Kiều Thê Khó Dỗ

Chương 19



Thanh âm có chút quen tai, Lương Y Đồng nhịn không được mà quay đầu nhìn. Nam nhân nọ vừa mới xuống xe ngựa, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Dự Vương, hắn mặc cẩm phục màu đỏ, trong tay còn cầm một cái quạt xếp, bộ dáng phong lưu phóng khoáng.

Là cái người ngày ấy ở Dự Vương phủ dọa nàng vứt bỏ cả hộp đồ ăn, Vệ Quốc công Thế tử Phó Minh Trác.

Dự Vương lại căn bản không có ý định chờ hắn, thấy động tác của Lương Y Đồng chậm lại còn nhàn nhạt thúc giục một câu, "Đi thôi."

Lương Y Đồng vội vàng đi theo, như cái đuôi nhỏ ở sau lưng hắn. Khoảng cách của hai người rất gần, Lương Y Đồng liếc mắt một cái đã nhìn thấy túi thơm mà nàng đưa ở trên người hắn, nàng cong môi, đáy lòng có chút vui vẻ khó nói.

Thấy hai người một trước một sau đi vào Trường Hưng Hầu phủ, Phó Minh Trác cũng không giận.

Hắn nhanh chân đuổi theo, trên mặt vẫn tươi cười, còn lấy cái quạt gõ vào bả vai Dự Vương, "Đi nhanh như vậy làm gì? Hả? Chẳng lẽ là cố ý bỏ rơi ta, muốn ở riêng với tiểu mỹ nhân?"

Dự Vương vươn tay cản lại sự tập kích của hắn, lông mày cũng theo bản năng mà nhăn lại, phiền hắn nói nhiều, cũng không thèm trả lời. Hai người quen biết từ nhỏ, đương nhiên hiểu nhau, Phó Minh Trác là điển hình của người càng phản ứng, hắn càng được đà lấn tới.

Thấy hắn lại nói hươu nói vượn, đôi mắt nhỏ của Lương Y Đồng tràn đầy ghét bỏ. Phó Minh Trác vừa nghiêng đầu đã thấy bộ dáng này của nàng, hắn không khỏi vui vẻ, quay đầu nói với Dự Vương: "Ái chà, tiểu mỹ nhân nhà ngươi tính tình còn rất lớn."

Khi Dự Vương nhìn qua thì Lương Y Đồng đã thu hồi ánh mắt kia, nhìn cực kỳ ngoan ngoãn, đôi mắt đen láy tràn đầy vô tội, tựa hồ là đang nói tính tình của nàng mới không có lớn!

Phó Minh Trác nhịn không được mà cong môi, rất có hứng thú mà lấy cái quạt muốn gõ đầu Lương Y Đồng. Lương Y Đồng ghét bỏ mà tránh sang một bên, biểu tình không khác với Dự Vương là bao.

Phó Minh Trác cong môi, ung dung hỏi Dự Vương: "Trong phủ của ngươi không phải còn mấy mỹ nhân khác sao, sao chỉ dẫn theo nàng ta tới? Sủng nàng ta như vậy sao? Nàng ta còn nhỏ như vậy mà ngươi cũng hạ thủ được?"

Tuy rằng biết hắn cố ý trêu chọc Dự Vương, gương mặt Lương Y Đồng vẫn nóng rát, đôi tai cũng hơi đỏ lên.

Dự Vương lạnh lùng liếc mắt Phó Minh Trác, "Đường đường là một Thế tử, lại khua môi múa mép liên tục, như thế nào? Muốn làm nữ nhân?"

Trên người hắn lạnh nhạt, khí thế quanh thân chưa từng thu liễm, thấy hắn thực sự tức giận, Phó Minh Trác nhẹ nhàng cười cười, thông minh không tiếp tục tìm đường chết nữa.

Bất tri bất giác đã đến Trường Xuân đường.

Bên trong Trường Xuân đường đã có vài khách nhân, mọi người đều tụ tập trước mặt lão thái thái nói chuyện.

Lương Y Đồng đi theo phía sau Dự Vương, khi đi vào thì trong lòng càng bối rối. Nàng không dám nhìn nhiều, chỉ đơn giản mà lướt qua xung quanh, sau đó cung kính mà rũ mắt.

Ngồi ở trước mặt lão thái thái là Đại phu nhân của Ninh Quốc công phủ. Lão thái thái của Ninh Quốc Công phủ khi còn trẻ có giao hảo với lão thái thái, giao tình đã vài thập niên, hôm nay liền để nhi tức phụ dẫn theo mấy tôn nữ đến chúc mừng.

Quốc công phu nhân vừa nhìn thấy Dự Vương thì cười, "Mới vừa nhắc tới Vương gia, Vương gia đã tới rồi, đúng là trùng hợp."

Mấy cô nương ngồi phía sau lập tức thỉnh an Dự Vương, Dự Vương hơi gật đầu, khi ngẩng đầu nhìn về phía lão thái thái thì biểu tình cũng ôn hòa hơn. Sau khi chúc phúc xong thì hắn cho người mang lễ vật lên.

Chờ đến khi đại nha hoàn bên người lão thái thái sắp xếp lễ vật xong, hắn lại nói: "Kinh thư là Y Đồng hỗ trợ chép, Y Đồng mau lại đây thỉnh an ngoại tổ mẫu."

Lương Y Đồng lúc này mới ngoan ngoãn tiến lên một bước, cũng không biết vì sao mà trong lòng nàng tràn đầy khẩn trương, hiện giờ nghe hắn gọi mình là Y Đồng, bất an trong lòng nàng cũng tan đi phân nửa.

Lương Y Đồng trực tiếp quỳ xuống dập đầu, "Y Đồng thỉnh an lão phu nhân, chúc lão phu nhân phúc như đông hải, thọ tỷ nam sơn."

Tiểu cô nương quy quy củ củ dập đầu, y phục tao nhã, khuôn mặt dù không trang điểm vẫn cực kỳ xinh đẹp, đôi mắt ngập nước, rất là trong sáng, vừa nhìn vào đã khiến người ta sinh ra thương tiếc.

Lão thái thái từng gặp vô số người, lại chưa bao giờ thấy một tiểu cô nương khả ái như vậy, thấy nàng còn chép cả kinh thư, lão thái thái nở nụ cười, ôn hòa nói: "Mau đứng lên đi, trong phủ có hai vị cô nương lớn hơn con một chút, lát nữa Dự Vương phỏng chừng sẽ không có thời gian quản con, con đi theo hai vị tỷ tỷ này đi."

Lương Y Đồng theo bản năng nhìn Dự Vương một cái, thấy hắn gật đầu, nàng cười với lão thái thái, ngoan ngoãn đáp ứng. Động tác của hai người đều được người trong phòng nhìn ở trong mắt, thấy Dự Vương ôn hòa với nàng như thế, mấy tiểu cô nương đều tò mò về thân phận của Lương Y Đồng, nhưng dù sao cũng là sinh thần của lão thái thái nên cũng không tìm hiểu thêm.

Triệu Xu Thiến nguyên bản đang đứng ở bên cạnh lão thái thái, nghe vậy thì cười, kéo tay Lương Y Đồng, "Muội muội đứng với ta đi."

Lương Y Đồng mỉm cười gật đầu, đứng ở bên cạnh nàng ta. Triệu Xu Thiến bất động thanh sắc đánh giá nàng một cái, thấy ngũ quan nàng tinh xảo như vậy, không khỏi nheo mắt lại.

Kế tiếp, lão thái thái nhìn về phía Phó Minh Trác, cười nói: "Năm nay con đến sớm thật."

Phó Minh Trác cười nói: "Đại thọ sáu mươi tuổi của lão phu nhân, con tất nhiên phải tới sớm một chút."

Thời gian trôi qua, người trong phòng dần nhiều lên.

Khi Lương Y Đồng còn ở Vũ An Hầu phủ, nàng bị Tống thị quản rất nghiêm. Năm mười hai tuổi, Lương Y Thiến đã bắt đầu ra ngoài xã giao, nàng lại bị giam ở trong tiểu viện, căn bản là chưa từng bước chân ra ngoài. Những người lần lượt tiến vào này, nàng không hề quen biết ai.,

Nàng ngoan ngoãn đứng ở một bên như một vật trang trí, khi có người nhìn đến thì nàng ngọt ngào mà cười.

Cơm trưa tất nhiên là dùng ở Trường Hưng Hầu phủ, được phân ra hai nơi, một bên tiếp đón nữ quyến, một bên còn lại tiếp đón nam nhân. Lương Y Đồng bị Triệu Xu Thiến kéo đến bàn nữ quyến, chờ sau khi ăn uống xong thì mới đi theo Triệu Xu Thiến và Triệu Xu Diêu quay lại Trường Xuân đường.

Khi khách nhân dần dần tản đi, lão thái thái lại gọi Lương Y Đồng đến trước mặt, hỏi nàng trước kia có từng đọc sách không, thích cái gì, Lương Y Đồng đều ngoan ngoãn trả lời. Nàng sinh ra xinh đẹp, miệng lưỡi lại ngọt, thực sự làm mấy lão nhân yêu thích.

Sau một hồi hỏi đáp, thấy quy củ của nàng rất tốt, lại ngoan ngoãn khả ái, ấn tượng của lão thái thái về nàng thực sự không tồi. Hai người nói mấy câu, liền thấy hai vị phu nhân đi tới.

Là mẫu thân của Triệu Xu Diêu, Tần thị, và mẫu thân của Triệu Xu Thiến, Ngụy thị.

Tần thị nhìn thập phần đoan trang, nói chuyện cũng rất khéo léo, không hổ là phu nhân Hầu phủ. Ngụy thị lại rất xinh đẹp, rõ ràng là hơn ba mươi rồi, nhưng đôi mắt vẫn quyến rũ như cũ.

Trước đó Tần thị và Ngụy thị đã nghe lão thái thái nói về Lương Y Đồng.

Lão thái thái không nói rõ thân thế của Lương Y Đồng, chỉ nói phụ mẫu nàng đã mất hết, Dự Vương thấy nàng cơ khổ nên mới đưa về Vương phủ hiện giờ còn chưa biết phải an bài nàng như thế nào, nàng ở trong Dự Vương phủ mãi thì cũng không phải chuyện tốt, nếu hai người nhìn nàng hợp mắt, thì dứt khoát nuôi nàng ở Trường Hưng Hầu phủ.

Ngụy thị quen lấy lòng người khác, thường xuyên làm cho lão thái thái cười. Dự Vương đã thương tiếc cho tiểu cô nương này, Ngụy thị sao có thể nói không vừa mắt, lập tức tỏ rõ lập trường với lão thái thái.

Bà ta kéo tay Lương Y Đồng, vô cùng thân thiết, "Thật là một tiểu cô nương khả ái động lòng người, đừng nói là Dự Vương thương tiếc, ngay cả ta nhìn cũng thấy đau lòng. Đúng lúc ta thiếu nữ nhi, vẫn luôn muốn có một tiểu khuê nữ, về sau con cứ an tâm ở trong Trường Hưng Hầu phủ đi, coi ta như mẫu thân là được, còn có thể làm bạn với Thiến Thiến."

Lương Y Đồng có chút ngây ngốc, ở lại Trường Hưng Hầu phủ?