Kiếm Nghịch Thương Khung

Chương 1768: Một nửa Hiên Viên Kim (1)



Quả nhiên chiến lực mười một đạo quang ảnh liên thủ cao hơn Tần Nam một đoạn.

- Thủy Hỏa Quyển Phong Lôi!

Kiếm thuật của Huyền Thiên biến đổi, không có thi triển Chí Tôn kiếm quyết đệ tam thức, một thức này đối với hắn tiêu hao rất lớn, uy lực ngược lại không bằng Thủy Hỏa Quyển Phong Lôi Huyền Thiên mới ngộ ra.

Hô! Hô! Hô! Hô! Hô. . .

Kiếm thuật Huyền Thiên vừa xuất, trong chốc lát hỗn độn chi quang nổ bắn ra, sấm sét vang dội, phong cụ gào thét, nước lửa ngập trời, các loại cảnh tượng trong chốc lát đồng thời xuất hiện.

Trong nháy mắt, toàn bộ không gian Phong Thần tháp cổ tầng thứ 9, kiếm quang tung hoành, hỗn độn kiếm quang, Lôi Đình kiếm quang, phong chi kiếm quang, hỏa diễm kiếm quang, thủy kiếm quang. . . Tất cả đều xuất hiện.

Kiếm quang nhìn thì rời rạc nhưng lại chặt chẽ tương liên, lực lượng hỗ trợ lẫn nhau, công thủ luân chuyển.

Một kiếm này thi triển ra, lập tức trận thế mười một đạo quang ảnh tạo thành tầng tầng sụp đổ.

Trong kiếm quang một đạo sáng chói nhất đó chính là Thiên Huyền Đế Kiếm trong tay Huyền Thiên, một kiếm chém ra.

Huyền Thiên giờ phút này khí thế sắc bén, cả người giống như là một thanh Cự Kiếm hư vô phá không về phía trước, Thiên Huyền Đế Kiếm trong tay mang theo một đạo kiếm quang sáng chói vô cùng chém xuống mười một đạo quang ảnh.

Oanh --

Rốt cục trận thế đã sụp đổ, trong chốc lát bị phách thành phấn vụn, mười một đạo quang ảnh phi tốc lui về phía sau.

Có hai đạo chậm lui về phía sau trực tiếp bị kiếm quang của Huyền Thiên bổ trúng, lập tức hóa thành quang vũ nhạt nhòa.

Mười một đạo quang ảnh đã mất đi hai đạo, uy lực đại giảm.

Huyền Thiên không hề thi triển sát chiêu tuyệt thế hay kiếm thuật tinh diệu, Thiên Huyền Đế Kiếm trong tay mang theo Lôi Đình kiếm khí trực tiếp đánh tới chín đạo quang ảnh còn lại.

Như là hổ vào bầy dê, Thiên Huyền Đế Kiếm vung lên lập tức có một đạo quang ảnh bị kiếm quang chém thành mảnh vỡ.

Gần mấy cái thời gian hô hấp, quang ảnh đều hóa thành quang vũ nhạt nhòa dưới thân kiếm.

Khí thế Huyền Thiên thu liễm, kiếm khí tiêu tán, bốn phía hư không hóa trở nên bình tĩnh.

Kiếm quang của Huyền Thiên không có tạo thành bất luận phá hư gì ở tầng thứ 9 Phong Thần tháp cổ, mười một đạo quang ảnh cũng toàn bộ hóa thành quang vũ nhạt nhòa không có để lại chút dấu vết nào.

Hết thảy như thường.

Tựa hồ vừa rồi chỉ là ảo giác.

Huyền Thiên trong lòng Huyền Thiên nhất thanh nhị sở, số lượng quang ảnh mười một người, đây là chỉ có tại Phong Thần tháp cổ tầng thứ mười mới có thể gặp được.

- Không phải là ta đã tới tầng thứ mười rồi chứ?

Trong lòng Huyền Thiên không khỏi suy đoán.

Không gian tầng phía trước giống như đúc, điều này không khỏi làm cho Huyền Thiên hoài nghi, tầng thứ 9 cùng tầng thứ mười khả năng cũng đồng dạng.

Nhưng mà nếu như tại đây thật là tầng thứ mười, vậy hắn vừa rồi lại đánh bại mười một quang ảnh liên thủ, đây chẳng phải là còn có thể đến tới tầng thứ mười một?

Nói chung tám tầng trước của Phong Thần tháp cổ chúng đế giả biết được tương đối nhiều, nhảy vào tầng thứ 9, tầng thứ mười rất ít. Hơn nữa đều là do nhân vật tuyệt thế, không kể lại những gì trải qua vì thế tuy rằng vô tận tuế nguyệt, số lượng đế giả xâm nhập tầng thứ mười cũng không ít nhưng đối với tình huống cụ thể của tầng thứ mười, người bình thường căn bản là không biết được bao nhiêu.

Huyền Thiên nghĩ một hồi, lại cảm thấy không đúng.

Nếu có tầng thứ mười một, chuyện trọng đại như vậy có lẽ đã sớm lưu truyền ra mới đúng, không có khả năng không có tin tức gì.

Đột nhiên ánh mắt Huyền Thiên sáng lên, hắn dò xét bốn phía một lần nữa rồi thầm nghĩ:

- Nơi này vẫn là tầng thứ 9.

Phong Thần tháp cổ tầng thứ mười, có thể khắc chữ lưu danh, mà ở vách tường nơi này lại không có một chữ viết nào.

Huyền Thiên đi đến bên cạnh vách tường xuất ra Thiên Huyền Đế Kiếm vạch lên nhưng không thể để lại chút dấu vết.

Nếu như nơi này là tầng thứ 9, vậy cổ quái, vì sao rõ ràng chiến thắng mười quang ảnh, lại đến không được tầng thứ mười?

Tại đây ngoại trừ có hai cửa thông hướng thiên đường Thần Điện cùng Địa Ngục Ma Động, cũng chỉ có một khe hở tựa như Truyền Tống Trận hẳn là đi thông tầng thứ mười không có khả năng đi nhầm.

Khe hở lớn như vậy trong căn phòng trống trải này, từ xưa đến nay vô số tuế nguyệt cường giả vào không có khả năng nhìn không ra.

Trong lòng Huyền Thiên kết luận đế giả thời cổ đi tới tầng thứ mười hẳn là trải qua khe hở này, chỉ là khó hiểu vì sao hắn đến không được.

Ánh mắt Huyền Thiên tiếp tục rơi vào nơi hẻo lánh phía trên khe hở lại đi tới.

Hắn vận chuyển bất diệt kim thân, hơn nữa cương nguyên hùng hậu hình thành một cương tráo hộ thể, đã có hai lần giáo huấn trước. Lần thứ ba Huyền Thiên đi vào trong quang quyển không thể không thận trọng phòng thủ.

- Bản thân ta muốn nhìn, ngươi có thể bài xích đến bao lâu, lúc này đây có thể xuất hiện mười hai đạo quang ảnh hay không.

Huyền Thiên thầm nghĩ.

Thoáng dừng lại một thời gian hô hấp trước khe hở, Huyền Thiên liền bước chân đi vào trong quang quyển.

Y --

Trong lòng Huyền Thiên quái lạ, lúc này đây cũng không có lực đẩy cực lớn xuất hiện đánh bay hắn, ngược lại hư không bốn phía vặn vẹo, xoay tròn.


Truyền Tống Trận rời đi.

- Hẳn là đồn đãi không thật, từ tầng thứ 9 vào tầng thứ mười, cần phải đi qua hai đợt khảo nghiệm?

Trong lòng Huyền Thiên suy đoán nhưng lại nghi vấn:

- Nhưng mà mười một đạo quang ảnh liên thủ, chiến lực có thể so sánh Tứ Tinh đế giả đỉnh phong ah, nào có nhiều Nhất Tinh đế giả có thể chiến thắng như vậy?

Tuy rằng Huyền Thiên mình có thể chiến thắng, nhưng hắn là có năm cái thánh đỉnh trong người, không tin những người khác cũng có thể chiến thắng Tứ Tinh đỉnh phong.

Rất nhanh, đáp án công bố.

Hư không bốn phía Huyền Thiên xoay tròn bình tĩnh trở lại, hắn đã đến nơi, phía trước một mảnh trống trải, ngẩng đầu nhìn lên là bầu trời vô tận.

Này. . .

Hắn hoài nghi nhìn chung quanh chấn động, hắn đã đến đỉnh tháp Phong Thần tháp cổ .

Vô tận tuế nguyệt đến nay, chưa từng có nghe nói qua có ai đến đỉnh tháp Phong Thần tháp cổ.

Phong Thần tháp cổ phương viên trăm dặm không cách nào phi hành, Bán Thần đến cũng phải đi bộ, mà toàn bộ tháp cổ cao tới hơn nghìn trượng, thân tháp thành hình lục giác, bóng loáng vô cùng, không có một chút lồi lõm, như thế nào đều leo lên.

Chỉ là Huyền Thiên lại tới được đỉnh tháp.

- Huyền Thiên!

Chính vào lúc này, thanh âm hưng phấn kích động của kiếm si đột nhiên vang lên trong đầu Huyền Thiên.

- Hiên Viên Kiếm! Ta cảm ứng được Hiên Viên Kiếm, tại đây nhất định là có mảnh vỡ của Hiên Viên Kiếm không! Không! Khí tức của Hiên Viên Kiếm nồng đậm, nơi này phải có mấy mảnh Hiên Viên Kiếm...

Tâm Huyền Thiên lập tức nhảy dựng lên, kiếm si vốn là bên trong Hiên Viên Kiếm bởi vì Hiên Viên Kiếm đứt gãy mới rơi xuống Ẩn Kiếm Đàm phía sau núi Thiên Kiếm Tông.

Mà Huyền Thiên tại Ma Vụ Chi Hải, Kinh Huyền Đảo khu vực Thần Châu trong bảo khố Đại Kinh Vương đã tìm được một ít mảnh vỡ Hiên Viên Kiếm, một mực treo trên lưng trở thành chỗ sống nhờ của kiếm si.

Nhưng kiếm si lại nói, nơi này có một mảng lớn Hiên Viên Kiếm.