Gả Cho Anh Trai Của Hắn, Tôi Được Sủng Đến Tận Trời Xanh

Chương 15: Tâm trạng bối rối của Tống Tuy




"Ngôn Ngôn, sao em đến mà không gọi điện cho anh?" Vừa ăn cơm, Tống Tuy vừa hỏi.

"Em gọi rồi, em gọi mấy cuộc liền."

Tống Tuy sửng sốt, nhìn chiếc điện thoại đang để trên bàn mới nhận ra rằng từ sáng đến bây giờ anh đều ở trong phòng phẫu thuật, điện thoại để ở chế độ im lặng không đem theo, vừa phẩu thuật xong thì Lộ Ngôn Hề đến nên anh vẫn chưa được cầm điện thoại.

Với đầu óc thông mình như anh và hiểu rõ tính cách của Lộ Ngôn Hề thì chắc chăn anh biết được trước khi đến Lộ Ngôn Hề sẽ gọi điện cho anh, nhưng anh lại hỏi như vậy thì do anh đang rất bối rối không nghĩ được gì, đúng là miệng nhanh hơn não.

".. Xin lỗi, điện thoại để chế độ im lặng không mang theo nên không bắt máy được. Anh sẽ nói với quầy lễ tân để lần sau em đến sẽ trực tiếp đến văn phòng anh, sẽ không bị cản lại nữa.

Lộ Ngôn Hề nói:" Đây cũng không phải là chuyện gì to tát, anh Tuy không cần xin lỗi em. "Rồi lại cười tinh nghịch nói," Nhưng mà quầy lễ tân thì cần anh phải đi nói một tiếng rồi. "

Nhìn vào ánh mặt của Tống Tuy, Lộ Ngôn Hề cười nói:" Tạm thời em sẽ không tìm công việc, còn tiệm bánh ngọt thì vẫn đang chuẩn bị khai trương nên em khá rãnh, nếu như anh còn phải tăng ca liên tục như thế này thì em sẽ lại mang cơm đến cho anh, anh nói với quầy lễ tân một tiếng thì cũng tiện hơn nhiều. "

Hai tay chống vào cằm, Lộ Ngôn Hề hỏi anh:" Anh Tuy, anh sẽ không cho phép em mang cơm đến cho anh nữa chứ? "

Nhìn cô vài giây rồi nói:" Sẽ không. "

" Chỉ là không làm trì hoãn công việc của em thì lúc nào em đến cũng được. Chỉ sợ anh bận quá rồi em đến mà không gặp được anh thôi. "

" Em là mang cơm đến cho anh, mục đích là mang cơm đến nhưng nếu như gặp được anh thì càng tốt, không gặp được cũng không sao. "Lông mày Lộ Ngôn Hề cong cong lên, trên mặt đầy vui sướng.

Nhìn thấy cô vui vẻ như vậy, tâm trạng của Tống Hoài bất giác cũng trở nên tốt hơn.

Khóe môi anh hơi cong lên, nhẹ nhàng đáp" Ừm ".

Bình thường lúc ăn cơm Tống Tuy rất ít khi nói chuyện, nhưng ngay lúc này anh lại muốn nói nhiều một chút," Mấy ngày nay em đều ở nhà sao? Không đi đâu chơi à? "

Lộ Ngôn Hề rất thích bầu không khí này, không cần câu nệ, rất tự nhiên, khiến cho người khác cảm thấy rất thoải mái. Cô cười tủm tỉm đáp anh:" Không có, Hoa Hoa đưa nghệ sĩ dưới trướng của cô ấy đến tỉnh bên mở họp báo rồi, không ở Giang Thành, những bạn khác thì cũng bận công việc, em một mình ra ngoài chơi thì không vui. Nhưng mà không phải em ở mãi trong nhà, ba ngày này ngày nào em cũng chạy đến tiệm bánh ngọt xem xem tiến độ trang trí như thế nào. "

" Trang trí như thế nào rồi? Tiệm ở đâu vậy? "

" Trang trí cũng sắp xong rồi ạ, trang trí xong sẽ nghỉ tầm một tháng rồi có thể khai trương rồi ạ. Tiệm ở trên tầng ba trong trung tâm mua sắm Vũ Đằng giữa trung tâm thành phố.

Tống Tuy đang gắp thức ăn thì dừng lại: "Trung tâm mua sắm Vũ Đằng?"

"Ừm, là trung tâm mua sắm của tập đoàn Vũ Đằng, em nhờ dì nhỏ của em giúp, chứ không với mức độ nổi tiếng như cửa hàng của trung tâm Vũ Đằng mà muốn thuê được một tiệm tốt khả năng không dễ."

Tập đoàn Vũ Đằng có trụ sở chính tại Bắc Thành, là một doanh nghiệp lớn tham gia vào nhiều ngành công nghiệp, cửa hàng của trung tâm mua sắm Vũ Đằng là nổi tiếng nhất, trung tâm mua sắm Vũ Đằng có thể nhìn thấy ở các thành phố cấp ba trở lên ở trong nước. Người đứng đầu hiện tại của tập đoàn Vũ Đằng là Đường Chính Thiên là chú của Lộ Ngôn Hề.

"Ừm."

"Nói ra thì tiệm vẫn là em tự mình thiết kế.. hừm, cũng không hoàn toàn là em thiết kế, lúc đầu thiết kế em thường thảo luận với bạn hợp tác cùng nên tính là em với bạn ấy thiết kế."

Tống Tuy không hỏi cô đối tác là ai, vì anh biết chuyện nhỏ như này Lộ Ngôn Hề có thể tự xử lý.

"Đúng rồi, người bạn mà em hợp tác với vẫn chưa nói với anh, cô ấy là học tỷ của khoa kinh tế học ở trường em, học trước em một khóa, nếu có cơ hội em sẽ giới thiệu hai người quen nhau."

"Được."

Dừng một lúc, Tống Tuy hỏi: "Học tỷ kia của em tên là gì?"

Lộ Ngôn Hề cười cười: "Ngụy Trác Cẩm. Chị ấy về nước trước em một năm, hiện tại đang làm việc trong một công ty tài chính ở Bắc Thành."

"Ngụy Trác Cẩm? Cô ấy có phải là người Bắc Thành không?"

Lộ Ngôn Hề không ngạc nhiên khi Tống Tuy chủ động hỏi, "Đúng vậy, cô ấy là người Bắc Thành."

"Ngụy Gia ở Bắc Thành?"

Ở Bắc Thành, Ngụy Gia cũng là kinh doanh lập nghiệp, có địa vị cao ở Bắc Thành, thành phố phồn hoa nhất cả nước, Ngụy Gia còn được coi là gia tộc giàu có đứng thứ hai Bắc Thành.

"Đúng vậy."

"Nếu như là Ngụy Trác Cẩm của Ngụy Gia ở Bắc Thành thì anh có quen."

Lộ Ngôn Hề đương nhiên biết anh với cô ấy quen nhau.

Ngụy Trác Cẩm với cô có kết giao, là Ngụy Trác Cẩm đến làm quen với cô trước mà việc Ngụy Trác Cẩm chủ động làm quen trước như vậy chính là Tống Tuy nhờ cô ấy.

Ở kiếp trước cô vô tình đã biết chuyện này.

Khi đó là lúc sinh mạng của cô đang ngàn cân treo sợi tóc, đến lúc đó cô mới biết được cuối cùng thì Tống Tuy đã vì cô mà làm không ít chuyện.

"Anh đoán nếu như anh Tuy không quen cô ấy thì ít nhất cũng đã nghe qua, anh trai của cô ấy là Ngụy Thư Ngọc là bạn thời đại học của anh, nghe nói cũng là bạn rất tốt của anh Tuy."

Tống Tuy nhìn cô, ánh mắt có chút kinh ngạc.

Đại học anh học là ở Bắc Thành, Bắc Thành lại cách Giang Thành rất xa, anh lại lớn hơn cô ba tuổi, cộng thêm với việc trước đây cô không quan tâm đến chuyện của anh, theo lý mà nói chuyện của anh cô không thể nào mà hiểu rõ như vậy chứ, dù sao cô trước nay cũng chưa gặp qua Ngụy Thư Ngọc.

Thực tế thì đúng như vậy, cô không chỉ biết anh có một người bạn rất tốt tên Ngụy Thư Ngọc, mà cô còn biết Ngụy Thư Ngọc là bạn đại học của anh. Truyện Kiếm Hiệp

Thấy ánh mắt anh có chút thăm dò, Lộ Ngôn Hề cũng không né tránh, cười nói: "Có phải anh Tuy đang thắc mắc sao em lại biết Ngụy Thư Ngọc là bạn tốt của anh phải không?"

Tống Tuy không lên tiếng.

Cứ im lặng nhìn cô.

"Đương nhiên là em nghe nói rồi. Từ khi em lên cấp ba anh liền đến Bắc Thành học đại học, chúng ta cũng phải tám năm không liên lạc rồi, em ra nước ngoài năm năm thì chúng ta lại càng không liên lạc tí nào, em chẳng muốn đến lúc gặp lại anh mà mình như người lạ đâu, cho nên em đã đi nghe nói những chuyện nhiều chút."

".. Tại sao?" Giọng của Tống Tuy có chút trầm và khàn khàn, như thể nói không được gì.

"Tại sao lại phải nghe ngóng chuyện của anh?"

Nhìn anh, Lộ Ngôn Hề không lập tức trả lời, mà chỉ nhìn anh cười khoảng vài giây rồi nói: "Em vừa nói rồi, chỉ là em không muốn gặp lại anh Tuy mà lại như người xa lạ."

Tâm trạng của Tống Tuy bị lời nói cô làm cho bối rối.

Chỉ nghe ngóng chuyện của riêng anh hay chuyện của những người khác cũng đã nghe ngóng rồi.

Anh vốn định hỏi cô như vậy, nhưng lại chẳng dám hỏi.

Thu lại ánh mắt, mí anh nhẹ cụm xuống, anh nói: "Sẽ không."

Âm thanh của anh rất nhỏ, dường như không nghe thấy.

Nhưng Lộ Ngôn Hề vẫn là nghe thấy rồi.

"Sẽ không cái gì?" Cô hỏi.

Tống Tuy lại lần nữa ngước đầu nhìn cô, "Sẽ không trở thành người xa lạ, dù cho em không đi nghe ngóng bất cứ chuyện gì."

Lần này đổi lại là tâm trạng của cô bị lời nói của anh làm cho bối rối.

Một lúc lâu sau cô mới cười khẽ: "Cũng đúng."

"Ngôn Ngôn."

"Sao?"

Tống Tuy nhìn cô, dường như có rất nhiều chuyện muốn nói nhưng cuối cùng chỉ có một câu: ".. Không sao."

Anh muốn hỏi cô mấy năm nay sống ở nước ngoài có tốt không, có phải là xảy ra chuyện gì rồi không.