Huynh Trưởng Của Ta Là Tiên Đế

Chương 154



Từ khi Tiêu Trạm xé thánh chỉ, thật giống như chẳng có chuyện gì xảy ra. Trần hoàng hậu cũng không hiểu vì sao y đã thay đổi chủ ý trong một đêm, nhưng vẫn triệu Đào thị tiến cung, uyển chuyển nói chuyện này cho nàng.

Đào thị thật vất vả mới chỉnh đốn lại tâm lý, đang suy nghĩ ngày sau Tứ hoàng tử phân đất phong hầu đi đến xó xỉnh nào, nàng nên chuẩn bị cho nữ nhi những thứ gì. Ai ngờ một tin tức như sấm sét giữa trời quang, không biết sao chuyện này bị nhỡ.

Sau khi Đào thị hồi phủ thì hơi ngẩn người, sợ nữ nhi đau lòng nên không dám nói với nàng, chỉ trốn khóc một mình.

Cố Thanh Ninh đến mấy lần đều trông thấy dáng vẻ mắt đỏ vành mắt hồng hồng né tránh, nàng vừa đau lòng vừa vừa đắc dĩ. Đương nhiên nàng biết lý do là gì, nhưng không tiện nói với Đào thị. Vì thế, nàng chỉ cho người tiết lộ tin tức với Đại bá mẫu, có Chu thị an ủi, Đào thị mới dần bình tĩnh lại.

Mà chuyện này xảy ra không bao lâu thì trong cung mời Uy Quốc công đi dự cung yến.

Trong bữa tiệc, bệ hạ nói Uy Quốc công trung thành, còn nói Tây Bắc không thể thiếu Uy Quốc công. Uy Quốc công cũng tỏ lòng trung thành, hai người ngươi tới ta đi, biểu hiện ra cảnh tượng quân thần hòa thuận. Hơn nữa, các triều thần khác cũng giúp đỡ, bệ hạ tuyên bố để Uy Quốc công phục hồi chức vụ, mai kia đầu xuân sẽ đi về Tây Bắc.

Mà lúc này, Cố Trạch Mộ cũng đi tới tự xin đi Tây Bắc cùng.

Lời này vừa nói ra, trong phút chốc làm trong triều xôn xao.

Dù sao bây giờ Chiêm Thế Kiệt cũng đã được sửa lại án sai, Cố Trạch Mộ là huyết mạch duy nhất của ông ta, bây giờ chính là lúc tương lai rộng mở. Song, vào lúc này hắn lại chọn đi cùng Uy Quốc công đến Tây Bắc, mang ý nghĩa hắn tự tay gạt bỏ những ưu thế này đi. Điều này sao không khiến người ta chấn động được.

Tiêu Trạm nhìn Cố Trạch Mộ không tỏ rõ hỉ nộ, người ngoài cũng không biết y đang nghĩ gì. Một lát sau, Tiêu Trạm mới hỏi Uy Quốc công: “Ái khanh cảm thấy thế nào?”

Thật ra Cố Trạch Mộ đã nói với Uy Quốc công chuyện muốn đi Tây Bắc từ lâu, nhưng mà Uy Quốc công vẫn luôn khuyên hắn hãy suy nghĩ kĩ hẳn nói. Ai ngờ Cố Trạch Mộ lại nói thẳng chuyện này như thế, gần như không thể cứu vãn được.

Ông nhìn Cố Trạch Mộ mà nói: “Bây giờ con đã nhận tổ quy tông, chắc chắn tổ phụ con càng hi vọng con có thể hoàn thành ý nguyện của ông ấy. Cho nên con cũng không cần phải theo ta lên chiến trường.”

Cố Trạch Mộ khẽ cười nói: “Mười mấy năm qua con vẫn được gia chăm sóc lớn lên, vẫn xem mình là binh sĩ Cố gia. Nếu đã như thế, con sẽ tuân theo gia huấn của Cố gia, có lẽ tổ phụ con sẽ càng muốn trông thấy con lựa chọn thế này.”

Uy Quốc công nhìn ra sự quyết tâm từ trong mắt của hắn, dưới đáy lòng khẽ thở dài một tiếng, sau đó nói với Tiêu Trạm: “Bệ hạ, thần không có ý kiến.”

Lúc này Tiêu Trạm mới dời mắt nhìn Cố Trạch Mộ lần nữa: “Ngươi nghĩ kỹ rồi chứ?”

Cố Trạch Mộ trả lời: “Thần đã hạ quyết tâm.”

Tâm tình của Tiêu Trạm vô cùng phức tạp, tuy nói y nghi ngờ thân phận của Cố Trạch Mộ và Cố Thanh Ninh, để ám vệ đi thăm dò bọn họ, nhưng từ trước đến nay Cố Trạch Mộ chưa từng làm chuyện gì khác người. Bây giờ lựa chọn của hắn lại làm cho y vô cùng hài lòng.

Theo tuổi và bản lĩnh của hắn thì cho dù đi Tây Bắc cũng chỉ làm chuyện nội vụ rườm rà thôi. Cho dù ngày sau đánh thắng ngoại tộc, hắn được chia chiến công này cũng nhỏ, có thể nói là tốn công mà không có kết quả. Hơn nữa, Tiêu Trạm cũng không tin dựa vào sự thông minh của Cố Trạch Mộ mà hắn không biết mình bỏ lỡ điều gì. Trong tình huống này, hắn vẫn lựa chọn đi theo Uy Quốc công đến Tây Bắc, phần đội ơn này càng có vẻ đáng quý.

Tiêu Trạm suy nghĩ rồi nói: “Tuy nói trẫm tin tưởng lần này ngươi đi Tây Bắc thì Uy Quốc công nhất định sẽ không bạc đãi ngươi. Nhưng vì nghĩa lớn lần này của ngươi, trẫm không thể không thưởng. Vậy ban thưởng ngươi danh hiệu Du Kỵ tướng quân đi.” Y nhìn về phía Uy Quốc công: “Ái khanh, khanh cảm thấy thế nào?”

Đương nhiên Uy Quốc công sẽ không có ý kiến gì.

Mặc dù quân hàm Du Kỵ tướng quân không cao, nhưng nó lại ở một vị trí đặc biệt, cho Cố Trạch Mộ không ít quyền tự chủ, nhưng không để hắn ảnh hưởng đến cuộc chiến. Có thể nói là vô cùng dụng tâm.

Đương nhiên Cố Trạch Mộ hiểu rõ, hắn quỳ xuống tạ ơn: “Thần tạ long ân của bệ hạ.”

Tiêu Trạm thấy Cố Trạch Mộ quỳ xuống, mặc dù trên trời không có sấm sét nhưng y vẫn vô thức rụt cổ lại. Sau đó, y mới ý thức không đúng, ho nhẹ một tiếng, sau đó động viên Cố Trạch Mộ.

Sau khi cung yến kết thúc, trong phút chốc chuyện trong cung yến đã truyền khắp cao môn đại hộ ở kinh thành.

Lúc này ở Khang phủ, Khang Diệp cũng đang nói với nhi tử về chuyện này.

“Cố Trạch Mộ này lựa chọn như thế thật sự làm ta giật nảy mình, ta cũng không ngờ hắn lại chọn lựa như thế.” Khang Diệp thở dài nói. “Nhưng mà cẩn thận nghĩ lại, một chiêu này lấy lui làm tiến cũng là chiêu hay.”

Khang Nam hơi khó hiểu mà nói: “Ý của cha là hắn đang mượn cơ hội này tỏ ý rằng hắn không muốn dựa vào dư âm của tổ phụ, cho nên sẽ khiến bệ hạ và triều thần có ấn tượng tốt sao?”

“Không chỉ như thế, một mặt hắn cho bệ hạ thấy lòng biết ơn của hắn, hoàn toàn xóa bỏ sự phòng bị trong lòng của điện hạ. Mặt khác, bây giờ hắn vẫn là Đông cung xá nhân, hắn làm như thế cũng là lấy lòng hai bên, để Uy Quốc công cảm động sự nỗ lực của hắn. Đồng thời, hắn cũng làm cho Thái tử và phủ Uy Quốc công có sợi dây liên quan đến nhau, địa vị quan trọng không cần nói cũng biết.”

Khang Diệp tán thán nói: “Dựa vào tuổi của hắn mà có thể không bị quyền thế trước mắt mê hoặc, ngược lại tỉnh táo nhìn rõ cạm bẫy trong đó, nghĩ ra cách này. Sự chọn lựa này, sự nhạy bén này thật là hậu sinh khả uý!”

Khang Nam hơi lo lắng: “Phụ thân, vậy chúng ta nên làm thế nào?”

“Không cần để ý đến hắn.” Khang Diệp nhẹ nhàng nói.

Khang Nam ngây ngẩn cả người.

“Cho dù hắn thông minh thì cũng chỉ có như thế. Cho dù phủ Uy Quốc công có thể trở thành trợ lực của hắn, nhưng mà đây cũng là chuyện nhiều năm sau rồi. Thế cục trong triều thay đổi trong nháy mắt, ai mà biết mấy năm sau sẽ thế nào chứ?” Khang Diệp thở dài. “Nếu như ta là hắn thì ta sẽ không lựa chọn đi biên quan. Tạm thời nhượng bộ nhìn có vẻ như sáng suốt, nhưng một khi lựa chọn lui thì muốn tiến lên có lẽ không đơn giản như thế.”

“Tuy nói thế, nhưng chúng ta có nên làm gì không. Nếu không thì mấy năm sau hắn trưởng thành, e là…”

Khang Diệp nhìn Khang Nam với vẻ tán thưởng: “Gần đây con tiến bộ rất nhiều, cũng biết phòng ngừa chu đáo.” Ông ta lại lắc đầu: “Đương nhiên ta cũng nghĩ như thế, nhưng trong quân chúng ta không thể nhúng tay vào. Mặc dù hơi đáng tiếc nhưng Cố Trạch Mộ thật sự không phải người chúng ta nên để ý vào lúc này.”

Khang Nam nhìn ông ta với vẻ khó hiểu.

Khang Diệp cầm lấy chén trà uống một hớp, thản nhiên nói: “Kẻ địch trước mắt của chúng ta là Liễu thái phó.”

Liễu thái phó và Tiêu Trạm có tình nghĩa sư đồ, Tiêu Trạm lại là người trọng tình cảm, luôn vô cùng xem trọng ông ta. Trước mắt, thừa tướng sắp cáo lão hồi hương, trong triều đang bàn luận ầm ĩ ai là người thay thế.

Nếu là lúc trước không cần suy nghĩ, tất nhiên là Liễu thái phó, nhưng ai ngờ trong lúc quan trọng này Khang Diệp lại trở về. Nếu bàn về thân phận địa vị, Khang Diệp thắng Liễu thái phó dễ dàng, nhưng dù sao ông ta cũng rời triều nhiều năm, giao thiệp trong triều kém xa Liễu thái phó. Cho nên đến nay chuyện này vẫn không có kết luận.

Khang Diệp nhìn Khang Nam: “Đừng quan tâm những tên râu ria kia nữa, Liễu gia và phủ Uy Quốc công vốn là thông gia. Song, mấy năm trước cũng vì chuyện quan hệ thông gia mà trở mặt, bây giờ có thể đem ra làm chút tác phẩm.”

Đến gần cuối năm, thời tiết càng lúc càng lạnh hơn, nhưng mà chuyện bát quái mọi người bàn tán nhiệt tình cũng không vì thế mà hạ nhiệt. Hôm nay, mọi người nói chuyện say sưa vì một chuyện cũ hai năm trước.

Năm đó, phủ Uy Quốc công và Liễu phủ nói chuyện cưới gả, đây vốn là một chuyện tốt thân càng thêm thân, ai ngờ sai khi quyết định lại từ hôn. Về phần nguyên nhân từ hôn, trên phố có đủ loại suy đoán. Mặc dù hai nhà chưa nói cắt đứt qua lại, nhưng quan hệ cũng phai nhạt không ít. Song, theo thời gian trôi qua cũng không có nhiều người để ý nữa.

Ai ngờ trước đó không lâu đột nhiên tuôn ra tin đồn trước khi nhi tử thành thân, phu nhân Liễu gia cố ý ban thưởng nha hoàn thông phòng, lại tuyên bố muốn dựng quy củ với tiểu thư Cố gia. Các nàng làm ra chuyện như thế, Liễu thái phó lại che chở người nhà nên mới chọc giận Mẫn phu nhân, khiến bà không tiếc tình cảm hai nhà mà phải từ hôn. Sau khi từ hôn, Cố gia vẫn luôn khiêm tốn, trái lại phu nhân Liễu gia và Thiếu nãi nãi trong tối ngoài sáng chế giễu Cố Thanh Thù trong không ít chuyện, đến mức đến nay Cố Thanh Thù vẫn là khuê nữ.

Mà sau đó lại lục tục ngo ngoe tuôn ra không ít chuyện của Liễu gia, ngay cả Liễu đại nhân ái thiếp diệt thê này nọ cũng bị phanh phui ra.

Mà lời đồn này lại nửa thật nửa giả khiến cho không ít người đều tin tưởng. Đồng thời bọn họ bắt đầu đồng tình với Cố Thanh Thù, khinh bỉ phu nhân Liễu gia và Thiếu nãi nãi để gần đây các nàng không dám ra cửa.

Lúc bọn họ bị đồn đại đến mức sứt đầu mẻ trán, trong triều lại có Ngự Sử vạch tội Liễu thái phó, nói ông ta trị gia không xong làm sao trị quốc được. Lời nói này khiến cho không ít người đều bàn tán ầm ĩ. Đương nhiên vây cánh của Liễu thái phó muốn phản bác, vì thế trong triều lại nổi lên tranh chấp.

Lúc này, Liễu thái phó đã hiểu một loạt những chuyện này là tác phẩm của ai, trong lòng cảm thấy suy sụp.

Trước mắt, đây chỉ là chuyện nhà của ông, chỉ có thể xem như chuyện nhỏ thôi. Nhưng đối phương chọn thời điểm thả ra tin này quá tốt, những lời này càng được nghĩ sâu tính kỹ, không chỉ để người ta vạch tội chuyện nhà ông mà thôi.

Mấy năm nay, ông vẫn cố sức khôi phục quan hệ hai nhà lần nữa, mà một khi tin đồn này lan ra thì gần như quan hệ hai nhà không thể cứu vãn được. Hơn nữa, điều quan trọng hơn là ông đã dặn đi dặn lại, không cho phép người nhà nói chuyện liên quan đến hôn sự ra ngoài, nhất là không được nói xấu phủ Uy Quốc công, nhưng các nàng vẫn xem như gió thoảng bên tai.

Nếu như tin đồn này lan ra lúc phủ Uy Quốc công bị bệ hạ chất vấn thì còn tốt, nhưng bây giờ Uy Quốc công trở lại soái vị, xem ý của bệ hạ thì vẫn vô cùng xem trọng ông ấy. Đương nhiên trong triều có không ít người sẽ mượn gió bẻ măng, nói chuyện giúp Uy Quốc công.

Bây giờ là lúc ông và Khang Diệp giằng co, chỉ chút thay đổi cũng sẽ ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng.

Dù nhìn trước mắt thì thế lực ngang nhau, nhưng Liễu thái phó cũng đã nhìn thấy thắng lợi nghiêng về phía Khang Diệp kia.

Năm đó, Liễu thái phó chỉ đang dạy Thái tử học thì Khang Diệp đã là thừa tướng. Ông cũng đã nhìn thấy thủ đoạn của Khang Diệp, đối phương làm việc tính toán sâu xa, thủ đoạn đan xen giống như từng tầng sóng biển, tầng tầng lớp lớp, kéo dài không dứt. Chỉ cần đối phương để lộ chút sơ hở thì sẽ thất bại thảm hại.

Năm đó ký ức khắc quá sâu khiến cho Liễu thái phó cảm nhận được sự tuyệt vọng lạnh giá, nhưng ông có thể làm gì bây giờ? Chung quy cũng vì ông quá buông thả người nhà, để lộ sơ hở mới khiến cho Khang Diệp có thể thừa cơ hội.

Vẫn là câu nói kia hay lắm, không phải không mà là thời điểm chưa tới thôi.