Mảnh Hành Tây Nào Không Rơi Lệ

Chương 18: Kết cục của chúng ta – P.2



Ngày đáng sợ nhất với tất cả học sinh chính là ngày họp phụ huynh.

Tô Ái Ái và Liệt TÌnh đứng dựa sát vào lan can nhìn phụ huynh ở dưới lầu đến càng lúc càng nhiều, Tô Ái Ái gác cằm lên lan can, tự vỗ lên đầu mình, nói: “Xong rồi, tớ chỉ mong mẹ tớ không đi tìm thầy dạy vật lý nói chuyện thôi, hỏi đến cái lần thí nghiệm mô phỏng vật lý đó, chắc chắn tớ xong đời luôn!”

Thạch Liệt Tình vỗ vỗ đầu Tô Ái Ái, cười cô: “Cậu nên đi cầu nguyện đi, biết đâu mẹ cậu lại đi gặp thầy giáo dạy ngữ văn, nói chuyện xong lại vui vẻ trở về nhà thì sao!”

Tô Ái Ái thở dài, ngày họp phụ huynh nào cũng là ngày đau khổ của cô, xoay người vào lớp cầm cặp sách chuẩn bị chạy trốn.

Thạch Liệt Tình và Tô Ái Ái còn chưa đi tới cửa cầu thang đã bị thầy Triệu kinh điển gọi lại: “Ồ, Tô Ái Ái, Thạch Liệt Tình, may quá, các em ở lại một chút, chỉ chỗ cho các bác phụ huynh, phát một vài loại giấy tờ!”

Sau cùng mọi chuyện diễn ra thế này, Tô Ái Ái cúi đầu chỉ chỗ ngồi cho phụ huynh, Thạch Liệt Tình xấu xa lại được đi phát giấy tờ, Thạch Liệt Tình còn mắng thầm Tô Ái Ái: “Tại cậu đấy, không chạy nhanh một chút!”

Tô Ái Ái rơi lệ oan uổng trong lòng, trên mặt vẫn phải duy trì nụ cười miễn cưỡng chạy qua đó: “Chào bác ạ, xin hỏi bác là phụ huynh của bạn nào?”

Bác này thoạt nhìn có vẻ còn rất trẻ tuổi, quần áo đơn giản nhưng rất có khí chất, nở nụ cười hòa nhã với Tô Ái Ái: “Bác là mẹ của Phương Ca!”

Tô Ái Ái cẩn thận dè dặt nhìn người này một chút, thì ra đôi mắt của Phương Ca giống mẹ, thầm cười trộm trong lòng.

Đưa mẹ Phương Ca vào đúng chỗ ngồi xong, mẹ Tô đã nhanh chóng đi tới, Tô Ái Ái còn chưa kịp chào hỏi, mẹ cô và mẹ Phương Ca đã trò chuyện đến sục sôi ngất trời, Tô Ái Ái choáng váng, thấy các vị phụ huynh đã đến khá đầy đủ rồi liền lôi Liệt Tình chuẩn bị đi, trước khi đi còn chạy đến báo cáo với mẹ mình một tiếng: “Mẹ, con về đây. Chào mẹ, chào bác ạ!”

Mẹ Phương Ca mỉm cười gật đầu, đột nhiên trông thấy Thạch Liệt Tình đứng cạnh Tô Ái Ái, hỏi: “A, Tiểu Liệt Tình, cháu cùng lớp với Phương Ca nhà bác sao?”

Tô Ái Ái bất chợt cứng đờ, nhìn Thạch Liệt Tình đầy nghi ngờ,

Thạch Liệt Tình hiếm khi mới có vẻ không tình nguyện ở lại phát giấy tờ như ban nãy, xoa xoa tay, dường như có chút ngại ngùng, ngẩng đầu nói: “Chào bác Phương!” Mặt hơi đỏ.

Thì ra mẹ Phương và Liệt Tình có quen nhau, bà sờ sờ đầu Liệt Tình: “Ai nha, lâu lắm không gặp cháu, không ngờ cháu lại học cùng lớp với Phương Ca nhà bác, lâu lắm rồi không thấy cháu tới nhà bác Phương chơi, rảnh rỗi thì bảo Phương Ca dẫn cả bạn này đến nữa nhé, bác Phương sẽ làm kẹo ngó sen cháu thích cho cháu ăn!”

Thạch Liệt Tình chỉ gật đầu, nói: “Cám ơn bác Phương!” Thầm vỗ nhẹ bàn tay Tô Ái Ái, ý bảo có thể đi rồi.

Tô Ái Ái lúc này mới hoàn hồn, kéo tay Thạch Liệt Tình, quay đầu vẫy vẫy tay với  mẹ mình và mẹ Phương Ca: “Chào bác, chào mẹ!”

Mẹ Tô nói với theo: “Về nhà nhớ chăm chỉ làm bài tập đấy!”

Tô Ái Ái buông tay Thạch Liệt Tình ra, đi trên con đường mòn trong vườn trường, trên sân thể dục truyền đến tiếng đập bóng rổ, tiếng hét to của nam sinh, tiếng bàn bạc to nhỏ của nữ sinh, còn có cả hương vị thơm ngọt nhẹ nhàng của cháo hoa quế trong quầy bán quà vặt, tiếng mặc cả của học sinh ở những gánh hàng rong nhỏ ngoài cổng trường, vài câu thô tục của nam sinh khi chạy qua cổng trưởng.

Vậy mà Tô Ái Ái và Thạch Liệt Tình lại cùng im lặng, cô không biết Liệt Tình vậy mà lại quen với mẹ của Phương Ca, Liệt Tình và Phương Ca đã quen nhau từ trước rồi sao? Tô Ái Ái rất tin tưởng Liệt Tình, cũng từng nghĩ muốn đem chuyện thích Phương Ca ra tâm sự với cô ấy, nhưnglúc này cô thực sự không hiểu, không hiểu vì sao cô ấy lại phải giấu giếm cô?

Sau cùng, Liệt TÌnh mở miệng trước: “Ái Ái, chúng ta ra hành lang có mái che ngồi một chút.” Ba tháng cuối cùng, cái bồn trồng cây tử đằng đã ngập nước, những bông hoa tử đằng cũng đã nở được một nửa.

Thạch Liệt Tình hiếm khi nói nhỏ như thế, nhưng tiếng nói khi nghe vào tai lại không được vững vàng cho lắm: “Tớ và Phương Ca là bạn học từ tiểu học, cùng một lớp, cũng cùng tham gia đội điền kinh, cùng đi đến trường, đến lớp đi cùng nhau, tan học cũng đi cùng nhau, lúc tan học đều được cha mẹ tới đón, vừa chờ con vừa nói chuyện, dần dần, ngay cả cha mẹ cậu ấy cũng trở thành rất quen thuộc với tớ, che mẹ tớ cuậ ấy cũng quen.”

Một bạn nữ sinh chạy ngay qua hành lang, quay về phía bạn, gọi to: “Chờ tớ, chờ tớ, tí nữa cùng đi về!” Có lẽ là một cô gái mới học lớp 10, có vẻ rực rỡ sôi nổi.

Tô Ái Ái hỏi: “Thế vì sao các cậu lại không nói chuyện với nhau?”

Thạch Liệt Tình vuốt vuốt mái tóc xoăn tự nhiên của mình: “Tớ không biết, đến lúc gần hết cấp 1, Phương Ca có viết cho tớ một bức thư…” Một cô gái vô tư như vậy lần đầu tiên lộ ra vẻ ngại ngùng xấu hổ, dường như không biết nên nói tiếp thế nào.

Tô Ái Ái không khỏi nheo mắt, nhẹ giọng hỏi: “Thư tình à?”

Thạch Liệt Tình gãi gãi đầu: “Ừm”. Lại nói rất nhanh: “Nhưng cái đó không tính, cậu nói xem, khi ấy mới có gần hết tiểu học, đứa trẻ nào có thể viết ra một bức thư tình cơ chứ! Cùng lắm chỉ là tớ cảm thấy cậu rất tốt, cậu làm bạn với tớ nhé, kiểu như thế thôi!”

Tô Ái Ái đột nhiên mỉm cười, cô không ngờ lúc còn nhỏ Phương Ca lại có khoảng thời gian như vậy, cô bất giác hỏi: “Khi còn bé Phương Ca trông thế nào?”

Thạch Liệt Tình hái được một chiếc lá cây trên dây thường xuân, đặt lên mũi: “Cậu ấy hả? Khi còn bé cậu ấy rất nghịch ngợm, lúc ở nhà còn lén lút trèo từ ban công tầng hai xuống để trốn ra ngoài chơi, à, khi còn nhỏ cậu ấy còn ầm ĩ muốn bỏ nhà đi nữa cơ.”

Tô Ái Ái vuốt ve chiếc lá thường xuân bên cạnh, bất giác mỉm cười, cô tưởng tượng ra dáng vẻ lúc nhỏ của Phương Ca, tưởng tượng ra đôi mắt sáng rực của anh, khi nghĩ đến anh thế này cô cũng cảm thấy hạnh phúc.

Cô hỏi: “Sau đó thì sao? Lá thư thế nào?”

Thạch Liệt Tình ngồi thẳng lên, lá thường xuân từ trên mũi rơi xuống, vẻ mặt cô nàng có chút kì lạ,  mở miệng: “Tớ đưa cho cha mẹ!”

Tô Ái Ái suýt nữa bị sặc nước bọt, không thể tin được hỏi: “Cái gì cơ?”

Thạch Liệt Tình lớn tiếng nói: “Tớ bị dọa sợ chết được ấy, đương nhiên là phải đưa cho cha mẹ rồi, nào biết sau khi đọc xong cha mẹ tớ cười đến chết, sau đó lại đưa cho cha mẹ Phương Ca xem, sau đó nghe nói bố mẹ Phương Ca cầm lá thư này rồi cười cho con trai một trận.”

Tô Ái Ái ôm bụng cười đến không thở nổi, cô thật sự không thể tưởng tượng nổi lúc còn bé Phương Ca lại có một câu chuyện buồn cười đến vậy, thử hỏi một tiểu soái ca 12, 13 tuổi lần đầu tiên vắt óc suy nghĩ viết một bức thư tình gửi cho mối tình đầu của mình lại bị cô bé đó đưa cho cha mẹ, sau cùng lại còn rơi vào tay cha mẹ mình. Nếu cô là Phương Ca không chừng sẽ có mấy năm không muốn làm người nữa, thảo nào lại trưởng thành sớm như vậy.

Thạch Liệt Tình xấu hổ lớn tiếng: “Thôi đi, thôi đi. Đừng cười nữa. Nói tóm lại tớ và cậu ấy đã không nói chuyện từ lâu rồi!”

Tô Ái Ái lúc này mới không cười nữa, ngồi thẳng.

Gió thổi qua khuôn mặt nóng rực, Tô Ái Ái sau khi đã cười xong, lại nghĩ đến tình cảm của mình với Phương Ca, tâm trạng có chút rối bời khó hiểu, cô nói: “Thực ra, một câu chuyện đơn giản như vậy, các cậu nói rõ với nhau là được rồi!”

Thạch Liệt Tình khoát khoát tay: “Bỏ đi, không thể đâu, sau đó tớ và cậu ấy không còn học cùng trường với nhau nữa, vả lại cậu ấy vừa lên cấp hai thì đã qua lại với Tống Tiểu Kiều rồi, chẳng có ai như cậu ta cả!”

Cô gái này, đúng là bướng bỉnh, lúc giả vờ nói ra câu “Chẳng có ai như cậu ta cả!” với vẻ khinh thường, trái tim cũng siết chặt.

Tô Ái Ái thích Phương Ca, cũng rất hiểu Liệt Tình, cô khẽ hỏi: “Liệt Tình, cậu vẫn thích Phương Ca à?”

Thạch Liệt Tình lập tức nhảy dựng lên, cặp sách rát to trên lưng cũng nhảy nhót theo: “làm gì có chuyện đó!”

Đôi mắt sáng rực của Tô Ái Ái nhìn Liệt Tình chằm chằm.

Thạch Liệt Tình chậm rãi ngồi xuống bồn cây bằng đá, cúi đầu nửa ngày sau mới khẽ nói: “Tớ không biết.”

Trái tim Tô Ái Ái chìm xuống, cô đột nhiên nghĩ tới lúc Liệt Tình chọn vở bài tập để chép bài đặc biệt tránh xa vở của Phương Ca, lúc đó cô còn tưởng mình và Phương Ca có duyên; cô nghĩ đến Liệt Tình luôn rất thân thiết với các bạn nam, chỉ riêng với Phương Ca là không bao giờ nói chuyện, cuối cùng thì cô cũng đã hiểu rồi.

Cô cảm thấy bản thân mình thật là ngu ngốc, vì sao là Liệt Tình, vì sao lại là Phương Ca chứ?

Cô không nói gì, cảm thấy cổ họng như bị thứ gì đó chèn ép, ép tới mức nói gì cũng không thành tiếng. Thạch Liệt Tình thấy Tô Ái Ái không nói gì, xoay người ôm lấy Tô Ái Ái nói: “Ái Ái, đừng quan tâm làm gì,dù sao sau khi tốt nghiệp tớ cũng sẽ đi Mỹ học, bố tớ cũng đã đi làm hộ chiếu rồi!”

Chuyện đó đối với Tô Ái Ái là sự sợ hãi không thể nghi ngờ, cô nói năng lộn xộn: “Không thể nào, sao lại thế được, chuyện khi nào vậy?”

Tô Ái Ái cảm thấy bản thân thậtđáng ghét, cô nghĩ nhất định là vì cô thích Phương Ca, ông trời trông thấy sự đố kỵ của cô nên mới để Liệt Tình rời xa cô,

Liệt Tình vỗ vỗ lưng Tô Ái Ái, làm như đnag an ủi, lại buông ra ngồi thẳng lên: “Là quyết định của cha tớ, cũng xảy ra mới gần đây thôi, vốn dĩ đang định nói với cậu!” Mỉm cười thật miễn cưỡng rồi chỉ chỉ lên trán Tô Ái Ái: “Ha, nhanh lên, phải nịnh tớ nhiều thêm chút nữa, trân trọng ba tháng tớ ở bên cậu này một chút!”

Tô Ái Ái không cười nổi, quây đầu đi, cô sợ Liệt Tình thấy dáng vẻ này cảu cô, cũng sợ lại rơi lệ, cô không biết cô đang buồn vì mối tình đầu đã bị bóp chết của mình hay là buồn vì sắp phải chia xa người bạn tâm giao đầu tiên trong cuộc đời mình.

Dưới ánh nắng buổi trưa, hai cô gái, một người tóc ngắn hơi xoăn, một người buộc tóc đuôi ngựa, chiếc dây buộc tóc quả dâu tây màu hồng ánh lên dưới ánh nắng, đầu vai hai cô chạm vào nhau, đầu sát vào nhau ngả vào hành lang nơi có cây tử đằng đang nở hoa, ngồi trong luồn sáng xanh ngọc bích của dây thường xuân.

“Liệt Tình!”

“Hử?”

“cậu phải đi bao lâu?”

“Không biết!”



“Ái Ái.”

“Hử?”

“Tớ chắc chắn sẽ trở về.”

“Được, tớ chờ cậu trở về. Chúng ta sẽ cùng mua nhà trong một tầng của một hku chung cư, nhà của tớ đối diện với nhà của cậu!”

“Haha, vậy cũng phải chờ chồng cậu đồng ý nữa!”

“Anh ta không đồng ý tớ sẽ không lấy anh ta!”

“Vậy tớ không đồng ý thì sao?”



“Vậy lúc cậu kết hôn, tớ sẽ mang một đống danh bạ điện thoại tới, đem tất cả số điện thoại của những bạn học nam cậu chơi cùng giao cho anh chồng cậu!”



Gió làm tung bay tà áo đồng phục trắng, làm tà váy cũng hơi cong lên, lặng lẽ đem tình bạn và tình yêu đơn phương không có kết quả của tuổi trẻ về miền xa xôi…

Liệt Tình, ai cũng nói tình bạn lúc niên thiếu không hề vững chãi, sau này cũng có người nói với tớ: “Nên kết giao với những người bạn có thể giúp bản thân mình!” Nhưng tại sao tớ vẫn cảm thấy những người bạn kết giao thuở niên thiếu mới là chân thành nhất?