Khi Vật Hi Sinh Trở Thành Nữ Chính

Quyển 1 - Chương 33: Em không muốn cùng anh chơi trò trốn tìm



Thời điểm Phượng TửThịnh chuẩn bị tiến vào “trận chiến” cả người run lên cứng ngấc ngẩngđầu. Phượng Khuynh Ca tựa người vào cửa đứng đối diện với hắn khuôn mặttươi cười như không, trong đáy mắt như có ngọn lửa hừng hực cháy có thểdễ dàng thêu trọn mọi thứ.

Phượng Tử Thịnh cố gắng áp chế nỗi bất an trong lòng, buông ra nữ nhân phía dưới lạnh nhạt nói “em tới làm gì?”

Phương Khuynh Ca nghe được câu nói của hắn nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ, quyến rũ nói: “Anh trai không phải biết rõ hay sao còn hỏi?”

Ánh mắt Phượng Khuynh Ca trở nên nóng rực liên tục di chuyển trên ngườihắn, tầm mắt lại dừng ngay tiểu tử thịnh liếm liếm môi, cô cảm thấytrong người mình giống như có ngọn lửa đang bốc cháy thầm nghĩ: anh côsao có thể vì đói bụng mà trở nên hồ đồ. Trở thành kẻ ăn tạp rồi sao?

Phượng Tử Thịnh vẻ mặt không được tự nhiên. Hắn quả thật chính là tùy tiện tìm một người để phát tiết chỉ vì mấy ngay nay trong đầu luôn bị hình ảnhcủa cô làm cho rối loạn.

Dục vọng tựa như ma quỷ một khi dính vào nó thì không có cách nảo thoát ra được. Phượng Khuynh Ca là đứa em gáimà hắn yêu nhất, cô còn nhỏ không phân biệt đúng sai là người làm anhhắn sao có thể để cho cô phạm phải sai lầm.

Nữ nhân nằm dưới thân Phượng Tử Thịnh toàn thân xích loã tương đồng Phượng Tử Thịnh giốngnhau. Hai lần Hạ Ngữ bị Phương Khuynh Ca làm hư mọi chuyện tuy rằng quan hệ của hai người có tốt đi chăng nữa thì cô cũng tức giận đến nghiếnrăng nghiến lợi.

"Thịnh..." Hạ ngữ hai tay vòng qua cổ của Phượng Tử Thịnh, môi mỏng khẽ áp phía sau tai thổi khí: “bảo tiểu ca rời khỏiđây được không? Người ta…muốn ngươi…!”

Phương Khuynh Ca trongnháy mắt hiện ra trào phúng cùng kinh thường. khẽ nhấc chân chậm rãibước vào trong hướng đến chổ Phượng Tử Thịnh cùng Hạ Ngữ đang ngồi.

Hạ Ngữ da mặt tuy có dày đi chăng nữa cũng không có cách nào chịu được ánh mắt của người khác cứ nhìn mình cùng người khác “yêu nhau” càng khôngnói đến người đó chính là em gái ruột của người ta a. hạ ngữ vẻ mặt bốirối nắm lấy quần áo nhằm che lại cơ thể mình.

Phượng Tử Thịnhnhiều lần bị cô phá hư chuyện tốt có thể nói là không quan tâm hay để ýtuy nhiên lần này hắn cảm giác được mình giống như mèo ăn vụng bị chủnhà bắt được.

“ca ca, anh rốt cuộc có làm hay không người ta chờ anh cũng đã nữa ngày rồi? đừng nói cô ta sẽ khó chịu, em đây muốn nhìncũng cảm thấy vô cùng khó chịu rồi!” Phương Khuynh Ca vẻ mặt quan tâmnói: “em muốn được nhìn thấy cảnh ca ca mình dũng mảnh như thế nào nha,anh không cần để ý, cứ xem như em không có mặt là được, cứ tận mứchưởng thụ nha~~” (em chết mất với tư tưởng của chị)

Phượng TửThịnh nắm chặt tay, trong lòng lại nghĩ sẽ lợi dụng Hạ Ngữ để cho côchấm dứt mọi ý nghĩ. Nghĩ đến đây, trong lòng Phượng Tử Thịnh trở nêncứng rắn chuẩn bị tiến vào.

“Anh hai…” Phượng Tử Thịnh thanh âm kéo dài từng tiếng “ anh nên hiểu rõ nha~~”

Hạ Ngữ cảm thấy hai anh em như có cài gì đó rất lạ. có đứa em nào nhìnthấy cảnh Anh trai mình cùng người khác lên giường lại không tránh đí?Còn có. Có anh trai nào lại ngay trước mặt em gái mình lôi kéo nữ nhânkhác lên giường?

Cô cảm thấy thật quái gỡ, trong lòng dân lên cảm giác bất an hoảng hốt. lợi dụng lúc Phượng Tử Thịnh cùng Phương KhuynhCa tầm mắt hai người nhìn nhau cô lén lút rời khỏi.

Phượng TửThịnh cùng Phương Khuynh Ca đều nhìn thấy hành động của Hạ Ngữ. haingười cũng không ngăn cản việc cô ta rời đi. Dù cho có cô ta ờ lại haykhông cũng không quan trọng.

Trong phòng chỉ còn lại hai người,Phượng Tử Thịnh cũng không chịu được ánh mắt của cô liền thở dài, mộthơi nói: “ tiểu Ca, anh hai đưa đưa em ra nước người đi học có đượckhông?”

Phương Khuynh Ca nhíu mày, hé miệng cười khẽ: “Anh nghĩ muốn đuổi em đi sao? chỉ vì em luôn phá hỏng chuyện tốt của anh sao?”

“em biết rõ ý của anh không phải là như vậy?” Phượng Tử Thịnh mang theotrách cứ nhìn cô “chúng ta không thể cứ như thế này được”

"emcũng nghĩ như vậy." Phượng Khuynh Ca mỉm cười gật đầu: "cứ như vầy cũngkhông phải là tốt. cho nên chúng ta cần cất đứt mối quan hệ này”

Phượng Tử Thịnh nghe xong câu nói của cô trong lòng dâng lên một cảm giác vôcủng chua xót. Cứ như việc đây là hắn muốn còn cô chỉ việc đáp ứng nhưng vì sao hắn không cảm thấy vui vẻ mà chỉ có cảm giác giống như mất đithứ gì đó.

"em không muốn làm cho anh lo lắng. em đã xác định ýmuốn của mình cho nên cần phải làm ngay. Anh, em quyết định….” PhươngKhuynh Ca mỉm cười nhìn hắn

"Cái gì?" Phượng Tử Thịnh áp chế ngượng ngùng nhìn cô.

"em~~~~~~ hiện tại ngay chổ này liền thượng anh!” Phượng Khuynh Ca mỉm cười nhưtrầm xuống con ngươi như hắc thạch lấp lánh mị hoặc nói: “em không muốncùng anh chơi trò trốn tìm”