Định Kiến

Chương 80



Nghiêm Mạc đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt đều là đau đớn không thể tin. Hắn che gò má đỏ ửng lại, hơi thở run lên, như là sắp khóc.

Hứa Khiêm nhắm mắt lại không nhìn hắn, y sợ mình mềm lòng. Mới sơ ý một chút mà lại nhớ tới trạng thái trước kia rồi...... Y mệt mỏi rồi, mới nửa năm ngắn ngủi y đã trải qua hai lần thất tình. Người y thích vĩnh viễn không thuộc về y. Một khi đã như vậy, y cũng không cần.

Đến khi mở mắt ra, người nọ đã đi rồi, lặng lẽ, chỉ để lại đống hỗn độn đầy đất lạnh giá. Hứa Khiêm hít sâu một hơi, nhấc chăn lên quấn người lại, muốn ngủ một giấc.

Thực ra Nghiêm Mạc nhìn thấy y chật vật như vậy, áy náy cùng đồng cảm dâng lên cho nên mới cầu xin tha thứ. Xét đến cùng hắn chỉ là muốn cho mình dễ chịu hơn chút. Một khi đã như vậy, Hứa Khiêm dùng phương thức vô cùng tàn nhẫn, dứt khoát nhất, không cho hắn như ý.

Dây dưa lằng nhằng không phải tính cách Hứa Khiêm tính. Y rất hiểu Nghiêm Mạc, biết hắn sợ nhất là gì. Một bạt tai này người nọ phỏng chừng là sẽ không đến tìm y nữa. Mà như vậy đối với cả hai người đều tốt.

Kỷ Văn Hàn gõ cửa, đi vào. "Hứa ca, ăn một chút gì đi."

Hứa Khiêm lúc này không muốn gặp ai, buồn bực bảo cậu đi về.

Kỷ Văn Hàn gãi đầu, suy nghĩ một lát, nói: "Có cần em đến nhà anh ta lấy bức tranh về cho anh không?"

Hứa Khiêm thở dài một tiếng: "Không cần, cậu ta cũng đã vẽ rồi...... cứ để cậu ta vẽ cho xong đi." Y vốn ôm niềm hy vọng này, y thưởng thức chút tài hoa ấy của Nghiêm Mạc. Dù có thế nào cũng sẽ không thay đổi. Huống chi mỗi người bút mỗi nét vẽ, phong cách cũng không giống nhau. Kỷ Văn Hàn chưa chắc là thích hợp để vẽ lại chân dung, cho nên từ lúc bắt đầu Hứa Khiêm đã không đề cập đến chuyện này.

Nửa tháng tiếp theo, Nghiêm Mạc đúng là không xuất hiện nữa, chỉ là thỉnh thoảng gửi tiến độ đến cho y. Hứa Khiêm nhìn trong màn hình di động, gương mặt y nhung nhớ nhiều năm từng chút từng chút hiện ra, hình dáng mẹ càng ngày càng sống động, trong lòng xúc động vô cùng.

Cuối cùng, y khép lại di động, như thể viên đá cuối cùng trong lòng đã rơi xuống, có lẽ sẽ có một chút thương cảm cùng buồn bã, nhưng chung quy là vẫn phải buông xuống.

Thoáng chốc đã ngẩn ngơ ở bệnh viện nửa tháng, Hứa Khiêm trừ đổi thạch cao, mỗi ngày đúng giờ tập hồi phục chức năng, sắp mốc meo tới nơi rồi. Nhưng y lại nhàn rỗi ngồi ở trên xe lăn vật lộn, không muốn đi ra ngoài gặp ai, vẫn là Lâm Ngữ Khê dùng Mễ Tô dụ y, lúc này mới đưa Hứa tổng sĩ diện hão ra khỏi giường.

Bệnh viện không cho phép mang vật nuôi vào, hai người đành phải hẹn gặp ở quán cà phê gần đó, lúc Kỷ Văn Hàn đẩy Hứa Khiêm tới nơi, cô nàng đã tới, ôm con mèo trong lòng, bên cạnh vây quanh ba người dường như muốn đến gần, trên bàn còn bày điểm tâm chưa được động đến, tình huống thật quái dị.

Hứa Khiêm nhíu mày, đưa tay vỗ vỗ Kỷ Văn Hàn: "Đẩy anh qua."

Y dựa vào xe lăn chen vào trong đám người, Mễ Tô đã lâu không gặp y, meo một tiếng liền lẻn đến trên người y. Hứa Khiêm ôm mèo yêu vuốt lông, lại đưa món quà đã chuẩn bị trước ra "Tặng em."

Lâm Ngữ Khê nhận lấy mở ra, là một *vòng tay Pandora. Trên chiếc vòng bạc đơn điệu được kết nhiều hạt nhiều màu, màu sắc phối hợp đẹp mắt, không hề thô tục. Cô phát ra một tiếng kêu khoa trương, lập tức mang lên cổ tay, cười hì hì đưa cho y xem."Sao anh biết em thích phong cách này?"

*Vòng tay Panroda: Vòng Pandora là mẫu trang sức được xâu từ hạt charms, các hạt charms được tạo nên từ bạc ý, vàng, bạc s925, đá quý... Người mang sẽ xỏ từng hạt vào vòng Pandora để phối. Có nhiều loại dây Pandora như: dây da, dây mềm hoặc dây Pandora cứng làm bằng bạc.

Hứa Khiêm dịu dàng nói: "Anh dựa vào lần làm móng trước chọn đấy. Thế nào, còn thích không?"

Lâm Ngữ Khê cười tít mắt, làm nũng nói: "Hứa ca, vẫn là anh tốt với em."

Y đùa như vậy khiến mấy kẻ đến gần kia biết khó mà lui. Hứa Khiêm xem menu chọn vài món ăn trà chiều, ba người cùng nhau trò chuyện.

Kỷ Văn Hàn rất có hứng thú với Mễ Tô, cầm di động không ngừng chụp ảnh. Ẻm thì lại ngoan ngoãn ghé vào người Hứa Khiêm, đuôi to lắc qua lắc lại, lâu lâu ngáp một cái.

Có lẽ là gặp chủ nhân, Mễ Tô hôm nay cực kỳ ngoan, Kỷ Văn Hàn thò tay cũng không có phản ứng gì, còn dùng đầu cọ cọ tay cậu.

Cậu say mê nói: "Con mèo này của Hứa ca đẹp ghê, anh không suy nghĩ mở weibo post hình gì sao? Em thấy bây giờ có không ít idol mạng dựa vào thú cưng để quảng cáo, kiếm không ít tiền đâu."

Hứa Khiêm dở khóc dở cười, "Tụi trẻ mấy đứa chơi cái gì anh không hiểu...... Huống chi anh cũng không thiếu chút tiền ấy." Y ôm Mễ Tô, cầm hai bàn chân nho nhỏ của nó, tự hào nói: "Con của anh rất xinh đẹp, anh còn mua cho nó một cái nơ nhỏ, tí nữa chụp gửi Wechat cho em."

Kỷ Văn Hàn liên tục nói được.

Ba người vượt qua một buổi chiều hài hoà, Hứa Khiêm vốn đang muốn mời Lâm Ngữ Khê ăn bữa cơm tối, nhưng cô nàng lại vội vã muốn về cho mèo ăn, y cũng không ngăn cản nữa.

Trước lúc chia xa, Hứa Khiêm lưu luyến không rời hôn trán Mễ Tô một cái, nhủ lòng chờ chân y khỏi rồi, phòng bên kia cũng ổn thoả, đến lúc đó là có thể đón con về. Không giống như giờ làm phiền người khác.

Vừa nghĩ đến điểm ấy, y đột nhiên tâm huyết dâng trào, liền bảo Kỷ Văn Hàn dẫn y đến xem phòng mới.

Từ sau khi trang hoàng xong, số lần Hứa Khiêm đến có thể đếm được trên một bàn tay, hiện tại nghĩ đến đúng là có vài phần đáng tiếc. Vào cửa, Hứa Khiêm kêu Kỷ Văn Hàn tùy tiện đi dạo, tự mình đẩy xe lăn đi tới đi lui trong phòng khách, thỉnh thoản sờ sờ đồ gia dụng mới tinh. Trong không khí tràn mùi vừa mới trang hoàng xong, hơi sặc chút nhưng vẫn chưa tới mức không chịu được. Hứa Khiêm đi đến ban công đẩy cửa kính ra, gió đêm lạnh lẽo ngoài cửa thổi vào, thổi qua khiến y run run.

Hứa Khiêm bọc kín quần áo trên người, tính gọi Kỷ Văn Hàn cũng mở cửa sổ trên lầu ra, liền nghe đối phương kêu lên một tiếng, lạch cạch lạch cạch chạy xuống đến: "Hứa, Hứa ca!"

"Sao?"

"Bức tranh đó!" Kỷ Văn Hàn hưng phấn khoa tay múa chân, "Bức tranh đó là anh mua?"

Hứa Khiêm ngẩn ra hồi lâu, mới nhớ tới đối phương nói là cái gì, cười nói: "Đúng vậy, là em vẽ sao?"

"Đúng vậy! Lúc trước thầy hướng dẫn nói cho em biết có một ông chủ trẻ tuổi mua nó em còn không tin...... Đó là bức bán được giá cao nhất trong bốn bức, không ngờ là do anh mua!" Kỷ Văn Hàn kích động đến ánh mắt cũng đỏ lên, "Hứa ca, ân tình của anh cả đời này em làm trâu làm ngựa cũng không báo đáp được hu hu....."

Hứa Khiêm rút tờ khăn giấy đưa cho cậu. "Em kích động gì chứ, anh mua là vì anh thích, với lại không phải các em làm từ thiện sao, sẵn thuận tay cho nhiều hơn chút coi như làm chuyện tốt...... Ai, không phải em nói muốn làm phòng làm việc sao? Hai ngày nay em đều ở đây, bên kia thế nào rồi?"

"Em có nhờ thầy em rồi, ông ấy nói giới thiệu cho em vài tiền bối, mấy ngày nữa em cùng bạn đến gặp mấy người đó." Kỷ Văn Hàn khoa trương lau nước mắt, lại hít sâu mấy hơi, "Hứa ca, em thật sự cảm ơn anh......"

"Những lời này anh nghe nhiều rồi, lỗ tai sắp đóng kén đây này." Hứa Khiêm cười cười, hai tay vắt chéo trên đầu gối, "Tóm lại chờ phòng làm việc của em chính thức khai trương, anh muốn là khách hàng đầu tiên."

Kỷ Văn Hàn cảm động nhìn y, gật đầu nói được.

Hết chương 80