Đế Bá

Chương 155: Chu Hoàng Thánh thể (3)



- Ta không biết ngươi là lai lịch ra sao, nhưng mà buổi nói chuyện hôm nay, ta tin tưởng năng lực của ngươi, nếu Tẩy Nhan Cổ Phái do ngươi cầm lái, sớm muộn sẽ có một ngày quật khởi, huyết tâm tổ tiên ta cuối cùng không có hủy diệt. Chức chưởng môn của Tẩy Nhan Cổ Phái, truyền cho ngươi, cũng là người thích hợp nhất.

- Truyền ngôi cho ta?

Lý Thất Dạ ngược lại là ngoài ý muốn.

Tô Ung Hoàng nhìn Lý Thất Dạ, nở nụ cười, ung dung hoa quý, nói ra: 

- Ta đảm nhiệm chưởng môn Tẩy Nhan Cổ Phái, chư lão Tẩy Nhan Cổ Phái đều không nhìn ta, ta đây cũng là lòng dạ biết rõ. Nếu không phải Tẩy Nhan Cổ Phái chính là tổ tiên ta một tay dựng lên, ta cũng không nguyện ý dính vào vũng nước đục này. Chấn hưng Tẩy Nhan Cổ Phái, cái này nói dễ vậy sao. Để cho ta một tiểu cô nương mười ba tuổi đảm nhiệm chưởng môn, năm đó nghe là đầm rồng hang hổ, nếu không phải Từ lão cho là ta có thể tu luyện thành Trú Thiên thể, để cho ta đảm nhiệm chức chưởng môn, ta cũng sẽ không lưu lại.

Lời nói này của Tô Ung Hoàng cực kỳ ngay thẳng, nói rất trực tiếp, nàng nói đến đây, dừng một chút, nhìn Lý Thất Dạ, nói ra: 

- Hôm nay Tẩy Nhan Cổ Phái đã có người kế tục, ta cũng cần phải về Thiên Nhai Tô gia.

- Ngươi và tổ mẫu của ngươi. . .

Lý Thất Dạ vừa thốt ra, nhưng lại ngừng lại.

- Ngươi nói cái gì?

Tô Ung Hoàng nghe được Lý Thất Dạ nói, nhìn lấy Lý Thất Dạ, kỳ quái nói.

Lý Thất Dạ ngậm miệng, lắc đầu nói ra: 

- Không có gì.

Vừa rồi hắn thốt ra, liền là muốn nói nàng cùng tổ mẫu Tô Nữ rất giống, cái này không chỉ là vì đôi mắt của nàng như Tô Nữ, càng là bởi vì tinh thần kính dâng của nàng cùng Tô Nữ rất giống.

Một thiếu nữ mười ba tuổi, xuất thân từ Thiên Nhai Tô gia, đảm nhiệm chưởng môn Tẩy Nhan Cổ Phái, đây là không dễ dàng bực nào, phải biết, Tẩy Nhan Cổ Phái hôm nay xuống dốc, Thiên Nhai Tô gia không biết so với Tẩy Nhan Cổ Phái hôm nay tốt hơn bao nhiêu!

Năm đó, thời điểm Tẩy Nhan Cổ Phái khí thế trùng thiên, quân lâm cửu thiên thập địa, loại vinh quang này, loại huy hoàng này, loại quyền thế này, cùng Tô gia không chút quan hệ, bọn hắn chỉ là gia tộc lánh đời ở một góc mà thôi.

Nhưng mà, hôm nay Tẩy Nhan Cổ Phái xuống dốc, nàng làm truyền nhân của Thiên Nhai Tô gia, lại đứng ra gánh vác lên trách nhiệm chấn hưng Tẩy Nhan Cổ Phái, một nữ hài tử mười ba tuổi, tại năm đó, cũng không được chư lão của Tẩy Nhan Cổ Phái chào đón, nhưng, nàng vẫn lựa chọn đứng ra.

Đây chẳng qua là bởi vì Tẩy Nhan Cổ Phái chính là ở trong tay tổ tiên Minh Nhân Tiên Đế dựng lên !

Trong nội tâm Lý Thất Dạ không khỏi nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nhớ lại quá khứ, thần thái nặng nề, chuyện này, hắn cũng không nguyện ý nhắc tới.

- Ta sẽ cùng với đám người Cổ trưởng lão nói rõ, ngày mai liền có thể truyền ngôi cho ngươi.

Tô Ung Hoàng dứt khoát lưu loát, ngay thẳng tùy tâm, đối với chức chưởng của Tẩy Nhan Cổ Phái môn, cũng không tham luyến.

Đồ Bất Ngữ một mực đứng ở sau lưng, hắn chỉ có thể nhẹ nhàng thở dài một tiếng, không nói gì nữa.

Lý Thất Dạ cười lắc đầu, nói ra: 

- Cái này ngươi đã nói sai, ngươi là hậu nhân của Minh Nhân Tiên Đế, không có người nào so với ngươi càng thích hợp ngồi vị trí này. Lại nói, nếu ngươi là hậu nhân của Minh Nhân Tiên Đế, chấn hưng Tẩy Nhan Cổ Phái, chính xác mà nói, không phải trách nhiệm của ta, mà là trách nhiệm của ngươi, ngươi nói có đúng không? Cho nên nói, ngươi vẫn là chưởng môn của Tẩy Nhan Cổ Phái, ta vẫn là đệ tử Tẩy Nhan Cổ Phái, còn đám người Cổ trưởng lão, ta tin tưởng, bọn hắn sớm muộn sẽ tín nhiệm ngươi.

Tô Ung Hoàng nhìn Lý Thất Dạ hồi lâu, cuối cùng, nàng không nói gì thêm, đứng dậy liền đi, không hề nghi ngờ, nàng là đồng ý lưu lại.

- Ngày Long Sĩ Đầu, Tô gia các ngươi còn cử hành đại tế không?

Lúc Tô Ung Hoàng rời đi, Lý Thất Dạ nhịn không được hỏi một câu.

Tô Ung Hoàng đang muốn rời đi nghe được câu này, thân hình rõ ràng chấn động, quay đầu, nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ, trầm giọng nói ra: 

- Ngươi là làm sao biết chuyện này?

- Bấm ngón tay tính toán!

Lý Thất Dạ than nhẹ một tiếng, Tô Ung Hoàng không có trả lời, nhưng, hắn đã biết đáp án này.

Ngày Long Sĩ Đầu, có lẽ con cháu Tô gia cũng không biết, một ngày này, là sinh nhật của Minh Nhân Tiên Đế! Mặc dù Tô Nữ rời xa mà đi, cuối cùng không còn có gặp qua Minh Nhân Tiên Đế, nhưng mà, nàng thủy chung còn rất yêu Minh Nhân Tiên Đế.

Điểm này, một mực để Lý Thất Dạ xấu hổ, năm đó là hắn thuyết phục Tô Nữ đi theo Minh Nhân Tiên Đế, nhưng đáng tiếc, cuối cùng lại lạc đến kết quả như vậy.

Tô Ung Hoàng nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ, thật lâu không nói gì, cuối cùng, nàng quay người rời đi, nhưng mà, lúc trước khi ra cửa, Tô Ung Hoàng đột nhiên quay đầu, nói với Lý Thất Dạ: 

- Ta không biết ngươi là lai lịch ra sao, nhưng, ngươi đã để cho ta lưu lại, không nên quên một sự kiện, ngươi là đồ đệ của ta!

Nói xong liền phiêu nhiên mà đi.

Sau khi Tô Ung Hoàng phiêu nhiên mà đi, Lý Thất Dạ không khỏi phì cười, ít nhất điểm này nàng không giống tổ mẫu Tô Nữ của nàng!

- Sư huynh, ta có thể rời đi chưa. 

Tô Ung Hoàng đi ra, Đồ Bất Ngữ hòa ái cười nói. Hắn cái lão quái vật hơn một ngàn tuổi này lại hết lần này tới lần khác gọi hắn là sư huynh, hơn nữa không có chút không được tự nhiên nào, điểm này thật đúng là khiến người ta bội phục.

Lý Thất Dạ không khỏi liếc mắt nhìn hắn, nói ra: 

- Ngươi kéo ra một cái cục diện rối rắm như vậy đến, cuối cùng lại muốn ta thu thập cho ngươi, ngươi làm sư đệ có phải về sau ta nói ngươi hướng đông, ngươi không dám đi tây hay không!

Nhưng mà, Đồ Bất Ngữ lại không có chút tức giận nào, hòa ái cười nói: 

- Sư huynh, chuyện như vậy ngươi cũng không nên trách ta, chính xác mà nói, đây là đám người chưởng môn đời trước kéo ra tới cục diện rối rắm. Ta đây làm đệ tử, cũng chỉ là chân chạy, làm những chuyện như vậy đều là khổ sai.

Lý Thất Dạ trừng mắt liếc lão hồ ly này, có điều, hắn cũng không có cách nào cầm lão hồ ly này.

Đồ Bất Ngữ đi ra, không bao lâu đám người Cổ Thiết Thủ không kịp chờ đợi chạy đến, vừa thấy Lý Thất Dạ, Tôn trưởng lão liền bề bộn nói ra: 

- Như thế nào? Đàm ra sao rồi?

- Cái gì đàm đến thế nào?

Lý Thất Dạ chậm rãi nói ra: 

- Sự tình Ma Bối Lĩnh, chúng ta chậm rãi bàn lại.

- Việc Ma Bối Lĩnh này, có thể từ từ nói.

Tiền trưởng lão trầm giọng nói ra: 

- Nhưng mà, bằng vào ý kiến của ta, chúng ta hẳn là trước nói về chuyện chức chưởng môn này. Bằng vào ý kiến của ta, hiện tại ngươi hẳn là Thượng vị, đảm nhiệm chưởng môn của Tẩy Nhan Cổ Phái, ở thời điểm cải cách, trước ổn định lòng tin của môn hạ đệ tử, chấn hưng sĩ khí!

- Ta cảm thấy cũng có đạo lý.

Ngô trưởng lão nói ra: 

- Chưởng môn một mực bên ngoài, nàng ở trong tông môn uy vọng không cao, thực sự không phải là dân tâm sở hướng. Tẩy Nhan Cổ Phái chúng ta đại cải cách, muốn ổn định quân tâm, ở thời điểm này, nếu như chưởng môn truyền ngôi cho ngươi, cái kia không còn gì tốt hơn, ngươi trèo lên chức chưởng môn, cũng là sư xuất nổi danh.