Đức Phật Và Nàng

Chương 78: Làm cha mẹ



Cuối tháng tư, sự sốngdường như đã được tái sinh trên mảnh đất Lương Châu, cỏ cây tươi tốt, chim chóclíu lo. Vận bộ đồ mùa xuân thoáng mát, tôi vừa ngồi đan quần áo cho trẻsơ sinh, vừa sưởi nắng trong vườn nhà. Lúc trước, vườn nhà tôi có mấy cây đào,cây hạnh, nhưng khi nạn đói tràn đến, chất đốt khan hiếm, ngay cả những vậtdụng không cần thiết cũng bị chặt vụ làm củi đun, nên mấy cây kia đã khôngthoát khỏi kiếp nạn. Tôi lấy làm tiếc, bởi vì nếu chúng vẫn còn, thì bây giờ sẽđang là mùa hoa đào nở rộ, hương thơm tỏa bay trong không gian, thi vị biếtbao.

Cẩu Nhi ngồi xổm dướiđất chơi đùa một mình, chú nhóc tinh nghịch bứt những cành cỏ dại cài vào tóctôi và buộc tôi phải khen đẹp. Do được tẩm bổ, Cẩu Nhi đã khỏe khoắn hơn trướcrất nhiều. Nhưng vì phải chịu đói quá lâu đã để lại di chứng, thi thoảngchú bé lại bị cảm sốt. May mà trong nhà tôi có một thầy thuốc miễn phí, vẫnthường xuyên bắt mạch, điều trị cho Cẩu Nhi.

Cô Trương vừa đến bếCẩu Nhi đi, cô là một trong số hơn hai trăm nạn dân mà chúng tôi cứu giúp. Contrai đi lính, tử trận, sau khi cửa thành được mở, lại được tin người chồng cũngđã chết vì đói, người phụ nữ ngoài tứ tuần ấy chỉ còn lại một thân một mìnhtrên đời, cô đã muốn quyên sinh, nhưng sau khi nghe Rajiva khuyên nhủ, cô đãđồng ý ở lại nhà chúng tôi.

Không phải để mắt đếnCẩu Nhi nữa, tôi tập trung vào công việc đan lát của mình. Tôi đan không đượckhéo cho lắm, nhưng vẫn không muốn nhường việc đó cho người khác. Dù khó coiđến đâu, cũng là tấm lòng của người mẹ. Tôi xoa nhẹ phần bụng còn khá phẳng củamình, thì thầm:

- Cục cưng không đượccười mẹ, biết chưa!

Cổng chính mở tung,chưa thấy người đâu đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái vang lên trong sân vườn:

- Ta nghe nói côngchúa có tin vui, nên đến chúc mừng pháp sư và công chúa.

Tôi đặt giỏ đồ đan látxuống, đứng lên đón tiếp. Người đàn ông cao lớn bước qua bậc cửa, vái chào tôi,tôi vội vàng đáp lễ. Theo sau ông ấy là Rajiva. Chàng nở nụ cười điềm đạm, sảibước đến bên, đỡ tôi ngồi xuống. Tôi ngượng quá, mới chưa đầy ba tháng, cònchưa nhìn rõ bụng mà chàng săn sóc tôi cẩn trọng như thể người ta bảo vệ loàigấu trúc quý hiếm vậy.

Tôi nhìn chàng bănkhoăn. Chàng mỉm cười giải thích:

- Hôm nay, trong lúcbàn chuyện xây dựng chùa chiền, ta đã thông báo với ông ấy về việc nàngmang thai, thế là ông ấy nhất quyết đòi tới nhà chúc mừng nàng.

- Pháp sư chu đáo quá,công chúa thật may mắn!

Đỗ Tấn nháy mắt trêuchọc tôi, chòm râu quai nón rung rung theo tiếng cười.

Tôi đỏ mặt, cúi đầuđáp:

- Thật ngại quá!

Chúng tôi vừa thăm hỏinhau, vừa bước vào phòng khách. Sau khi đã yên vị, Đỗ Tấn liền hỏi:

- Pháp sư có haychuyện Vua Diêu Tần cử sứ giả đến đây mời ngài tới Trường An giảng đạo không?

Chúng tôi đều sững sờ,Rajiva lắc đầu:

- Tôi không hề haybiết. Đỗ Tấn khẩn khoản: - Pháp sư là người uyên bác, nhưng Lương Châu lạikhông có đất cho ngài dụng võ. Tuy Diêu Trường không phải một vị vua đức độ,nhưng Phật giáo là quốc pháp của nước Tần, chắc chắn ông ta sẽ phong ngài làmquốc sư. Ta chẳng giúp được gì nhiều, nhưng sẽ cố gắng thuyết phục Lương Vươngcho phép pháp sư đến Trường An, ý ngài thế nào?

Tôi gật đầu ngay tứckhắc, vui vẻ nhận lời thay chàng:

- Tốt quá!

Nhưng Rajiva đã ấn nhẹvào tay tôi, trả lời Đỗ Tấn rằng:

- Cảm ơn lòng tốt củaĐỗ tướng quân, nhưng lúc này, ta chưa thể rời khỏi Lương Châu.

Đỗ Tấn kinh ngạc:

- Vì sao vậy?

- Phu nhân ta vừa cómang, sức khỏe nàng lại yếu ớt, đường đi Tràng An xa xôi, hiểm trở.

Rajiva đưa mắt nhìnbụng bầu của tôi, trầm tư một lát, cười buồn:

- Vả lại, Lương Vươngchắc chắn không đồng ý.

- Việc này...

Đỗ Tấn định nói gì đónhưng lại thở dài:

- Lương Vương khôngtrọng dụng pháp sư nhưng lại muốn giam giữ ngài. Pháp sư thân cô thế cô, Đỗ Tấnbuồn thay cho ngài. Rajiva mỉm cười:

- Đỗ tướng quân, dùvậy, ta đâu có ngồi yên một chỗ. Tuy Lương Châu là vùng “hoang mạc” của đạoPhật, nhưng ta không ngại bắt đầu lại từ đầu.

Đón lấy vẻ ngạc nhiêntừ Đỗ Tấn, Rajiva tiếp tục nói, giọng chàng đầy tự tin: - Nơi đây sẽ là khởiđầu mới của ta. Chàng chầm chậm đứng lên, khoan thai cất bước đến bên cửa sổ,ngước nhìn bầu trời xanh Guzang, vài đám mây trắng bồng bềnh trôi, gió xuân dìudịu, ấm áp.

- Ta muốn xây chùa ĐạiPhật trên núi Bậc Thang và đã nhận được sự ủng hộ nhiệt thành của các thiện namtín nữ, chẳng bao lâu, sẽ khởi công xây dựng. Sau khi hoàn thiện, công trìnhnày sẽ làm thay đổi cục diện Phật giáo ở Lương Châu, nơi đây sẽ không còn tìnhtrạng thiếu thốn nghiêm trọng các ngôi chùa Phật giáo quy chuẩn nữa. Ta sẽ hiệuđính lại toàn bộ nội dung kinh, luật, luận và chấn chỉnh những kiến giải sailầm của người dân Trung Nguyên về Phật pháp. Hy vọng một ngày nào đó, chùa ĐạiPhật sẽ trở thành ngôi chùa Phật giáo chính thống trên mảnh đất phía Tây củaTrung Nguyên này.

- Hay lắm!

Đỗ Tấn vỗ tay hưởng ứng, đứng lên, chắp tay trước ngực, cung kính:

- Tấm lòng quảng đạivà ý chí lớn lao của pháp sư thật khiến ta khâm phục. Pháp sư cần ta trợ giúpviệc gì, ta nguyện dốc lòng dốc sức. - Rajiva, vì sao chàng bỏ lỡ cơ hội này?Tôi than thở với chàng khi Đỗ Tấn đã ra về.

Chàng mỉm cười, nhưthể chuyện đó chẳng có gì to tát:

- Nàng bảo rằng chúngta phải chờ đợi mười sáu năm ở Lương Châu kia mà.

- Nhưng cơ hội này...

- Không đúng thời điểmthì không gọi là cơ hội.

Chàng ngắt lời tôi,đặt tay lên bụng bầu của tôi, dịu dàng:

- Huống hồ, đối với tanàng và con quan trọng hơn tất thảy, ta không muốn xảy ra bất cứ sơ suất nào.

Nhưng tôi vẫn cảm thấyvô cùng nuối tiếc, định lên tiếng thì cơn buồn nôn quen thuộc ập đến. Thấy tôinôn khan, Rajiva vội đỡ tôi ngồi xuống, vuốt lưng cho tôi. Tôi thuộc nhóm phụnữ ốm nghén khá nặng, dạo gần đây tôi ăn rất ít, mỗi ngày nôn ói vài lần. Tôilại bị hoa mắt chóng mặt, mẫn cảm với mùi dầu mỡ, nên càng lúc càng gầy.

- Con ơi, sao con giàyvò mẹ con nhiều vậy! Chàng xót xa, rút khăn lau miệng cho tôi:

- Tội cho nàng quá, tachẳng giúp gì được...

Tôi vẫn rất khó chịu,nhưng nghe chàng nói vậy, lại thấy buồn cười.

- Em không sao, ngườimẹ nào cũng phải trải qua giai đoạn này, sau ba tháng hiện tượng này sẽ hết.

Tôi vòng tay qua eochàng, tựa vào người chàng, gắng sức kìm chế cơn buồn nôn, cười nói:

- Chàng giúp em rấtnhiều mà, có chàng ở bên, mọi nỗi vất vả đều biến thành ngọt ngào.

Từ lúc biết tôi mangthai, chàng không để tôi đụng vào bất cứ việc gì, và hàng ngày chăm chút, bảovệ tôi hết sức chu đáo. Đích thân chàng sắc thuốc an thai cho tôi, nựng tôiuống thuốc, chiều chuộng hết mức. Ngày ngày đắm mình trong sự ngọt ngào, dịudàng của chàng, niềm hạnh phúc với tôi là vô bờ bến, bởi vậy, chút nhọc mệt domang bầu này có đáng kể gì.

Chàng kéo tôi vàolòng, âu yếm hôn lên trán tôi. Gió xuân ấm áp tràn vào phòng, mang theo hươnghoa thoang thoảng. Tôi hít một hơi thật sâu đầy mãn nguyện, muốn thốt lên: mùaxuân mới tuyệt làm sao...

Bước sang tháng năm,cơn ốm nghén hành hạ tôi bấy lâu đã biến mất, tôi bắt đầu thèm ăn, tôi ăn gấpđôi lúc trước. Cơ thể đã đẫy đà lên rất nhiều. Chỉ có điều, dù mỗi ngày tôi đềuuống thuốc bổ nhưng sắc mặt vẫn không hồng hào lên được, Rajiva vô cùng lolắng. Nhưng điều khiến tôi vui nhất là phần bụng bầu phẳng lì khi trước của tôinay đã to ra thấy rõ.

Cách mười ngày MôngTốn lại đưa Phan Trưng đến khám cho tôi. Rajiva luôn túc trực bên cạnh, ân cầnhỏi han đủ thứ, tôi biết chàng vẫn rất lo lắng về căn bệnh huyết hư của tôi.Thường ngày, chàng vẫn bắt mạch cho tôi đều đặn và không ngừng tìm hiểu, nghiêncứu sách y thuật. Mỗi lần, trước khi Phan Trưng đến, tôi đều tự vỗ vào má mình,để sắc mặt được hồng hào lên đôi chút. Nếu ông ấy hỏi tôi còn chảy máu cam haykhông, thì tôi đều đáp rằng không.

Phan Trưng vẫn khôngthể xác định rốt cuộc tôi có bị mắc bệnh huyết hư hay không, ông ấy chỉ kê chotôi một vài loại thuốc để bồi bổ cơ thể. Tôi thầm nghĩ, huyết hư có phải làbệnh máu trắng ở thời hiện đại và là căn bệnh nan y không? Lần trước, khi trởvề, tôi tiến hành kiểm tra sức khỏe và có kết luận là chỉ số nhiễm xạ đã vượtmức cho phép. Mới thuốc thang, điều trị được chín tháng tôi đã lại vượt thờigian, do vậy, không thể tránh khỏi bị ảnh hưởng!

Tôi không sợ bản thânmắc bệnh, vì đây là cái giá tất yếu mà tôi phải trả khi vượt thời gian đến nơinày và yêu con người ở thời cổ đại. Tôi chỉ lo lắng bé yêu của tôi sẽ bị ảnhhưởng. Thời đại này chưa có sóng siêu âm B, nên tôi chỉ có thể cầu khấn: xintrời Phật phù hộ độ trì cho bé yêu của con được chào đời khỏe mạnh. Con xingánh chịu mọi bệnh tật thay con của con.

Lần nào Phan Trưng đếnkhám bệnh cũng có Mông Tốn đi theo. Anh ta chỉ lẳng lặng ngồi nhìn, vẻ mặt trầmngâm, lầm lì, khó hiểu. Tôi không biết anh ta còn muốn lấy mạng mình nữa không,nhưng cũng cảm thấy hình như không phải. Phí khám chữa bệnh của Phan Trưngkhông hề thấp chút nào, nhưng chúng tôi không mất một xu, lẽ nào anh ta muốncứu tôi? Rốt cuộc anh ta đang nghĩ gì? Tôi thở dài, tiếp tục công việc đan lát.Con người ấy sâu xa là thế, sao tôi có thể nắm bắt được suy nghĩ của anh ta?Chi bằng hãy dành trọn sự quan tâm cho em bé trong bụng tôi là hơn.

- Ngải Tình, nàng làmgì vậy?

Ngại quá, đã cố gắnghạ thấp âm thanh hết mức, vậy mà vẫn khiến chàng thức giấc. Chàng ngủ say màvẫn rất tỉnh.

- Không có gì, chỉtại...

Tôi lần mò chiếc giàyvải trong đêm tối, ngượng ngùng giải thích:

- Em đói bụng quá,muốn nấu tạm thứ gì để ăn, chàng cứ ngủ đi.

Chàng kéo tôi lại, ấntôi nằm xuống.

- Nàng ở đây chờ, đểta đi nấu mì cho nàng.

Chàng đánh lửa, đốtđèn dầu, khoác áo, rời khỏi giường.

- Nhưng, chàng nấuđược không?

Để chàng phải nấu ăncho mình, tôi thấy hơi áy náy. - Để em nhờ cô Trương.

- Không cần đâu, nửađêm gà gáy, không nên làm phiền cô ấy. Nấu bát mì thôi mà, ta làm được.

Chàng lại ấn tôi xuốnggối, cốc nhẹ vào trán tôi:

- Ngoan ngoãn đợi nhé,không được đi theo đâu đấy.

- Chàng nhớ phải đổnước vào trước, đừng đổ nhiều quá, nước sôi thì cho mì vào. Chàng đừng đun quálâu, sợi mì sẽ bị nát. Còn nữa, gói mì ở ngăn đầu tiên trên chạn bếp, chàng bỏmột gói vào là đủ.

Chàng chuẩn bị mở cửaphòng bước ra, tôi vẫn cố vớt vát:

- Còn nữa, chàng chomột phần tư thìa muối vào thôi nhé.

- Ta biết rồi.

Chàng tủm tỉm cười,lắc đầu, thở dài. Nếu chàng biết tiếng lóng hiện đại, chắc chắn sẽ bảo tôi là“bà chằn” nói nhiều cho xem.

Dù vậy, tôi vẫn khôngyên lòng, muốn xuống bếp phụ chàng, nhưng tôi biết chàng sẽ không chịu, sẽ lạixua tôi về phòng nghỉ ngơi. Tôi đành ngồi yên trên giường chờ đợi, bụng sôisùng sục, chờ mãi chờ mãi, chờ cho tới khi tôi đã quên cả đói, lông mi chùngxuống chuẩn bị thiếp đi, mới nghe thấy tiếng chàng gọi khẽ. Chàng bưng vào mộtbát mì nóng hổi, đặt đũa vào tay tôi. Tôi chưa vội đón lấy mà bật cười ha hả.Vì mặt mũi chàng lem nhem, hai mắt sưng đỏ, bụi khói bám đầy trên hàng lông màydài, rậm, khuôn mặt tuấn tú, điển trai thường ngày lúc này trông buồn cườikhông chịu nổi. Tôi lấy tay áo lau mặt cho chàng, vừa buồn cười vừa cảm độngkhi hình dung ra cảnh chàng lúng túng xếp củi thổi lửa, bếp núc bừa bộn, rốinhư canh hẹ.

Chàng đỏ mặt, gắp mìđưa đến miệng tôi:

- Ăn đi cho nóng.

Tôi mỉm cười hoan hỉthưởng thức miếng đầu tiên. Chàng nhìn tôi chăm chú và hồi hộp:

- Có được không?

Nhạt thếch, mà chỉtoàn nước suông, không có cọng hành nào cả. Tôi ăn thêm một miếng to nữa, ngướcnhìn chàng, gật gù:

- Ngon hơn cả bát mìhôm sinh nhật em. Chàng thở phào, ngượng ngùng: - Đây là bát thứ ba đấy... Bátđầu tiên nát quá, bát thứ hai mặn quá, bát thứ ba này may mà còn tạm được.

Tôi đón lấy bát mì,gắp từng miếng to bỏ vào miệng, đây là lần đầu tiên trong đời chàng nấu ăn, tôikhông thể lãng phí. Chàng vừa lau miệng cho tôi, vừa khẽ khàng: - Ăn từ từthôi. Nàng không cần động viên ta đâu, bát mì này chỉ đạt mức trung bình thôi.Hôm nay nàng chịu khó ăn tạm, sau này ta sẽ chăm chỉ học nấu ăn, để nấu nhữngmón ngon hơn cho nàng và con.

Tôi há hốc miệng nhìnchàng kinh ngạc. Con người chưa bao giờ đặt chân xuống bếp mà chịu học nấu ănư? Chàng cốc nhẹ vào đầu tôi:

- Ăn đi, không nguội đó, để nguội ăn không tốt đâu.

Tôi vừa ăn vừa nhìntrộm chàng. Dưới ánh đèn, vẻ mặt chàng ân cần, chăm sóc, khiến tôi không khỏixúc động. Lúc này, chàng là người đàn ông hết lòng vì vợ vì con, là chỗ dựavững chắc của tôi và bé yêu. Ăn hết bát mì, húp hết nước, tôi hỉ hả, khoankhoái nằm tựa vào người chàng, thầm nghĩ: con ơi, con thật may mắn vì có mộtngười cha tuyệt vời như vậy...

Biết tin tôi có bầu,cuối tháng năm Đoàn Nghiệp cũng đến thăm hỏi. Tôi dò hỏi ông ấy về việc DiêuTrường mời Rajiva đến Trường An giảng kinh. Đoàn Nghiệp nói với tôi rằngLữ Quang đã từ chối, vì ông ta bảo Rajiva là người xảo quyệt, chàng đếnTrường An sẽ gây bất lợi cho nhà Lương của họ Lữ.

Chúng tôi đã lườngtrước kết quả này, tuy Rajiva không bận tâm, nhưng tôi thấy tiếc nuối, mười sáunăm đằng đẵng, cuộc đời con người có được mấy mươi năm để mà chờ đợi như vậy?

Chùa Đại Phật đã bướcvào giai đoạn chuẩn bị khởi công xây dựng. Những ngày gần đây, Rajiva bận bịutối mắt với việc tìm kiếm thợ thuyền, kiểm tra điều chỉnh bản thiết kế, đốichiếu các khoản chi phí. Ngoài thời gian đó ra, chàng còn phải chăm sóc tôinữa. Tôi biết vậy, nên đã ngoan ngoãn ở nhà dưỡng thai, không đi đâu cả.

Thời tiết đầu thángsáu bắt đầu oi bức, mùa hạ đang đến gần. Mùa hạ vùng Tây Bắc không oi bức nhưmùa hạ Giang Nam, buổi sáng và buổi chiều đều có gió mát, không khí thoángđãng, dễ chịu. Tuy bụng bầu của tôi đã thấy rõ, nhưng so với các bà bầu nămtháng khác thì vẫn bé hơn nhiều. Rajiva không yên tâm, ngày nào cũng ép tôi ănvô số thực phẩm bổ dưỡng. Tôi bắt đầu bước vào giai đoạn thèm ăn quả hạnh tử“dữ dội”. Bình thường tôi không ăn được đồ chua, nhưng bây giờ thì không lúcnào ngơi miệng. Cô Trương khẳng định chắc nịch với tôi rằng: bụng nhỏ lại gọnthế này chắc chắn là con trai. Tôi hỏi Rajiva thích con trai hay con gái, chàngchỉ cười bảo con trai con gái chàng đều thích.

Trung tuần tháng sáu,một toán lính đột nhiên kéo đến nhà tôi, kẻ đi đầu đầy ngạo mạn là Lữ Thiệu,vênh vang tuyên bố: Lương Vương muốn thờ phụng Phật tổ, mong được nghetụng kinh mỗi ngày, nên mời pháp sư cùng toàn thể gia quyến lập tức dọn vào ởtrong cung.

Hắn không cho chúngtôi nhiều thời gian để thu dọn, chúng tôi gần như bị áp giải lên xe ngựa.Rajiva sa sầm mặt mày, ra sức che chắn cho tôi. Hai mươi tư đệ tử Khâu Từ, côTrương và Cẩu Nhi cùng chúng tôi đặt chân vào cung điện của vua Lương.

Chúng tôi được đưa đếnmột khuôn viên nhỏ bé tại vòng ngoài cùng của hoàng cung. Có thể thấy rõ khuvườn này vừa được tu sửa lại một cách qua loa đại khái, bắt chước kiến trúc củamột ngôi chùa Phật giáo, nhưng xây dựng rất qua quít, cẩu thả, không thành hìnhthành vẻ gì cả. Lữ Thiện đắc ý gọi đó là ngôi chùa mới xây cất của Hoàng gia vàvua Lương đã trịnh trọng đón rước pháp sư lừng danh Tây Vực Kumarajiva về làm trụ trì.

Rajiva hiểu rằng,chàng lại bị Lữ Quang giam lỏng một lần nữa.

Tôi bưng chậu nước vàophòng, thấy chàng đang đăm chiêu nhìn ra bầu trời đầy sao ngoài cửa sổ.Chúng tôi đã vào sống trong cung được nửa tháng, Rajiva tiếp tục trở thành quânsư “bù nhìn” theo sát bên cạnh Lữ Quang mỗi ngày. Tôi biết, chàng chán ghétcuộc sống tù ngục này tới mức nào.

Khẽ thở dài, tôi gọi:

- Rajiva, chàng rửamặt đi.

Nghe tiếng tôi, chàngvội bước tới, đón lấy chậu nước:

- Ta đã dặn nàng đừngbận tâm đến mấy việc này rồi kia mà, nhỡ động thai thì sao?

- Em có yếu đuối đếnmức ấy đâu! Vả lại, vận động một chút cũng tốt mà. Tôi tươi cười, đưa khăn laucho chàng. Nhìn chàng mặt ủ mày chau suốt nửa tháng qua, tôi vừa buồn vừathương: - Lữ Quang không yên tâm về chàng. Lúc trước bận việc thống quân phảnloạn không có thời gian để ý đến chàng, bây giờ trở về, thấy chàng được lòngdân, danh tiếng vang xa như vậy, ông ta ắt sinh lòng ghen ghét, đố kỵ.

Vừa giúp chàng cởi áo, tôi vừa phân tích:

- Lời mời của DiêuTrường đã thức tỉnh Lữ Quang, nếu ông ta không giữ chặt chàng, sẽ có rất nhiềuvua chúa khác trọng dụng chàng. Bởi vậy, trên danh nghĩa là mời chàng vàocung, nhưng thực chất là muốn giam lỏng chàng.

Chàng không muốn tôivận động nhiều, nên nhất quyết ấn tôi nằm xuống giường, rồi lắc đầu, nói:

- Ngải Tình, khôngphải ta buồn phiền vì việc đó. Ta đã biết sẽ phải nhẫn nhục chờ đợi mười sáunăm thì cớ gì phải phiền muộn khi bị Lữ Quang giam giữ?

Ánh mắt thoáng vẻ uẩn, chàng thở dài:

- Lữ Quang không chota xây chùa Đại Phật, bảo rằng ta chỉ được phép tu hành trong ngôi chủa củaHoàng gia này thôi.

Tôi sửng sốt! Quảnhiên kế hoạch xây chùa hang đá trên núi Bậc Thang đã gặp trở ngại. Rửa ráyxong, chàng bưng chậu nước ra ngoài, cố giấu đi những tâm tư bộn bề trong lòng:

- Ngày mai, ta sẽ căn dặnđệ tử đem trả lại các khoản quyên góp. Nhìn theo bóng dáng cô đơn, u sầu củachàng, tôi thấy lòng buồn rười rượi. Vì sao tôi không thể giúp chàng? Đúng lúctâm tư rối bời ấy, tôi chợt nghe thấy tiếng động khe khẽ trong bụng mình, nhưthể vừa có chú cá con quẫy đuôi qua. Tôi lập tức dừng mọi suy nghĩ, nhớ lại cảmgiác đặc biệt khi nãy. Chờ một lúc mà không thấy có phản ứng gì. Chắc tôi nghenhầm rồi. Vừa thở dài, định đi ngủ, tiếng động ấy bỗng dưng trở lại. Lần nàythì chính xác tuyệt đối, em bé của tôi đang đạp, em đang truyền thông tin đếnmẹ.

- Rajiva, con vừa đạpem này.

Nghe tiếng gọi nhớnnhác của tôi, Rajiva vừa vào phòng đã vội lao đến, cúi sát xuống bụngtôi.

Lắng nghe một lúc màkhông thấy động tĩnh gì, tôi sốt ruột:

- Con ngoan, lên tiếngđi nào, để cha mẹ biết con ở trong đấy rất an toàn.

Chàng ngẩng đầu, đặttay lên bụng tôi, mỉm cười dịu dàng:

- Em bé của chúng tacòn quá nhỏ, sao đã có thể…

- Có rồi! Tôi la lên,nắm chặt tay chàng, chờ đợi. Chàng nhìn tôi xúc động, nỗi phiền muộn, âu sầu khinãy như tan theo mây khói, ánh mắt ngập tràn niềm vui bất ngờ: - Đúng rồi, conđạp rồi!

Chàng hân hoan áp taivào bụng tôi, thì thầm:

- Con ơi, con ở trongđó ngoan ngoãn, đừng làm mẹ mệt, cha mong con bình an chào đời, lớn lên khỏemạnh. Nếu con đồng ý, hãy động đậy cho cha biết.

Tôi phì cười:

- Con mới được gần nămtháng, làm sao hiểu được lời chàng nói.

Bỗng nhiên tôi thấybụng mình bị hích một cú rất mạnh, tôi và Rajiva tròn xoe mắt nhìn nhau. Chàngtươi cười hoan hỉ:

- Đó là con ta, là đứabé tuyệt vời nhất trên đời này, sao có thể không hiểu kia chứ! Chắc chắn saunày con cũng sẽ thông minh xinh đẹp, hiền lành, tốt bụng như nàng vậy.

Niềm hạnh phúc ngậplòng, tôi mê mải ngắm chàng, để phác họa hình hài cục cưng trong bụng:

- Em hy vọng con giốngchàng, thông thái bác học như chàng, điển trai tuấn tú như chàng, đức độ thuầnkhiết như chàng và nhiệt thành với lý tưởng như chàng…

- Đừng cử động!

Tôi giật mình khi thấyRajiva bỗng nhiên trở nên khác lạ, gương mặt chàng tái xám vì sợ hãi. Đầu tôibị kéo mạnh ra phía sau, chàng nâng cằm tôi lên. Khi một mảnh khăn được phủ lênmũi, tôi thấy toàn thân mình như đóng băng. Vậy là chàng đã phát hiện ra…