dấu vết đã khô ở trên giường. Cậu cảm thấy giống như một giấc mộng, chỉ là không biết ngọt ngào tối qua là cảnh trong mộng, hay là tàn khốc hôm nay mới là cảnh trong mộng.

Tiếp đó, Hạ Tinh Trình ngồi xếp bằng trên giường, dùng khăn ướt ra sức lau drap giường. Cậu không biết chùi có sạch hay không, drap giường thấm ướt một mảng lớn, nhưng cậu vẫn máy móc chà đi chà lại nhiều lần.

Phạm vi thấm ướt trên giường ngày càng lớn, Dương Du Minh ngồi xuống nắm lấy tay cậu, nói: "Em mà cứ tiếp tục như thế, thì tối nay sẽ không có chỗ ngủ đâu."

Hạ Tinh Trình hất tay anh đi, quay đầu sang chỗ khác nói: "Chùi sạch một chút, để tránh bị cha mẹ em phát hiện ra."

"Sẽ không phát hiện đâu," Dương Du Minh nói với cậu.

Tiếp đó hai người cũng không nói thêm gì nữa, mãi cho đến khi lên giường đi ngủ.

Hạ Tinh Trình kéo chăn lên che hết nửa mặt, nói: "Anh mua vé máy bay rồi à?"

Dương Du Minh nằm im, trả lời cậu: "Ăn tối xong anh bảo Lý Vân đặt giúp rồi."

Hạ Tinh Trình trở mình, quay mặt về phía anh: "Trước khi anh đi ra ngoài cùng em đã định đi rồi ư?"

"Phải," Dương Du Minh dùng giọng nói dịu dàng nói: "Qua 30 tết rồi, anh cũng không thể ở lỳ trong nhà em đến rằm tháng giêng đúng không?"

"Tùy anh," Hạ Tinh Trình không nói gì nữa, cậu cảm thấy rất mệt mỏi, cậu không biết đó là sự mệt mỏi do cuộc sống hiện thực mang lại cho mình, hay là cứ mãi đuổi theo Dương Du Minh làm cho cậu mệt mỏi.

Cậu không hiểu vì sao tình yêu của cậu lại đau khổ như vậy.

Cậu ở trong bóng tối im lặng mở to mắt đến đêm khuya, còn tưởng rằng sẽ mất ngủ cả đêm, nhưng lúc sau vẫn ngủ mê mệt, ngủ một giấc thẳng đến sáng ngày hôm sau.

Lúc Hạ Tinh Trình ngủ dậy thì nhận ra trời đã sáng, trong phòng chỉ có một mình cậu, chăn trên chiếc giường nhỏ tối qua Dương Du Minh ngủ đã được xếp gọn gàng, vali Dương Du Minh để trong góc phòng cũng chẳng thấy đâu nữa.

Khoảnh khắc đó Hạ Tinh Trình sinh ra cảm giác bị vứt bỏ, trái tim cũng nguội lạnh hơn một nửa. Cậu bò dậy khỏi giường, mặc đồ ngủ tới phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, cổ áo ngủ của cậu bị kéo xuống lộ ra một nửa bên xương quai xanh, lúc đánh răng cậu soi gương, lại nhìn thấy dấu răng ở trên xương quai xanh, mặc dù đã một ngày trôi qua nhưng vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng. Cậu thở dài một hơi, kéo áo cao lên một chút, mắt không thấy thì lòng không phiền.

Lúc Hạ Tinh Trình thay xong quần áo xuống tầng một, lại phát hiện ra Dương Du Minh vốn chưa đi, vali của anh vẫn đang dựa vào cạnh cửa của phòng khách, người thì đang ngồi trong phòng ăn, vừa ăn sáng vừa nói chuyện với cha mẹ Hạ Tinh Trình và chú hai thím hai.

Không biết anh nói gì, mà bốn cụ già đều bị chọc cười, đặc biệt là mẹ Hạ, bà đứng dậy muốn gắp thêm một cái bánh bao vào trong bát Dương Du Minh.

Dương Du Minh vội vã nói: "Được rồi được rồi, con không ăn nổi nữa ạ."

Mẹ Hạ nói: "Chàng trai trẻ sao mà ăn không nổi?"

Dương Du Minh nghe vậy khẽ mỉm cười, anh thật sự không chống đỡ được sự nhiệt tình của mẹ Hạ, nên vẫn để bà bỏ bánh bao vào trong bát mình.

Lúc này, chú hai Hạ nhìn thấy Hạ Tinh Trình đi tới, vội vàng nói: "Tinh Trình dậy rồi à, nhanh tới ăn sáng đi."

Hạ Tinh Trình nhìn Dương Du Minh, vừa vặn Dương Du Minh cũng đang nhìn cậu, cậu bèn đi tới ngồi xuống cạnh Dương Du Minh.

Dương Du Minh gắp bánh bao trong bát đưa cho cậu: "Em ăn đi."

Hạ Tinh Trình gật đầu.

Lúc bọn họ ăn sáng xong, vợ chồng Hạ Diệp và Phương Dĩnh mới dẫn hai đứa nhỏ xuống lầu.

Hạ Tinh Trình hỏi chìa khóa xe ở chỗ Hạ Diệp, muốn tự lái xe đưa Dương Du Minh tới sân bay.

Lúc Hạ Diệp đưa chìa khóa cho cậu có hơi do dự: "Em đi được không? Hay là lát nữa cứ để anh đi cho."

Hạ Tinh Trình nói: "Anh vẫn chưa ăn sáng. Với lại lát nữa cha mẹ muốn đi chùa thắp hương, anh dẫn Đinh Đinh Đông Đông đi cùng với họ đi."

Hạ Diệp nói: "Anh sợ em không quen đường."

Hạ Tinh Trình đã lấy chìa khóa qua, cậu xách vali của Dương Du Minh lên, nói: "Em có thể mở GPS." Nói xong, cậu bước ra bên ngoài trước.

Trước khi ra khỏi cửa Dương Du Minh đeo kính và khẩu trang lên, anh theo sau Hạ Tinh Trình đi ra ngoài, người nhà Hạ Tinh Trình đều đi ra cửa để tiễn anh.

Chiếc BMW của Hạ Diệp đỗ ở khoảng đất trống ở trước cổng, lúc Hạ Tinh Trình đi tới mở cốp sau, thì nhìn thấy tòa nhà bên cạnh có người đang ló đầu ra từ cửa sổ tầng hai nhìn sang bên này.

Người đó đương nhiên đang nhìn cậu, nhưng trong lòng cậu vẫn hơi bất an, cậu ngẩng đầu lên nói với Dương Du Minh: "Anh đợi chút, em chạy xe tới gần một chút."

Xe chạy đến gần rồi, Dương Du Minh trực tiếp leo lên ghế phụ, từ góc độ của người đó sẽ không thể nhìn thấy được, đến lúc ngồi lên xe sẽ không thấy rõ thân hình, dù sao thì cũng chẳng đoán được là ai.

Dương Du Minh đứng lại trước cửa.

Mẹ Hạ nói: "Đại minh tinh bất tiện vậy đó, Tinh Trình của chúng ta vẫn đỡ hơn một chút."

Hạ Diệp không nhịn được nói: "Tinh Trình của chúng ta rất giỏi."

Dương Du Minh quay đầu lại nói với mẹ Hạ: "Tinh Trình giỏi lắm ạ, sau này em ấy sẽ phát triển tốt hơn cả con."

Mẹ Hạ lập tức mỉm cười nói: "Sao lại vậy được chứ, nó vẫn kém xa con lắm."

Hạ Tinh Trình bỏ vali vào trong cốp xe, sau đó lên xe lùi về sau một đoạn, rồi lại lái gần tới cạnh cửa.

Thấy khoảng cách gần đủ, Dương Du Minh giơ tay đội mũ áo khoác lên, mở cửa ghế phụ ngồi vào xe, sau khi đóng cửa lại, anh hạ cửa xe xuống, tạm biệt người nhà của Hạ Tinh Trình lần nữa.

Hạ Tinh Trình vẫn im lặng, không nói gì, cậu lùi xe lại thêm một chút nữa, rồi xoay vô lăng lái xe chạy ra ngoài.

Đường tới sân bay vẫn là con đường lúc bọn họ tới đây, Hạ Tinh Trình vẫn chưa quen đường, nên lái chậm hơn Hạ Diệp một chút.

Có lẽ bởi vì dọc đường cậu đều im lặng, nên đến sân bay, lúc xuống xe Dương Du Minh bèn nói với cậu rằng: "Cùng người nhà vui vẻ đón cho xong tết."

Hạ Tinh Trình hít sâu một hơi, cậu ngồi ở ghế lái không xuống xe, cậu nhìn Dương Du Minh nói: "Đối với em mà nói anh và người nhà đều quan trọng như nhau."

Dương Du Minh nói với cậu: "Ăn tết xong em quay lại là được, anh ở nhà chờ em."

Đây là câu cuối cùng Dương Du Minh nói với cậu trước khi đi, nhưng tới lúc ăn tết xong, trước khi vào đoàn phim Hạ Tinh Trình quay lại Bắc Kinh, lại không về nhà Dương Du Minh, mà quay lại ngôi nhà của mình ở Bắc Kinh.

Hạ Tinh Trình hơi sợ hãi.