Em Mong Thế Giới Này Dịu Dàng Với Anh

Chương 127: Không kịp suy nghĩ đồng ý ngay.





Sáng sớm bên trong phòng bếp của căn hộ, Kha Nguyệt đang bận rộn vội vàng bừng bữa sáng ra, Lục Niên cũng từ phòng ngủ đi ra, tay cầm caravat và áo khoác.

Để bữa sáng lên bàn, nhìn Lục Niên vắt chiếc áo khoác lên ghế salon. Đầu tiên Kha Nguyệt bước tới, cầm lấy cà vạt trong tay, Lục Niên nhướng đầu lông mày, gương mặt nở nụ cười thản nhiên.

Nắng sớm chiếu vào phòng tạo nên một cảm giác bình an ấm áp, Kha Nguyệt chăm chú giúp Lục Niên lật CỔ áo lên, hơi nhón chân, đem caravat vòng qua cổ anh, sau đó đan vào nhau thắt lại, động tác tuy không lưu loát nhưng quả thật rất thuần thục.

Hai mắt Lục Niên nhìn vợ đang bận rộn vì mình, trong lồng ngực như có gì đó rơi vào tay cô lại vô tình chạm vào dưới cằm của anh, tâm trạng nổi loạn không cách gì ngăn lại, trái tim đập nhanh hơn.

Gương mặt nhỏ nhắn sáng rực không có chút phấn Son, trắng trẻo không thể nhìn thấy lỗ chân lông, mái tóc quăn gợn sóng chỉ dùng một cây kẹp giữ lại phía sau, trên người ăn mặc rất đơn giản, thoát khỏi vẻ hào nhoáng của một minh tinh, lúc này, cô chỉ là vợ của Lục Niên anh.

Nhón chân lên hạnh phúc của chúng ta lại tới gần thêm một chút.

Độ cong của môi Lục Niên càng tăng, ánh mắt trìu mến dán chặt vào gương mặt cô không muốn rời đi.

“Được rồi!”

Kha Nguyệt vỗ tay, đại công cáo thành thở phào một tiếng, vừa ngẩng đầu liền thấy ánh mắt sững sờ của Lục Niên đang nhìn cô, đôi mắt thâm thúy tựa như viên ngọc đen đầy ấm áp lướt qua lại, nhất thời gương mặt cô trở nên bối rối, mỉm cười nhẹ dời mắt đi.

“Ăn sáng thôi.”

Trên bàn ăn, một đôi nam nữ ngồi đối diện, Kha Nguyệt chớp mắt dáng vẻ tha thiết nhìn Lục Niên, nhìn anh ăn món đầu tiên mà hai hàng lông mày vẫn bình thản, cô mới cảm thấy yên lòng.

“Không ngờ tài nấu nướng của em lại ngon như vậy”.

Trước sự tán thưởng của Lục Niên, trái tim Kha Nguyệt cảm thấy ngọt ngào, thuận miệng đáp: “Nếu anh thích, mỗi ngày em đều làm cho anh ăn.”

Đợi tới lúc nhận thấy câu nói của mình có chút mập mờ khiến Kha Nguyệt khẩn trương nhìn Lục Niên, chỉ thấy anh mỉm cười, đôi mắt đen khóa chặt trên người cô, đôi môi hoàn mỹ mở ra, anh khẽ đồng ý:

“Được.”

Tiễn Lục Niên ra tới cửa, Kha Nguyệt đang tính quay về bếp dọn dẹp thì đột nhiên Lục Niên xoay người nhìn cô nói: “Hôm nay sau khi đến khách sạn, lúc về nhớ gọi cho anh, anh đi đón em.”

Ai nói hạnh phúc nhất định phải lớn lao, sự quan tâm chăm sóc của Lục Niên là điều tốt nhất trong cuộc sống của cô. Kha Nguyệt hé môi, không kịp suy nghĩ đồng ý ngay.

“Lát chiều em sẽ đi, cầm được hộ khẩu rồi thì em sẽ gọi anh”.