Long Xà Diễn Nghĩa

Chương 417: Tình thế nghiêm trọng (1)



Vương Siêu nhớ lại, lắc lắc đầu, nhìn mây nhạt gió thoảng ở bên ngoài, trong lòng thầm nghĩ: "Sau đại hội Võ đạo, sau khi đại cục đã định thì tốt rồi. Không còn có nhiều chuyện phiền lòng như vậy nữa, cũng cơ bản là không cần phải tiếp tục đánh đánh giết giết, cũng có thể an tĩnh sống nhiều ngày, cùng Tử Trần sống những ngày tháng uyên ương vui vẻ bên nhau."

"Tiểu đệ, đệ đã động lòng rồi." Trong lòng Vương Siêu vừa động, Đường Tử Trần tựa hồ như biết tiểu đệ này đang nghĩ những gì: "Đệ có uy danh của cao thủ đệ nhất thiên hạ, chẳng lẽ lại sợ những phiền phức không đảm đương nổi sau này ư? Đệ muốn cùng tỷ sau này sẽ ẩn cư, sống một cuộc sống không màng đến thế sự sao? Đáng tiếc, thế giới này quá lớn, cũng quá nhỏ, với thân phận của chúng ta, cho dù ẩn cư rồi cũng sẽ bị người ta tìm ra. Chúng ta chỉ có mãi mãi đứng trên đỉnh cao của thế giới này mới có thể chân chính sống một cuộc sống yên tĩnh mà thôi."

Quả thật, Đường Tử Trần biết vô cùng rõ những sự tình này. Thế giới này quá lớn, cũng quá nhỏ, đặc biệt là xã hội hiện đại, không thể chân chính sống một cuộc sống ẩn cư không màng thế sự giống như là thần tiên được. Với thanh danh của Vương Siêu và địa vị của Đường Tử Trần lại thêm cái vật khổng lồ như Đường môn, thật sự là quá chói mắt, cừu địch cũng quá nhiều, quan hệ phức tạp. Cho dù là anh sống ẩn cư, không tìm người khác, người khác cũng sẽ tìm anh, không thể chân chính sống một cuộc sống an bình được.

"Tỷ sao lại biết đệ muốn ẩn cư?" Vương Siêu quay đầu lại, nhìn Đường Tử Trần, bật cười.

"Đệ thoáng chốc đã đứng trên điểm cao nhất, trong lòng khó tránh khỏi có cảm giác tịch mịch phiền muộn, tiểu đệ, đệ dẫu sao thì cũng là người, có cảm tình, có tâm sự." Đường Tử Trần mỉm cười.

"Đệ chưa muốn ẩn cư, vứt bỏ những tranh đấu đánh đánh giết giết là điều không hiện thực. Nếu như là thời cổ đại, hai người chúng ta cũng có thể học theo thần tiên quyến lữ, sau khi chán những tranh đấu của giang hồ, tìm một nơi mà không ai tìm thấy để sống. Nhưng vào thời hiện đại như bây giờ thì rõ ràng là không thể, chỉ có chúng ta xây dựng được một đế quốc to lớn, tập đoàn hải ngoại, mấy trăm năm cũng không suy yếu, khiến người khác vĩnh viễn phải sợ hãi chúng ta, vậy thì mới có thể hưởng thụ những ngày tháng yên bình. Đường môn của chúng ta, tuy rằng to lớn thật, nhưng kỳ thực cũng quá nhỏ. Kỳ thực đệ vừa rồi trong lòng không phải là phiền muộn tịch mịch, chỉ là cảm thán cao thủ trên thế giới này có bao nhiêu mà thôi. Tử Trần, tỷ nói xem, trên đại hội Võ đạo liệu sẽ xuất hiện bao nhiêu cao thủ Đan kình?"

Đan kình là một loại tồn tại đỉnh phong, người trên thế giới có được thành tựu này ít như phượng mao lân giác, đều là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, có điều cho dù là nhân vật đỉnh phong, tử thương trong tay Vương Siêu cũng không ít rồi, giờ cũng chỉ còn lại lưa thưa vài người mà thôi.

"Trường giang sóng sau đè sóng trước, người mới sẽ thay cho người cũ. Chết già rồi thì trẻ sẽ xuất hiện. Tiểu đệ, đệ năm đó từ một học sinh không hiểu chuyện trưởng thành tới cao thủ đệ nhất thiên hạ như hiện tại cần bao nhiêu năm thời gian? Chưa tới mười năm đâu... trên thế giới này, vĩnh viễn không thiếu thiên tài có nghị lực, thiên tài cũng vĩnh viễn không thiếu vận khí, tỷ có thể nói một cách khẳng định rằng, trên đại hội Võ đạo lần này, người khiêu chiến địa vị của đệ sẽ có rất nhiều rất nhiều..." Đường Tử Trần cười nói.

"Ồ? Sẽ không thiếu người khiêu chiến đệ ư?" Vương Siêu cười: "Đệ thật sự muốn xem xem, trên thế giới này còn có ai muốn cướp vị trí bảo tọa cao thủ đệ nhất thiên hạ của đệ hay không?"

Vương Siêu nói xong liền đứng dậy bước tới bên cạnh Đường Tử Trần, đưa tay ra ôm nàng ta vào trong lòng, chỉ cảm thấy nhuyễn ngọc phiêu hương.

Còn Đường Tử Trần thì nhìn lên mặt Vương Siêu, tựa hồ như hân thưởng mãi cũng không đủ. "Tiểu đệ, đệ kỳ thực lớn lên trông rất dễ nhìn đó."

Đường Tử Trần trong mắt đột nhiên lóe lên một tia mê ly, nhẹ nhàng hôn lên trán Vương Siêu một cái.

Vương Siêu tâm thư thoáng động, ôm Đường Tử Trần, cũng hôn nàng ta một cái.

"Hả... Tạ hiện tại sao tinh thần lại không thể tập trung được, hôm nay luyện công sao không tập trung được tinh thần nhỉ? Giống như là có chuyện gì đó không tốt, rất buồn bực vậy."

Đúng vào lúc này, trong đạo trường quốc thuật của lớp học Hoa ngữ Minh Luân đường. Hoắc Linh Nhi đang luyện công, cùng sự đệ Đàm Văn Đông đối chiêu quyền cước, không biết vì sao, tâm tư hiên tại lại không thể yên bình được, bị Đàm Văn Đông liền tiếp dùng quyền pháp hung hãn bức cho thiếu chút nữa thì lật thuyền trong cống.

Quyền pháp của Đàm Văn Đông lăng lệ, sát thủ cũng nhiều, kinh nghiệm thực chiến lại càng phong phú hơn. Có điều vẫn còn kém xa Hoặc Linh Nhi đã tiến vào cấp độ Hóa kình. Chiếu theo đạo lý mà nói, hai người bình thường gio thủ không có bất kỳ huyền niệm gì, nhưng Hoắc Linh Nhi lại đột nhiên cảm thấy trong lòng không yên, không thể tập trung tinh thần được.

"Không luyện nữa, không luyện nữa, ta hiện tại tâm tình đang không tốt."

Sau khi phất ra một chưởng, bức lui Đàm Văn Đông, Hoắc Linh Nhi tâm phiền ý loạn xua xua tay.

"Sư tỷ, công phu của tỷ đã nhập hóa rồi, tâm ý trấn định một cái là sẽ trầm tịch như thai nhi, sao hai ngày nay đột nhiên xuất hiện tình huống như thế này?"

Đàm Văn Đông không hiểu, hỏi. Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

"À, có thể là luyện công mệt mỏi quá. Ta đi nghỉ một chút, tản bộ một lúc là hết thôi." Hoắc Linh Nhi nói xong liền bước ra khỏi đạo trường quốc thuật.

"Kỳ lạ thật, mấy ngày nay đột nhiên tâm tư không yên. Ngày tước chỉ là buổi tối, hôm nay sao giữa ban ngày ban mặt cũng xuất hiện tình trạng này nhỉ? Ngày trước buổi chiều tâm tư của mình không yên, khẳng định là sư phụ làm chuyện ấy... Hiện tại ban ngày mà tâm thần cũng không yên, chẳng lẽ sư phoụ lại ở đó làm chuyện ấy ư..."

Hoắc Linh Nhi nghĩ ngợi, trong đầu hiện lên bộ dạng của Vương Siêu, lập tức không vê nặn được khí huyết toàn thân, trên mặt thoáng chốc biến thành đỏ rực, nóng bừng bừng, hô hấp trở nên gấp rút.

"Sao vừa nghĩ đến sư phụ là thành thế này nhỉ? Không vê nặn được khí huyết nữa?" Hoắc Linh Nhi cố gắng điều chỉnh lại tâm tình của mình, cuối cùng mới bình tĩnh trở lại.

"Ài! Mình không biết lúc nào mới có thể vượt qua Đường Tử Trần kia đây... Nhưng... Cho dù vượt qua Đường Tử Trần rồi, khi cùng cô ta giao thủ, sư phụ sẽ đối với mình thế nào đây?"

Hoắc Linh Nhi nhớ tới ước định giao thủ sau ba năm nữa của mình và Đường Tử Trần, trong lòng đột nhiên rúng động, sau đó thở dài, nói: "Bão đan, thần tiên... Bồng đảo vẫn cần kết bạn lữ, một mình khó lên đỉnh núi ngọc, nếu cô đơn mà tu luyện, sẽ giống như nước chỉ nhẹ nhàng là đẩy được thuyền..."

"Bồng đảo vẫn cần kết bạn lữ, đáng tiếc, bạn lữ của sư phụ không phải là mình... Ba năm, ba năm, sau ba năm, bất kể là như thế nào, mình phải vì bản thân mà tranh thủ một chút."

Câu thơ trong miệng của Hoắc Linh Nhi là thi từ của nữ đan đạo đại gia Tôn Bất Nhi phi thường có danh tiếng thời Tống mạt Nguyên sơ. ý tứ là nếu bước lên đại đạo, vẫn cần phải kết bạn. Cô độc một mình, khó có thể lên được núi bích ngọc của đảo Bồng Lai. Trươc đây, cô ta chỉ ngẫu nhiên đọc qua câu thơ này, không biết được ý cảnh của nó, hiện tại cuối cùng cũng tựa hồ như có chút thể hội.

Khi Vương Siêu và Đường Tử Trần đang hưởng thụ thời gian yên bình ở Nam Dường, khi Liêu Tuấn Hoa đang bố trí chặt chẽ tất cả ở quốc nội, khi Ba Lập Minh bí mật về nước, muốn gặp thủ lĩnh GOD, võ giả trên toàn thế giới, ngoại trừ tất cả những quyền sư người Hoa ra, các nhân vật lợi hại của các nước cũng đang rục rịch muốn động.

Đúng như lời Đường Tử Trần đã nói, trên thế giới này, cho dù anh ẩn cư, người khác cũng sẽ tìm tới anh làm phiền, chỉ có thành lập một đế quốc to lớn không thể kháng cự, vĩnh viễn đứng trên đỉnh cao của thế giới, hơn nữa có một lớp nhân tài hậu bối kiệt xuất, mới chân chính có thể hưởng thụ sự thanh tịnh.

Lúc Vương Siêu đang khó lắm mới có được một chút thanh nhàn thì phiền phức tới từ quốc ngoại cũng đang kịch liệt nổi lên.

Nước Nga.

Bình nguyên lạnh giá của Siberia.

Thời tiết nhiệt đới của Nam Dương đã là nắng gắt như lửa, nhưng trên vùng đấy Siberia này, vẫn lạnh căm căm, đất đóng băng quanh năm không tan. Tuy nơi đây lạnh lẽo dị thường, cho dù là người Nga đã quen với khí hậu lạnh cũng không thích ứng nổi, cho nên người sống vô cùng thưa thớt, thường thường thì mấy trăm dặm mới có một khu thành thị, thôn trấn nhỏ.

Nhưng chính bởi vì vậy, đã cung cấp cho những tập đoàn tội phạm lớn nhất thế giới một nơi tốt nhất để xây dựng địa bàn.

Trên thế giới có bốn thiên đường hỗn loạn lớn, thứ nhất là Châu Phi, thứ hai là mảnh đất Siberia này, cho dù là Nam Dương lấy buôn lậu, xung đột chủng tộc nghiêm trọng và Bắc Mỹ Mexico của các tập đoàn ma túy cũng không sánh được với nơi này.

Địa hạ cách đấu trên thế giới, trại huấn luyện hắc quyền thần bí nhất, trại huấn luyện Siberia cũng ở trên mảnh đất này.

"Mikoyan về chưa? Cái thằng ôn này, đúng là đồ rác rưởi mà! Không ngờ lại bị hòa thượng Trung Quốc đánh bại, còn có mặt mũi để quay về ư?"

Dưới một chân núi cao cao có một dàn doanh trại san sát. Kiến trúc theo phong cách Nga điểm hình. Bên ngoài tuyết trắng mịt mù, gió lạnh gào rít. Nhưng bên ngoài đống doanh trại này lại có không ít người đang đứng.

Những người này đại đa số đều có thân hình cao to, cườn tráng dị thường! Da rất trắng, sống mũi rất cao! Là phong cách Nga điển hình, có điều cũng có người Châu Áo thân hình trung đẳng, cùng với người da đen và người Trung Đông.

Hiện tại những người này đều cởi trần, chỉ mặc một cái khố da, cứ thế đứng ở bên ngoài doanh trại băng tuyết ngập trời, không ai động đậy, tóc, lông mi của bọn họ cơ hồ đều đông thành một mảng trắng mờ mịt, mẩu băng dài dài rủ xuống mặt.

Không những có người đã bị cóng mà chết, ngã xuống, trong đó cũng có một số người không chịu nổi, muốn chạy vào trong doanh phòng để làm ấm chân tay, nhưng, những người chạy đi này, vừa động thân thể liền bị một số đại hán mặc áo bành tô, tay cầm mã đao sáng quắc, hông giắt súng ống một đao chém chết.

Rất rõ ràng, nơi đây đang tiến hành một dạng huấn luyện tàn khốc. Bất kỳ ai cũng chịu không nổi, chỉ có chết mà thôi. Đây là dạng huấn luyện tàn khốc kích phát tiềm lực sinh tồn của cơ thể người ta.

Nơi này, chính là trại huấn luyện Siberia đào tạo ra năm mươi phần trăm nhân tài hắc quyền cho địa hạ cách đấu trường trên toàn thế giới. Là nơi mà một số tập đoàn tội phạm của Nga bồi dưỡng cây nuôi tiền.

Địa hạ cách đấu trường của toàn thế giới có bao nhiêu cái? Không ai biết cả, bởi vì muốn tính cũng không được.

Vương Siêu tuy là cao thủ đệ nhất thiên hạ, có điều đối với địa hạ hắc quyền lại không hề đọc qua và nghiên cứu. Trừ giai đoạn đầu tiên, hắn ngẫu nhiên tới sân đấu hắc quyền, nhưng về sau thì không tới nữa.

Nam Dương có rất nhiều sân đấu hắc quyền, hắn cũng chưa từng tới bao giờ.

Dẫu sao thì thứ mà hắn luyện là võ không chứ không phải là cỗ máy giết người, đối với loại hắc quyền đánh nhau kịch liệt thuần túy này, cả ngày đều chém giết đầy máu tanh, biểu diễn kỹ nghệ sát nhân cho một đám người tâm lý biến thái phát tiết, hắn không có bất kỳ chút hào cảm nào cả.

Đồng dạng, đại đa số người luyện võ, quyền thuận gia có danh tiếng cũng đều không cảm thấy hứng thú với cách đấu hắc quyền, ngoại trừ những người trẻ tuổi vừa bắt đầu luyện võ, vì tiền, hoặc là tìm kiếm thực chiến để kích thích tiềm lực.

Bên ngoài đang tiến hành huấn luyện tàn khốc, còn bên trong doanh phòng lại có lò sửa cháy hừng hực, ấm áp như mùa xuân.

Lúc này, ở giữa một doanh phòng lớn nhất có một người đang đứng, dùng tiếng Nga tùy tiện chửi rủa.

Người này cao lớn phi thường, phải gần hai mét, xương cốt toàn thân lớn tới kinh người, đầu trọc lốc, cũng đang cởi trần, hạ thể chỉ dùng một cái khố da bọc lại.