Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 4717: Phượng Vũ 1



- Phượng Vũ đại ca, hắn chính là Lục Thiếu Du.

Trong đám thanh niên nam tử vừa mới lui về phía sau, một thanh niên mặc hoa phục tu vi TUyên Cổ cảnh cao giai đỉnh phong tiến lên, hai mắt có chút e ngại nhìn qua Lục Thiếu Du, lập tức yếu ớt nói với Phượng Vũ.

- Lục Thiếu Du?

Ba chữ Lục Thiếu Du lập tức khiến cho khuôn mặt Phượng Vũ co lại, hai mắt run lên nhìn thẳng về phía Lục Thiếu Du. Không nhịn được mà hít sâu một hơi, cố gắng ngăn chặn sự khiếp sợ trong lòng, ánh mắt đại biến không ít.

Đối với người ở đây mà nói, ba chữ Lục Thiếu Du không có ai chưa từng nghe nói qua.

- Ngươi không tới từ Nguyệt Hoàng thế giới, nể mặt Diễm HOàng điện chủ, lần này không có mắt ta sẽ không truy cứu, nhưng mà nhớ kỹ, không có lần thứ hai.

Lục Thiếu Du lạnh nhạt liếc qua Phượng Vũ, lập tức quay đầu nói với Dương Quá và Tiểu Long sau lưng:

- Đại ca, Tiểu Long, chúng ta đi thôi.

Dương Quá, Tiểu Long gật đầu, bốn người lập tức nghênh ngang rời đi.

Từng ánh mắt nhìn bóng lưng bốn người nghênh ngang rời đi, không có bất kỳ ai dám nói gì. Một chiêu đánh chết Hóa Hồng cảnh sơ giai, ở đây không có ai dám động vào.

Phượng Vũ cũng không dám, hắn cắn chặt răng, khuôn mặt co rúm, hàn ý trong mắt bắn ra, nhưng lại không có biện pháp nào khác.

Nhìn Tra Thiên Minh bị đánh chết cách đó không xa, Phượng Vũ hiểu rõ, bản thân mình tuy rằng là Nhị Nguyên Hóa Hồng, thế nhưng một chiêu đánh chết Tra Thiên Minh như vậy, hắn tự nhận không có cách nào làm gọn gàng như thế được.

Cho nên Phượng Vũ biết rõ hắn không trêu vào được Lục Thiếu Du kia. Huống chi ba người sau lưng Lục Thiếu Du này, nữ nhân kia còn tốt. Nhưng mà thanh niên áo xám tóc đen và thanh niên mặc áo bào màu vàng kia, khí tức của hai người này hắn cũng không có cách nào dò xét ra được. Nhưng mà hắn có thể cảm giác được hai người này không dễ trêu.

Đi dạo một phen, khi bốn người Lục Thiếu Du, Tiểu Long, Dương Quá, Long Yên công chúa tìm được nơi đặt chân thì đã tới hoàng hôn.

Bốn người cũng đã dò xét được chút tin tức, ngày mai chính là ngày đại hội tranh đoạt Hồng Hoang diễn ra ở trong phòng đấu giá của một thương hội trong hắc thị.

Người tham gia đại hội tranh đoạt Hồng Hoang cũng không ít, hơn một ngàn Đại thế giới của Thương Khung minh, cũng không phải mỗi một đại thế giới đều giống như Lục Thiếu Du và Tiểu Long, một đại thế giới đều tới một người.

Đại thế giới bình thường sẽ tới hai hoặc ba người. Có đại thế giới phô trương hơn chút sẽ mang tới hơn mười người cũng không nhất định. Bởi vậy mỗi một lần nhân số tham dự đại hội tranh đoạt Hồng Hoang đều tăng lên. Ước chừng hơn vạn, bởi vậy nơi bình thường căn bản không có cách nào chứa được.

Đại hội tranh đoạt Hồng Hoang cũng không thể nào tổ chức trên quảng trường. Người tới đều là đại biểu đỉnh tiêm trong đám người cùng thế hệ, cũng không phải chỉ đại biểu mỗi Cổ tộc. Mỗi một người đều là tồn tại đỉnh phong trong thiên địa. Tự nhiên đều có một ít ngạo khí. Dù thế nào cũng không tham dự đại hội tranh đoạt Hồng Hoang diễn ra trên quảng trường.

Bốn người Lục Thiếu Du tìm được một khách điếm yên tĩnh, giá cả tuy rằng đắt, thế nhưng bốn người bao trọn một tầng, tránh cho người khác quấy rầy.

Về phần muốn bao cả khách điếm là chuyện không thể nào. Hiện tại tất cả khách điếm trên Mẫn Tinh đại lục đều kín hết người. Bốn người Lục Thiếu Du có thể thuê hẳn một tầng là bởi vì bọn hắn vừa uy bức vừa lợi dụ.

Ánh trời chiều như máu chiếu vào không ít kiến trúc cổ xưa, liên miên.

Lục Thiếu Du tiến vào trong phòng, ngồi khoanh chân, trong đầu lại đang nghĩ tới chuyện Hồng Hoang điện.

Một tòa Hồng Hoang điện lúc đó tối đa chỉ chứa được chín mươi chín người, quả thực có chút ít ỏi. Chín mươi chín danh ngạc, còn phải phân cho một ít Đại thế giới có Hồng Hoang lệnh một ít danh ngạch. Đến lúc đó đã ít lại càng ít. Linh Vũ thế giới tăng thêm người của Thượng Thanh thế giới, Lục Thiếu Du tính đi tính lại cho dù nhiều hơn nữa cũng không đủ.

May mà quy tắc tranh đoạt Hồng Hoang điện cũng không có quy định một đại thế giới chỉ có được một tòa. Chỉ cần có thực lực tranh đoạt. Có thể tranh đoạt bao nhiêu cũng được.

Bởi vậy Lục Thiếu Du đã có kế hoạch, đến lúc đó tranh thủ tranh đoạt nhiều hơn một chút. Chín tòa Hồng Hoang điện. Các đại thế giới trong Thương Khung minh cũng là đối thủ cạnh tranh, đến lúc đó đều sẽ không lưu tình. Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, bằng không lúc này Lục Thiếu Du sẽ không có hứng thú tới tham dự đại hội tranh đoạt Hồng Hoang.

- Sau một ngàn năm trăm năm rốt cuộc sẽ có chuyện lớn gì xảy ra?

Lục Thiếu Du khẽ than một tiếng, Lục sư huynh Hoàng Phủ Minh Long và Phong Hành lão tổ cũng không có đề cập tới, cho nên Lục Thiếu Du cũng không có cách nào biết được.

Sau khi cảm thán một tiếng, hắn bắt đầu tiến vào trạng thái điều tức. Chỉ cần có thời gian Lục Thiếu Du chưa từng bao giờ thôi lĩnh ngộ. Về phần tu luyện nguyên lực đã sớm không phải là mối lo lắng của hắn. Tinh thạch thế giới, linh tinh, thôn phệ nguyên lực người khác... Đều là ngọn nguồn phát ra nguyên lực hco hắn. Có Âm Dương Hỗn Độn Quyết, tất cả sẽ không thành vấn đề.

Trên ban công của đình viện tang thương có vô số dấu vết, chứng minh nơi này sợ rằng không biết đã tồn tại bao nhiêu năm.

Trên ban công có một nữ nhân có mái tóc dày như mây, người mặc bộ váy dài màu tím, dáng người cao gầy. Ống tay áo rộng thùng thình, bên trên có thêu đồ án hoa sen. Thân hình mềm mại, thướt tha, đường cong lung linh, nhìn vào lại cảm thấy có thêm vài phần thanh nhẫ.

- Sao ngươi lại chạy tới đây?

Một đạo âm thanh dịu dàng truyefn tới, một nữ tử mặc cẩm bào màu tím liên tục bước tới, dáng người nhẹ nhàng, vẻ mặt cũng giống như trích tiên, phong tư trác tuyệt. Nữ tử như vậy, sợ rằng bất luận là môt jnam tử nào nhìn thấy cũng phải thất hồn lạc phách. Khuôn mặt thanh tú giống như lưu ly, đôi mắt giống như bảo thạch màu đen, ánh mắt như ngập nước, lộ ra vẻ vũ mị.

- Không phải ngươi cũng tới sao? Ngày mai chính là đại hội tranh đoạt Hồng Hoang. Dương Quá kia có trở về không? Lần này hắn là trọng tâm của Thiên Địa các chúng ta.

Nữ tử mặc váy tím quay đầu lại, ngũ quan tinh xảo, khuôn mặt như ngọc, mắt ngọc mày ngài, hai hàng lông mi mang theo vẻ lạnh lùng, thế nhưng lúc này nhìn qua nữ tử mặc cẩm bào màu tím lại dịu dàng nở nụ cười.

Nữ tử mặc cẩm bào kia đi tới bên người nữ tử mặc váy tím, bên hông bộ cẩm bào màu tím có một đai lưng mềm mại, mái tóc đen nhánh xõa xuống vai. Dưới ánh trăng u tĩnh bao phủ ban công, nhìn mái tóc đen nhánh này lại giống như thác nước màu đen u tĩnh chảy xuống phía dưới. Khuôn mặt tinh xảo, hai mắt nhìn qua nữ tử mặc váy tím, khẽ mở miệng nói:

- Vừa rồi đám người bọn họ đã nhận được tin tức, Dương Quá đã trở về, đã tới Mẫn Tinh đại lục.

- Hắn không phải đi tìm mấy người kia sao? Vậy...

Nghe vậy nữ tử mặc váy tím mở miệng, đôi mắt trong sáng mà thanh tịnh nhìn qua nữ tử mặc cẩm bào màu tím.