Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ

Chương 111: Trung Hải là địa bàn của tao!



Chu Nhược Giai kéo Diệp Bắc Minh đi vào trong hội trường.

Bên ngoài vài chục mét, một thanh niên mặc áo vest đuôi én nhìn thấy Diệp Bắc Minh đi vào hội trường lễ kỷ niệm.

Gương mặt vốn đang tươi cười trong nháy mắt u ám!

“Diệp Bắc Minh, anh ta đến Trung Hải?”

Người này chính là Lâm Kiêu.

Ban đầu cùng Tô Ấu Ninh đi Giang Nam chơi.

Anh ta muốn theo đuổi Chu Nhược Giai.

Chỉ tiếc Chu Nhược Giai không quan tâm đến anh ta.

Vô số lần từ chối anh ta theo đuổi, không một chút đáp lại.

“Mày còn dám đến Trung Hải? Ha ha ha!!!”

Mặc dù Lâm Kiêu cũng đã nghe nói qua nhà họ Triệu ở Giang Nam bị diệt.

Cái chết của vua Giang Nam!

Thương hội Đông Doanh bị tiêu diệt!

Tin tức về Quân Vô Hối…

Nhưng theo như Lâm Kiêu thấy.

Thậm chí là rất nhiều người trong xã hội thượng lưu Trung Hải nhận xét.

Những thứ này đều là tin vịt!

Bởi vì quá khoa trương!

Vua Giang Nam chết vì một tên nhóc tên Diệp Bắc Minh?

Sĩ tộc Giang Nam bị diệt vì một Diệp Bắc Minh?

Diệp Bắc Minh còn một mình đi tiêu diệt thương hội Đông Doanh?

Điều càng khiến người ta cảm thấy khoa trương chính là Quân Vô Hối cũng bị Diệp Bắc Minh giết?

Ai mà không biết Quân Vô Hối là con riêng của chiến thần Lăng Phong!

Chỉ dựa vào điểm này, nếu quả thật Quân Vô Hối bị Diệp Bắc Minh giết.

Vậy thì Diệp Bắc Minh chắc chắn sẽ không còn bình an mà đứng ở đây.

Vì vậy, Lâm Kiêu cho rằng, tất cả truyền thuyết liên quan đến Diệp Bắc Minh.

Tin vịt!

Con mẹ nó toàn là tin vịt!

“Nhà giàu mới nổi ở Giang Nam? Ha ha, cái tát kia Lâm Kiêu tao nhớ đến tận bây giờ!”

Trong lòng Lâm Kiêu không ngừng cười lạnh: “Trung Hải là địa bàn của tao!”

“Diệp Bắc Minh, mày dám đến Trung Hải? Dù là rồng là hổ cũng phải quỳ xuống trước mặt tao!”

“Mối thù của cái tát này tao phải trả lại gấp trăm ngàn lần cho mày!”

...

Lúc này ở Trung Hải.



Trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc chọc trời cao hơn sáu trăm mét.

Một cô gái đeo dù lượn đứng trên đỉnh tầng cao nhất, nhìn tin nhắn trên điện thoại.

“Tiểu sư đệ đã đến Trung Hải, hihi, lần này có trò vui rồi!”

Sau đó nhảy xuống!

Diệp Bắc Minh theo Chu Nhược Giai đi vào hội trường.

Chu Nhược Giai rất xinh đẹp, giống như một con thiên nga trắng!

Tô Ấu Ninh cũng không kém.

Còn Diệp Bắc Minh thì không chói lóa như vậy.

Ánh mắt của mọi người đều rơi vào người Chu Nhược Giai và Tô Ấu Ninh.

“Là anh ta!”

Một đám nhà giàu hàng đầu đứng phía xa.

Có hai tên nhà giàu mặt đầy khiếp sợ, ly rượu trong tay cầm cũng không vững!

Thiếu chút nữa rớt xuống đất.

Bọn họ không phải ai khác chính là tổng giám đốc Lý và tổng giám đốc Vương ở buổi dạ tiệc từ thiện đêm hôm đó!

Hai người đều tốt nghiệp trường đại học Trung Hải.

Hôm nay đương nhiên cũng phải tới lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường!

Chỉ là không ngờ lại gặp được Diệp Bắc Minh ở đây.

Cùng với khiếp sợ lại có phần kích động.

“Sao cậu ta lại đến Trung Hải?”

Tổng giám đốc Vương buông ly rượu, lập tức đi về phía Diệp Bắc Minh.

Chu Nhược Giai và Tô Ấu Ninh còn có tiết mục, vì vậy trực tiếp đi ra phía sau sân khấu.

Diệp Bắc Minh tìm một góc ngồi xuống!

“Cậu… cậu Diệp!”, tổng giám đốc Vương đi đầu, mặt đầy kích động: “Tôi tên là Vương Trường An, rất vui được gặp cậu ở đây”.

“Cậu Diệp, tôi là Lý Khắc Hùng!”

Tổng giám đốc Lý cũng tiến đến gần, tự giới thiệu.

Diệp Bắc Minh mặt đầy kỳ quái: “Tôi quen mấy người sao?”

“Cậu Diệp, cậu không quen chúng tôi, nhưng chúng tôi quen cậu đó”, Vương Trường An cực kỳ kích động.

“Tối hôm trước tại dạ tiệc từ thiện ở Long Đô, chúng tôi đều ở đó”, Lý Khắc Hùng vội vàng cướp lời.

Hai phú hào hàng đầu Long Đô lúc này đều vô cùng khách sáo đứng trước mặt Diệp Bắc Minh!

“Ồ”.

Diệp Bắc Minh tùy ý gật đầu.

Vương Trường An nói: “Cậu Diệp, cậu qua chỗ tôi ngồi đi”.

“Tôi có vị trí gần nhất”.



“Cậu Diệp, chỗ tôi cũng không tệ, tầm nhìn tốt nhất, lát nữa còn có tiết mục văn nghệ”, Lý Khắc Hùng nói ngay theo sau.

Hôm nay có rất nhiều ngôi sao lớn tuyến một đến ủng hộ.

Có cả ca múa biểu diễn!

“Không cần, các ông đi làm việc của mình đi”, Diệp Bắc Minh xua tay.

Hai người nhìn ra Diệp Bắc Minh không muốn bị quấy rầy.

Rất thức thời rời đi.

“Được rồi”.

Lúc này có thể ở trước mặt Diệp Bắc Minh làm quen đã là đủ rồi.

Còn quấy rầy, bọn họ sao dám chứ!

Hai người vừa rời đi thì có mấy người Đông Doanh đến.

Chiba Sadako!

Cánh tay bị Diệp Bắc Minh chém mất của cô ta đã được nối liền.

Sau lưng còn có mấy võ giả Đông Doanh đi theo!

“Hai võ giả Đông Doanh Đại Tông Sư đỉnh phong, ba Tông Sư”.

Bởi vì có tháp Càn Khôn Trấn Ngục, Diệp Bắc Minh đã nhìn ra thực lực của bọn họ.

Một khuôn mặt quen thuộc đi theo bên cạnh Chiba Sadako.

Ngụy Tử Khanh!

Sao chị họ của Ngụy Yên Nhiên cũng tới?

Lại còn đi chung với người Đông Doanh.

Bởi vì Diệp Bắc Minh ngồi trong góc, không bị bọn họ chú ý đến.

Lễ kỷ niệm một trăm năm thành lập trường bắt đầu.

Sau khi biểu diễn ca múa kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng đã gần đến hồi kết.

Chu Nhược Giai biểu hiện rất tốt, hát xong một bài hát liền nhận được tiếng hò hét cổ vũ của vô số sinh viên!

Cuối cùng, dẫn chương trình bước lên sân khấu, đến tiết mục quyên góp.

“Tôi quyên góp ba triệu cho trường cũ!”

“Tôi quyên góp năm triệu!”

“Tôi quyên góp mười triệu!”

“Hai mươi triệu!”

Rất nhiều nhà giàu hàng đầu đi ra từ đại học Trung Hải lần lượt quyên góp tiền.

Hội trường vô cùng náo nhiệt!

Lâm Kiêu cầm một tờ chi phiếu đi lên sân khấu: “Lâm Kiêu tôi đại diện cho nhà họ Lâm ở Trung Hải, quyên góp cho trường cũ năm mươi triệu!”

“Bốp bốp bốp!”

Tiếng vỗ tay không dứt.

Phía dưới sục sôi!