Hợp Đồng Tình Nhân Không Kỳ Hạn

Chương 1: Ngủ (H nhẹ)



Màn đêm đã buông xuống, biệt thự ngoại ô vẫn còn sáng đèn. Nguyên Hạ ngồi trong phòng làm việc, trên bàn bày đủ các loại giấy vẽ. Cô vẽ rồi lại xóa, cứ thế vẽ đến tận khuya. Cô ngẩng đầu lên từ bàn làm việc, tay xoa xoa mi tâm, cầm lấy ly cà phê trên bàn định hớp một ngụm, chỉ là cà phê đã sớm hết.

Cô chán nản đứng dậy, đi vào phòng bếp, lúc đi ngang qua phòng khách cô nhìn lên đồng hồ treo trên tường. Đã 2h sáng, vậy mà anh ấy vẫn chưa về.

Sao lại về sớm được, hôm nay anh phải tham dự bữa tiệc với hôn thê của anh. Có thể tối nay còn chẳng muốn về. Nguyên Hạ cô vốn chỉ là người đàn bà trong bóng tối của anh, nào có tư cách gì quản chuyện của anh.

“Tin tin tin”

Tiếng xe vang lên phá vỡ không gian yên tĩnh xung quanh, chiếc Maybach màu đen theo thói quen lái vào trong bãi đậu xe. Chiếc ly trên tay Nguyên Hạ xém chút rơi xuống, cô giả vờ bình tĩnh tiếp tục việc của mình. Nhưng giấy vẽ trên bàn vốn chẳng phải mẫu thiết kế nữa mà là nét ngệch ngoạc không ra gì.

Trác Thành vào nhà, có chút ngoài ý muốn thấy cô vẫn đang làm việc.

“Sao chưa ngủ?”

Anh cởi áo khoác ngoài tùy tiện bỏ lên sô pha, rồi tiến đến phía sau cô ôm lấy, cúi đầu hít hà mùi hương trên gáy cô.

“Vẫn chưa buồn ngủ”

Nguyên Hạ không có phản ứng gì lớn nhưng trong lòng sớm đã mềm đi vì hành động mỗi lúc một càn rỡ của của anh, tay đã tự khi nào luồn vào trong áo vuốt ve đôi gò bồng phía trước ngực cô. Mùi rượu nồng trong không khí, cô không uống mà như đã say.

“Vậy thì tắm cùng anh”

Anh bế ngang cô đem vào phòng tắm, nước ấm từ vòi hoa sen xả xuống, môi nhanh chóng cướp đoạt lấy môi cô. Âm thanh xấu hổ phát ra ngày một lớn, Nguyên Hạ khó khăn hít thở, tay đặt trên vai anh dùng sức nắm lấy.

“Trác..Thành..”

“Hửm, muốn?”



Trác Thành vòng tay qua eo cô, chẳng chút do dự mà tiến vào. Anh ngậm lấy đóa anh đào trước ngực cô, ra sức m*t, động tác dưới thân ngày càng nhanh hơn. Anh là người có ham muốn mạnh mẽ, tuy không phải hằng đêm sênh ca nhưng mỗi khi hai người chung đụng đều làm mấy lần.

Sau này anh cũng sẽ đối với vị hôn thê của anh như thế sao?

Chỉ cần nghĩ đến đây Nguyên Hạ đã xót xa, cô thừa nhận bản thân rất tham lam cô muốn mình là người phụ nữ duy nhất bên cạnh anh.

“Không tập trung như thế, có lẽ anh phải dùng sức hơn”

Dứt lời phía dưới luật động càng nhanh càng mạnh, cơ thể mỏng manh bị anh siết chặt vào cơ thể cường tráng của mình. Một trắng một nâu, một mềm mại một mạnh mẽ đối lập nhìn vào tạo cảm giác quyến rũ vô cùng. Nguyên Hạ bị anh khi dễ, làn da ửng hồng khó khăn bám lấy người anh, cô nghĩ nghĩ, hôm nay cũng không phải ngày an toàn.

Nếu thật sự trúng thì phải làm sao?

Dù gì họ vốn chỉ là mối quan hệ lợi ích.

Nguyên Hạ nhớ đến khoảng thời gian hai năm trước khi cô còn chưa quen biết anh, cuộc sống chỉ xoay quanh công việc và công việc. Vậy mà tự lúc nào, trong sự đơn điệu đó lại có thêm một người phiền phức là Trác Thành.

***

Hai năm trước

Kiến Trúc Thiên Long nằm ở một tòa cao ốc lớn trong thành phố, vị thế sầm uất. Vì địa thế thuận lợi, cùng đội ngũ kiến trúc sư có tiếng tăm đã khiến cho nó ngày một nổi tiếng. Không ít quan chức chính trị, cùng người giàu có đều gửi gắm mái ấm đến cho họ.

“Nguyên Hạ, chúc mừng em nha. Đơn hàng lớn xuống tay rồi” Lưu Tĩnh hào hứng thông báo tin vui.

“Đơn hàng lớn gì vậy?” Nguyên Hạ mỉm cười, ngẩng đầu lên từ đống thiết kế.

Dạo gần đây công ty nhận được không ít đơn hàng thiết kế, cô bận đến mức không có thời gian ăn cơm.

“Là một biệt thự, thiết kế theo phong cách hiện đại xen lẫn cổ điển. Chủ nhân căn biệt thự yêu cầu phải thiết kế theo kiến trúc của Ba Lan”



Lưu Tĩnh tiến đến lấy chiếc cốc đã sớm cạn nước trên bàn, tiện tay giúp cô pha một lý cà phê mới, nói tiếp.

“Vừa hay em cũng từng du học ở Ba Lan, đối với phong cách thiết kế của bên đó cũng hiểu rõ hơn người khác nên giám đốc quyết định sẽ để em đảm nhiệm công việc lần này”

Nguyên Hạ bỏ xuống cây bút trong tay, đem tất cả giấy vẽ đã hoàn thành cẩn thận xếp vào một góc, còn những mẫu hư hao liền bị cô bỏ vào máy cắt giấy toàn bộ tiêu hủy.

“Vậy còn những thiết kế em đang tiến hành thì sao?”

“Ngoài thiết kế của ông chủ Tần, còn lại em cứ giao lại cho Trần Đình là được”

Lưu Tĩnh ngó xung quanh, tiến lại gần cô cúi đầu nói nhỏ.

“Chị nghe nói dự án thiết kế này sớm đã bị Trần Đình nhắm tới, nhưng giám đốc không cho cô ta làm, một mực giao lại cho em. Cô ta bây giờ chắc đang hận em chết được”

Ai trong công ty mà chẳng biết Trần Đình luôn ngấm ngầm cạnh tranh với Nguyên Hạ, nhưng cô ta làm sao có thể cạnh tranh lại thủ khoa của trường đại học Warsaw Ba Lan. Thua mà không phục chính là dùng để nói cô ta.

Nguyên Hạ cười mà không nói, ngẩng đầu nhìn ngắm Lưu Tĩnh một lát.

“Chị, em thấy chị xinh đẹp lắm”

“Đương nhiên” Lưu Tĩnh có phần đắc ý mà cười lớn.

“Nhưng mà nếu cái sự nhiều chuyện này có thể tém lại một tý thì 10 điểm”

“Cái con bé này, em dám nói chị nhiều chuyện”

Hai người chị chị em em đùa giỡn, giờ nghỉ trưa ít ỏi cũng đã hết. Công ty tổ chức một cuộc họp, bọn họ lần lượt đi họp.