Giấc Mộng Quân Doanh

Chương 60: Chuyện tốt bị quấy rối của Diệp liên đoàn trưởng



Một ngày thu sau giữa trưa, thời gian nhàn nhã khó có được, Cố LăngVi theo Diệp Bành Đào vào phòng ngủ, bên trong lại vang ra những thanhâm làm người khác tim đập mặt đỏ: "A, aiz... Anh nhẹ chút....xuống chút, đó, a!Chính là chỗ đó....".

Diệp Bành Đào cầm chai dầu trên tay xoa mấy điểm xanh tím đến ghêngười trên lưng Cố Lăng Vi, vừa đau lòng cho cô hai ngày nay khổ cực,nói dong dài: "Chỉ là diễn tập thôi mà, em loạn cái gì chứ, anh hùng cái gì, em có thể à..."

Quở trách rầm rầm, Cố Lăng Vi lại thấy rất mềm lòng, sau giữa trưa,nắng chiếu xuyên qua tấm rèm cửa mỏng xuống tấm thảm màu trắng trongphòng ngủ, tạo ra một sự thanh thản đến lạ, trên giường Cố Lăng Vi không hề có hình tượng đại mỹ nữ dựa vào thành giường, không ngừng rên rỉ,phía dưới còn mặc quần ngủ của Diệp mỹ nam, đang được matxa, tình huốngnày sao lại thấy đen tối như thế, hơn nữa cực kì tương xứng với tiếngrên rỉ của Cố Lăng Vi, làm cho người ta buộc lòng phải cân nhắc đó

Hơn nữa Diệp Bành Đào cũng là đại sắc lang, ấn ấn, tay bắt đầu khôngnghiêm túc, thần không biết quỷ không hay càng có xu hướng đi xuống nữa, thân mình cũng dựa xuống dưới, hơi thở nóng rực ghé vào bên tai trắngnõn của Cố Lăng Vi, nhẹ nhàng liếm mút, giống như trăm ngàn con kiếnđang bò trong lòng cô, ngứa ngáy khổ sở.

"Đừng nháo nữa, đáng ghét..."

Cố Lăng Vi nâng tay xua xua, giọng nói cũng đã có vài phần không đứng dắn, đối với thủ đoạn của Diệp Bành Đào, cô luôn chống cự rất yếu ớt,Diệp Bành Đào bật cười vài tiếng, há mồm cắn vào dái tai mượt mà của cô, đen tối nói: "Đừng nháo thế nào, hả?Là đừng nháo thế này, đừng thế này, hay thế này..."

Hơi thở trượt xuống dưới tai, dưới nữa, lại dưới nữa... Cố Lăng Virên từng tiếng gấp gáp, tiếp đó đã bị Diệp Bành Đào cuốn vào tình cảmmãnh liệt không kiềm chế được, thể lực của Cố Lăng Vi sau huấn luyện đãsụt giảm, hơn nữa nam nữ sức lực cũng khác xa nhau, lúc nào cũng bị Diệp Bành Đào cuốn vào vui sướng và hạnh phúc, cho nên với phương diện này,hai người từ từ quen thuộc đến hài hòa, Diệp Bành Đào lại như ăn phảithuốc phiện không cách nào ngừng được.

Hơn nữa hai người dù sao cũng ở cùng thì ít mà xa cách thì nhiều, cho nên một khi cơ hội đến Diệp Bành Đào sẽ trở thành mãnh thú đói khátkhông biết thỏa mãn, không gây sức ép đến khi hai người cùng sức cùnglực kiệt thì không chịu yên.Đáng tiếc lần này Diệp Bành Đào vận khíkhông được tốt, màn khởi động xong, đang chuẩn bị hưởng thụ bữa tiệc lớn thì chuông cửa đột nhiên vang lên như đòi mạng.

Cố Lăng Vi trong lòng Diệp Bành Đào tỉnh táo lại, đẩy đẩy người đànông phía trên, Diệp Bành Đào cúi đầu hôn cô, hàm hồ nói: "Kệ hắn, để anh làm xong cái đã nói sau".

Cố Lăng Vi mặt đỏ bừng, không chút khách khí ngăn đầu anh, dùng sứcđẩy rồi nhanh chóng lấy chăn bao quanh chạy vào toilet, Diệp Bành Đàobực bội, thỏ con đến miệng lại chạy mất, tức tối bứt bứt tóc nhặt bộ áongủ trên đất mặc vào người, hét to vào máy bộ đàm trước cửa: "Mẹ nó aimà đáng ghét thế hả, sáng sớm tới quấu nhiễu người ta".

Hà Hiểu Vân thấy hình tượng của Diệp Bành Đào cực kì bất mãn, biếtngay là không tốt, cô định cùng Trịnh Viễn quấy rối chuyện tốt của hắnrồi, vội vã lùi sau từng bước, đẩy Trịnh Viễn ra trước, Trịnh Viễn lơđễnh cười ha hả: "Mình, Viễn, Bành Đào, mới sáng sớm gì nữa, giờ đã làchiều rồi, mà hai người các cậu cũng ở nhà mấy ngày rồi, không sợ mốcmeo sao, hôm nay là thứ sau, mình được nghỉ, đừng nói nữa, mở cửa nhanhcho mình".

Diệp Bành Đào thấp giọng mắng hai câu, mở cửa, Diệp Bành Đào chốngtay vào vách tường thấy Hà Hiểu Vân cùng Trịnh Viễn cùng nhau bước vào,không khỏi nhíu mi nói: "Viễn, phá chuyện tốt của người ta, là vô nhânđạo đó".

Mắt Trịnh Viễn mang theo vẻ trêu tức nhìn anh một cái: "Mình là dựatheo tinh thần nhân đạo mới đến đây, khuyên cậu một câu, phải biết kiềmchế, tranh hăng quá hóa dở đó".

Diệp Bành Đào nhìn lướt qua hà Hiểu Vân bên cạnh, không có ý tốt cười nói: "Hai người nam nữ bất chính phối hợp, đi ra ngoài chơi đùa đi, tới chỗ bọn mình làm bóng đèn chi vậy".

Hà Hiểu Vân trừng mắt liếc anh: "Diệp Bành Đào, thu hồi tầm mắt dơbẩn của anh ngay, tôi là đến tìm Lăng Vi, không quan hệ với Diệp liênđoàn trưởng anh".

Nói xong không chút khách khí đẩy tay anh đi vào, Diệp Bành Đào đếnbên tai Trịnh Viễn thấp giọng: "Bạn thân à khuyên cậu một câu, bà cô này cũng không phải tốt đẹp gì, người anh em nhất định phải bảo trọng đó".

Trịnh Viễn buồn cười đánh vào vai bạn, nghi hoặc nói: "Trên người cậu sao lại có mùi dầu hoa hồng".

Diệp Bành Đào cúi đầu ngửi ngửi, không khỏi bật cười, hai ngày balượt mát xa cho cô nhóc kia, tuy là được ưu đãi không ít nhưng mà trênngười không biết khi nào cũng có mùi dầu gay mũi này, xoay người vào nhà vệ sinh tắm rửa. Cố Lăng Vi nhìn phía sau: "Lệ Hồng đâu?Sao chỉ có mình cậu".

Hà Hiểu Vân khoát tay: "Em Lệ Hồng đến thành phố B, nói là tới làmcông, cô ấy đi tìm việc với em rồi". Cố Lăng Vi ngẩn ra: "Em gái, cô ấycó em gái à".

Hà Hiểu Vân nói: "Chính là cô bé xinh đẹp trong ảnh kìa, là em út của Lệ Hồng, năm nay mười tám, năm trước thi cao đẳng mà rớt, học lại mộtnăm vẫn không đậu nên đi làm công".

Cố Lăng Vi lúc này mới nhớ ra, Trương Lệ Hồng rất thương em, hồitrước lúc cô thấy bức ảnh đó, ai cũng nói chị em Lệ Hồng không giốngnhau, cô bé thanh tú xinh đẹp, theo Lệ Hồng nói thì hai người cách biệtdi truyền rất lớn, cô bé giống bà nội cô, bà nội trước kia cũng vài phần tư sắc, chuyện này cô ấy cũng bị mấy người trong nhóm cười thật lâu.

Nghĩ tới đây cô gật gật đầu: "Cô nhóc đó giờ ở đâu?"

"Nghe nói là cùng với mấy người đồng hương ở căn nhà thuê tạm thời".

Hà Hiểu Vân như trộm quét mắt qua nhà vệ sinh một cái, dựa vào CốLăng Vi nói: "Lăng Vi, nếu không cậu tìm anh cậu giúp đỡ, tới chỗ anhcậu làm, cũng chỉ một câu thôi, chứ cô bé ở ngoài gặp trắc trở nhiều,giờ chỉ tốt nghiệp trung học, không có bối cảnh, làm sao tìm được việctốt".

Cố Lăng Vi nghĩ nghĩ rồi gật đầu: "Ừ!Quay về mình sẽ gọi cho anh mình".

Diệp Bành Đào ăn mặc chỉnh tề đi tới, liếc mắt nhìn hai người một cái nói: "Chuyện gì mà lén lút thế?"

Hà Hiểu Vân biết anh và Chu Tử Phong không thích nhau, cười ha hagiấu đầu hở đuôi: "Không có, không có, chỉ là em của Lệ Hồng đến thànhphố B làm công, tôi đang tính với Lăng Vi tìm cho cô bé một việc, cônhóc mới ra trường, vào xã hội dễ bị người ta lừa gạt".

Ánh mắt Diệp Bành Đào chợt lóe lên, ánh mắt chua lè đảo qua Cố LăngVi, hung hăng trừng mắt nhìn Hà Hiểu Vân một cái: "Việc này mấy ngườikhông cần lo, lát tôi gọi cho cậu út, việc bán hàng nghe nói cũng dễthôi, thu nhập cũng không thấp, chỉ là cần có chút hình ảnh..."

Đột nhiên nghĩ đến Trương Lệ Hồng cao lớn thô kệch anh hơi nhíu mày,Hà Hiểu Vân thông mình nói: "Lệ Na và Lệ Hồng không giống nhau, là mộtcô nhóc đáng yêu".

Diệp Bành Đào gật đầu: "không thành vấn đề".

"Đúng rồi, tối Hồ Tiểu Ba mời khách, chúng ta cùng nhau qua đi".

Trịnh Viễn nhàn nhã nói.Diệp Bành Đào nhíu mày, không có ý tốt nhìnHà Hiểu Vân: "Này, tôi nói cậu hôm nay sao lại túm Hà Hiểu Vân đến nhàtôi, hóa ra là Hồ Tiểu Ba hôm nay mở tiệc, sao không có mặt được".

Hà Hiểu Vân bị Diệp Bành Đào nhìn đến tóc gáy dựng đứng, nghi ngờ nhìn Trịnh Viễn: "Tiệc gì?"

Trịnh Viễn cảnh cáo liếc Diệp Bành Đào một cái: "Không có gì, chỉ làbữa ăn thôi, ở Toàn Tụ Đực, cô không có việc gì thì cùng đi, dù sao Lăng Vi cũng đi".

Hà Hiểu Vân vừa nghe có Lăng Vi: "Tốt tốt, Toàn Tụ Đức có vịt nướngnổi danh quốc tế, tôi còn chưa ăn qua đâu, có cơ hội đỡ thèm cũng tốt,Trịnh học trưởng cám ơn nha, đúng là ý tứ, tốt như thế liền nghĩ cho học muội".

Cố Lăng Vi nhếch miệng cười nhìn Trịnh Viễn, một tay kéo Hà Hiểu Vântrong đầu chỉ nghĩ đến ăn này, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép thôi:"Coi chừng vì tham ăn mà bị người ta bán cũng không biết đó ".

Hà Hiểu Vân chu chu miệng: "Tham gì chứ, chúng ta ăn ở căn tin mìnhđói cũng ăn không vô, nếu không thường xuyên được ra ngoài ăn ngon đãsớm chết rồi".

Mấy người cười to, Diệp Bành Đào hoài nghi nói: "Nghe nói ông cụ nhà Hồ Tiểu Ba kia không tệ, sao mà bỏ chạy về đây được".

Trịnh Viễn cười ha hả: "Tinh tức không tinh thông gì hết, nghe nói ởnước ngoài gặp một cô gái Nhật Bản, vì cái này mà ba hắn suýt không nhìn mặt nhau,chúng ta diễn tập nên không biết, mình đêm qua mới nghe anhmình nói, đánh nhau một trận xong ông Hồ cưỡng chế hắn từ Mĩ về đây, nếu không tên kia cũng thành Hoa kiều sinh thêm một đứa con lai mới vác mặt về".

Diệp Bành Đào bật cười: "ông nội Hồ Tiểu Ba cũng tham gia chiếntranh, không thích người Nhật, thế mà hắn lại dám yêu con gái Nhật".

Hai người cùng nhau vui sướng khi người ta gặp họa. Trước kia bọn họrất hay tụ tập ở đây, mọi người không hẹn mà đều mang bạn gái đến, đâylà quy đinh từ khi học trung học xong, luật bất thành văn rồi, trước kia bên cạnh Trịnh Viễn luôn là Hồ Đan Đan, Diệp Bành Đào thì khỏi nói, mỗi lần một người, năm tháng thanh xuân hoang đường, giờ nhớ lại Diệp BànhĐào còn thấy không chịu nổi. Liếc mắt nhìn Cố Lăng Vi đang ngồi trên sôpha, Diệp Bành Đào kìm lòng không được nở nụ cười, ánh mắt liếc qua hàHiểu Vân có chút xấu xa nói: "Viễn, bạn thân phát hiện cậu gần đây đốivới Hà Hiểu Vân không bình thường, nhưng mà cũng lạ, cô gái này bìnhthường lanh lợi như thế, sao gặp cậu lại cứ hồ đồ nhỉ".

Trịnh Viễn mắt sáng rỡ nói: "Cái này gọi là đại trí giả ngu biết chưa, Hà Hiểu Vân là có ý tứ này".

Diệp Bành Đào không tránh khỏi rùng mình một cái: "Bạn thân à, cậu phải bảo trọng".

Trịnh Viễn ánh mắt lóe lên, thế mà không phản bác, Diệp Bành Đào nhìn Trịnh Viễn và Hà Hiểu Vân cũng hiểu được, không phải cậu ấy không rõ mà là thế giới này thay đổi rất nhanh. Thực ra ngoài Hồ Tiểu Ba mới từnước ngoài về những người khác Cố Lăng Vi cũng không xa lạ mấy, tuykhông quen thuộc nhưng cũng thường xuyên thấy ra vào đại viện, đụng quamấy lần, toàn là điển hình của ăn chơi trác táng, so sanh ra Cố Lăng Vithấy Diệp Bành Đào và Trịnh Viễn khá tốt, đương nhiên cô không biết haingười này cũng có một thời gian hoang đường mà thôi.

Mỗi người đều mang theo một mỹ nữ bên cạnh, nhỏ xinh có, tươi đẹp có, đáng yêu có, tươi trẻ có, có thể nói cần gì có đó, Cố Lăng Vi thấy ngồi bên cạnh Diệp Bành Đào cứ giống như bình hoa vậy, thành công cụ cho mấy tên đàn ông nông cạn so nhau, hơn nữa mấy người kia còn ghen tị nhìntới, cực kì không thoải mái.

Hồ Tiểu Ba mới từ nước ngoài về tự nhiên không rõ thay đổi của DiệpBành Đào mấy năm nay, chỉ nhớ lúc trước khi xuất ngoại, người này đangbị ba hắn ép vào trường quân đội, trước kia lúc họ còn ngông nghênh,Diệp Bành Đào thay người còn nhanh hơn thay ngựa, tiếng lành đồn xa, hơn nữa toàn là xinh đẹp, cho nên lúc thấy anh dẫn Cố Lăng Vi vào có chútkinh ngạc, nhưng cũng không thấy có gì là không đúng. Cố Lăng Vi và hàHiểu Vân dù mặc thường phục nhưng cũng không hề mất khí chất quân nhân,vừa thấy đã biết đây là lính, nữ binh đoàn văn công xinh đẹp thì anhcũng không xa lạ, so với hai người này còn kém hơn một chút, không nhịnđược mà trêu chọc: "Diệp Bành Đào, tới đây, chọn người nào cũng tươingon hết nhỉ, đoàn văn công phải không?"

Nói xong tủm tìm nhìn Cố Lăng Vi: "Mỹ nữ tôi là Hồ Tiến Bắc, bạn thuở nhỏ của Diệp Bành Đào".

Đầu vuốt nhọn vươn tay ra, Cố Lăng Vi nhìn Diệp Bành Đào một cái rồi lịch sự bắt tay nói: "Tôi là Cố Lăng Vi, xin chào".

" Cố Lăng Vi?Cô là Cố Lăng Vi?"Vừa nghe tên Cố Lăng Vi, Hồ Tiểu Bađột nhiên kêu lên, không tin nổi: "Cố là lính điều tra đặc biệt, lầndiễn tập này lập công, là Cố Lăng Vi mang theo hai nữ binh ném xe bồncủa quân xanh, giết đại đội trưởng đội đặc công phải không?"

Liên tiếp nói có phần kích động, Cố Lăng Vi ngẩn ra, chưa bao giờnghĩ mình lại nổi danh như thế, hơn nữa đối phương còn bày ra thái độnghiêm túc tôn kính, có phần ngượng ngừng, gật đầu nhẹ. Hà Hiểu Vân bấtngờ nói: "Không ngờ con rùa biển như anh mà cũng biết chuyện quân diễnnhư thế, chẳng lẽ đội điều tra chúng tôi vang danh quốc tế rồi sao?"

Hồ Tiểu Bắc nở nụ cười, đánh giá hai cô: "Cô chắc là Hà Hiểu Vân, anh hai tôi là doanh trưởng đoàn trinh sát quân xanh, bởi vì hai người màăn không ngon ngủ không yên cho nên vừa về nhà là kể một công chiến tích vĩ đại của hai người, cừ thật, cho nên tôi không nghĩ hai người lại cóthể như thế".

Nói xong đánh gia hai cô vài lần, cười nói: "Lính điều tra đặc biệtcác cô đều xinh đẹp như thế sao?"Diệp Bành Đào phất tay lôi anh qua mộtbên: "Tránh ra, đừng tìm vợ tôi".

Qua tuyên truyền của Hồ Tiến Bắc, Cố Lăng Vi vaf Hà Hiểu Vân như tỏasáng, mấy cô gái khác cũng không thể nhìn hiền lành cho được, hai ngườicũng không để ý mấy, dù sao mấy cô gái này cũng không quan trọng.Rượungon cơm no, mấy tên đàn ông chưa vui hết, cuối cùng tiếp tục ra quánrượu, Hồ Tiến Bắc nói: "Bạn thân nghe nói gần thành bắc có quán ThịnhThế Hoa Đình mới mở, không thì chúng ta qua đó chơi".

Cô gái xinh đẹp bên người hắn nói: "Bạn học của em làm ở đó, nói là phải có thẻ hội viên, người thường không được vào".

Hồ Tiến Bắc ngạc nhiên: "Không ngờ ở nước mình phương diện này cũng phát triển nhanh như thế, cũng có nơi nổi bật vậy".

"Thôi đi, muốn đi còn không nhanh".

La Quang Vinh dào dạt đắc ý đưa tấm thẻ bằng hợp kim lên. La QuangVinh là con cục trưởng cục văn hóa, tuy không đẹp trai anh tuấn như Diệp Bành Đào hay Trịnh Viễn nhưng ăn mặc thời thường, cho nên cũng kháphong độ. Bởi vậy đoàn người chậm rãi đi về Thịnh Thế Hoa Đình. ThịnhThế Hoa Định kiến trúc đồ sộ, bên ngoài có các trụ lớn cao lớn như ở LaMã, đèn vây quanh sống động như đền thờ 12 vị thần Hy Lạp, khiến cho nơi này pha đủ vị nước ngoài, bên ngoài là bãi đỗ xa rộng rãi vô số cáchãng xe nổi tiếng, cánh cửa cao lớn nhìn là thấy xa hoa.Đám người đưathẻ hội viên rồi đi vào, ánh vàng xanh rực rỡ giống như bước vào thếgiới xa hoa lãng phí, phục vụ dẫn họ đến ngồi sảnh đối diện, ghế lô nằmtách biệt, địa điểm rất tốt, dù độc lập nhưng vẫn có thể nhìn thấy sânkhấu biểu diễn bên ngoài.

Cố Lăng Vi không thích ứng được với ánh sáng hỗn tạp ở đây, cảm giácsa đọa quá, như thế giới khác. Hà Hiểu Vân trước này vẫn rất thành thục, nhanh chóng hòa mình cùng họ, uống rượu nói chuyện phiếm hưởng lạc cựckì, Diệp Bành Đào hôm nay cũng rất vui, vừa uống rượu vừa nói chuyệnngày xưa, thực ra đàn ông cũng có khi rất lạ, Cố Lăng Vi nghe xong pháthiện hóa ra họ đã thừng lăn lộn qua nhiều chuyện như thế, mấy người nàynói dong dài cực kì, ai bảo chỉ có phụ nữ mới huyên thuyên, chỉ cần cóthời điểm đàn ông cũng thế thôi. Cố Lăng Vi đứng lên đi toilet, đi theođường bên cạnh rồi bước ra, toilet ở khu vip, nơi này cũng quá lớn đi,như một cái mê cung, khi vừa ra khỏi toilet Cố Lăng Vi lại lạc đường,nhìn chỗ nào cũng quen, bước đi vào một đường hành lang hẹp dài. Trênmặt đất trải thảm dày, bước lên không hề có tiếng động, cách âm cực tốt, hai bên là phòng thuê, nhưng một chút âm thanh cũng không nghe được, đi đến cuối mới biết là đường cụt, cửa phòng xa hoa nắm cửa được phủ da,Cố Lăng Vi vừa định trở về theo đường cũ, đột nhiên trong phòng lao ramột cô gái phục vụ mặc sườn xám màu đỏ. Cố Lăng Vi theo bản năng nhìnhướng ngược lại, theo sát là hai người ngoại quốc hung ác bước ra, đuổitheo cô nhân viên phục vụ, túm tóc lôi ngược trở về, miệng liên tiếp nói một tràng tiếng nước ngoài, Cố Lăng Vi không dám khẳng định có phảitiếng anh không, bởi vì có nhiều từ cô nghe không hiểu. Cố Lăng Vi dựavào tường, theo góc độ của cô vừa nhìn thấy cảnh tượng trong phòng,người đàn ông ngoại cố đè lên cô gái đang vẫy vùng kịch liệt, ngọn đènmờ ảo, Cố Lăng Vi chỉ nhìn được hình xăm hung tợn sau lưng hắn.