Cùng Múa Với Sói

Quyển 4 - Chương 12: Chúc mừng



Trong đầu hiện lên một hình ảnh, lột sạch hắn, sau đó áp đảohắn trên mặt đất trên giường, sau đó nữa, hắc hắc. . .

“Liên Nhi, ngươi đang làm gì?”

Sở Liên Nhi nghĩ tới đủ thứ lung tung trong đầu, đột nhiênphát giác hai tay của mình đã kìm lòng không được sờ lên lồng ngực bóng loáng củahắn, không khỏi đỏ mặt, cuống quít thả tay xuống, nói cà lăm: “Y phục đã cởi,có thể tiến vào.” Nàng không dám nhìn mặt của hắn, chỉ sợ hắn giễu cợt nàng.

“Liên Nhi, quần còn chưa cởi.” Thanh âm của Đông Ly Thuầncàng mê người, nàng cúi đầu, trên mặt nóng hừng hực, có thể đỏ đến bên tai rồi.Nàng nhìn quần dài bên hông hắn, quần màu trắng được một sợi dây màu trắng buộclại, lúc này nàng mới phát hiện ra, cặp mắt nàng không tự chủ nhìn vào trong quầnhắn, lại nuốt nước miếng một cái, thứ to lớn dưới quần, đã chống lên một cái lềunhỏ rồi, nàng kinh hãi nhìn tới chỗ đó của hắn, nửa ngày nói không ra lời.

“Liên Nhi, ngươi đã nói muốn hầu hạ ta tắm.” Thanh âm củaĐông Ly Thuần dễ nghe cực kỳ, châu ngọc rơi bàn, dễ nghe như rượu thơm ngon,làm người ta say mê.

Sở Liên Nhi gật đầu loạn xạ, vươn tay ra, tháo cái gút củadây lưng bên hông hắn ra, dây lưng rớt ra, quần không có trói buộc cũng rớt xuốngtheo, nàng chăm chú nhìn một bộ vị của hắn, nhìn một cây gậy ngạo nghễ ngất trờiưỡn lên xông vào trước mắt, không khỏi hít một hơi, làm việc kia với hắn rấtnhiều lần rồi, nhưng mỗi lần nàng đều xấu hổ không dám mở mắt, căn bản không biếtthứ vũ khí hại nàng thống khổ không chịu nổi, làm cho nàng vừa đau lại tê dại rồilại tiên tiên muốn chết đến cùng lớn bao nhiêu.

Mà bây giờ, nàng mới phát hiện vũ khí đó của hắn, thật to, rấtkinh người.

“Liên Nhi có thích nó hay không?”

Nàng đã thẹn thùng nói không ra lời, vội vàng ngồi xổm ngườixuống, chạm vào giày da dê màu đen mũi nhọn của hắn, tay chân luống cuống cởixuống thay hắn, Đông Ly Thuần tiến vào thùng nước tắm, nàng cầm khăn tắm loạn xạlau người hắn, hắn hưởng thụ nhắm cặp mắt.

Nàng nhìn thấy trên lưng của hắn có vết sẹo trắng như tuyết,vội bỏ qua khăn tắm, sờ sờ, “Đây là cái gì?”

“Vết thương.”

“Lúc nào thì bị?” Thân thể hắn rất mê người, nhưng ồng ngực,sau lưng lại có mấy vết thương dài dữ tợn, nhìn qua thật không hòa hợp, tronglòng đau đớn kịch liệt.

“Lúc nào thì lưu lại, còn đau không?” Nàng không kiềm hãm đượcvuốt vết sẹo hơi nhô ra kia, nàng bình sinh sợ nhất là đau, một chút xíu đau đớncũng khiến cho nàng thét chói tai, những vết thương này, khẳng định rất đau.

“Mấy năm trước lưu lại, đã tốt hơn, hiện tại không còn đau đớn.”Hắn nắm tay nhỏ bé của nàng, đặt ở bên môi hôn, sau đó, hai tay của hắn bắt đầutừ từ dời lên trên, đi tới cánh tay của nàng, “Liên Nhi, trên người ngươi rấtnhiều mồ hôi. Cùng tắm với ta, được không?”

Cùng tắm với hắn? Sau đó hắn ăn đậu hủ trên người mình, sauđó nhân cơ hội muốn nàng?

Nàng mới không làm, nàng muốn ăn đủ đậu hủ của hắn trước mớiđúng.

“Ta tắm cho ngươi trước, rồi ta tắm.” Nàng đi tới phía trướchắn, bắt đầu lau trước ngực của hắn, hai tay bỗng chốc bị bắt, kéo vào trong mộtlồng ngực ướt dầm dề, sau đó eo nhỏ nhắn cũng bị bắt được, “A. . .” Không còn kịpthét chói tai, đôi môi đã bị hôn.

Mắt hạnh trừng trừng, nàng nhìn chằm chằm lông mi thật dài đẹpmắt của hắn, thời điểm người này đang tắm đều không an phận.

Hắn buông môi nàng ra, con ngươi sáng trong, hắn chỉ bênngoài lều, nói: “Liên Nhi, ngươi không phải muốn cho người bên ngoài nghe đượcchúng ta đang làm gì chứ.”

Mặt “Vụt” đỏ, lều này mặc dù ngăn cách dòm ngó từ bên ngoài,nhưng, hình ảnh người cũng nhìn rõ ràng, còn nữa Đông Ly Thuần là chủ tử, thị vệđã sớm vây đầy bên ngoài lều, ông trời, thanh âm trong màn, người canh giữ ởbên ngoài chẳng phải. . . .

Vội vàng đẩy hắn ra, luống cuống tay chân sửa sang lại y phụcbị làm ướt đẫm, lại bị hắn ngăn cản, chống lại con ngươi quá mức đẹp mắt của hắn,tròng mắt của hắn tỏa sáng lấp lánh, như ngôi sao chân trời, sáng trong như bảothạch đen.

“Ngươi sớm muộn cũng sẽ quen.”

Thói quen cái quỷ, nàng mới không có hứng thú làm sự việc đóbên tai mọi người, cho dù thân là người hiện đại cởi mở, chỉ sợ cũng không có mấyngười dám làm việc đó lúc mọi người vây quanh.

“Không cần, buông ta ra.” Không dám gọi lớn tiếng, nàng chỉcó thể gầm nhẹ.

Đông Ly Thuần không thả, giữ chặt hai tay, ôm chặt thân thểmềm mại của nàng trước ngực, lồng ngực trần trụi cảm nhận được đứng thẳng đầy đặntrước ngực nàng, hạ thân không khỏi căng đau, càng thêm ôm chặt nàng, cảm nhậnđược kích thích từ đường cong tốt đẹp của nàng mang cho thân thể, hắn nén thanhâm nói: “Liên Nhi, không có cách nào rồi, nếu đã chọn ta, sẽ phải thói quentình cảnh coi như làm chuyện như vậy cũng đều sẽ có người hầu hạ.”

Sở Liên Nhi làm sao không biết, thân phận của hắn không thểso sánh tầm thường, bất kể ở bất kỳ địa phương nào, thị vệ tôi tớ bên cạnhkhông thiếu được, coi như làm. . . . Ân ái, đều có người chờ đợi bên ngoài. Mặcdù biết, nhưng cảm giác khi bị rồi lại không phải thế, nàng làm ở bên trong,coi như đóng cửa phòng, mà dù sao chỉ cách một cánh cửa phòng, cổ đại cũngkhông có thiết bị cách âm, người bên ngoài khẳng định nghe rõ ràng, ông trời,diệt nàng thôi.

“Không cần, không cần, ta. . . .” Hắn đã cởi ra quần áo trênngười mình, lộ ra áo ngực, nàng vội vàng ngăn cản hắn. Dùng ánh mắt cầu cứunhìn hắn.

Đông Ly Thuần khẽ cười một tiếng, hôn môi đỏ mọng của nàng mộtcái, nói nhỏ: “Liên Nhi, ngươi sớm muộn đều phải quen.”

“Nhưng. . . .” Coi như nàng sẽ không phát ra thanh âm, nhưngcơ thể giao quấn tổng hội phát ra thanh âm va chạm, truyền đi chẳng phải mắc cỡchết người?

“Yên tâm, bọn họ sẽ không lắm mồm. Trừ phi ngươi quá lớn tiếng”.Hắn đang thổi hơi bên tai nàng, chọc toàn thân nàng khẽ run, ông trời, chỉ cáchngười ngoài một tấm màn mỏng, bọn họ lại đang làm chuyện như vậy, vừa khẩntrương lại mong đợi, còn có nhiều kích thích hơn, nàng thở nhẹ, ngón tay của hắndao động ở trên người, đi tới trước ngực của nàng, bắt đầu vuốt vuốt nụ hoatrên ngực, nàng cắn môi thật chặc, không để cho tiếng rên rỉ bật ra khóe môi. Mọingười bên ngoài võ nghệ cao cường, thính tai vô cùng, nàng cũng không muốn đểcho bọn họ cười.

“Liên Nhi, ngươi thật đẹp.” Hắn gặm cổ của nàng, hai tay nhốtchặt nàng, nước ấm áp đánh vào người, ấm áp không nói ra được. Nước tràn rathùng gỗ, thấm ướt tóc hai người, nhưng họ cũng không phát giác, vẫn ôm hôn hồnnhiên quên mình.

Hắn ôm chặt nàng trước ngực, y phục của nàng đã cởi hết,thân thể mềm mại trần truồng không còn một chút trói buộc, có thể mặc hắn muốnlàm gì thì làm, thân thể mảnh khảnh của nàng dựa vào trước ngực hắn, hai tayvòng quanh cổ của hắn, nụ hoa đứng thẳng trước ngực run run, chỉa sát vào lồngngực của hắn, hưởng thụ kiên cố và lực lượng trên người hắn truyền tới. Theo tiếngthở dốc Sở Liên Nhi vuốt ve lồng ngực của hắn từng cái từng cái, khoái cảm kíchthích truyền khắp toàn thân, bàn tay đặt ở mông đẹp của nàng không tự chủ siếtchặt.

Lợi kiếm trong quần đã cứng chặt, cũng khắc chế không nổi nữa,phân thân của hắn đã xỏ xuyên qua mềm mại của nàng, “A. . . . . .” Dị vật xâm lấn,Sở Liên Nhi kìm lòng không được kêu nhỏ ra tiếng, ngay sau đó lại cắn chặt môidưới, nàng mở cặp mắt sương mù, từ bên trong, có thể rõ ràng nhìn đến thân ảnhcủa binh lính đi lại bên ngoài, từng thị vệ đứng thẳng san sát nhau ngoài lều,vẫn không nhúc nhích, ông trời, trừ đi lều thật mỏng, nàng và bọn họ, chỉ cáchkhoảng cách vẫn chưa tới mười bước. . .

Bất quá, loại cảm giá sợ bị phát hiện này, rồi lại hưng phấnkích thích, nàng cảm thấy giống như đang mạo hiểm người để tác quái.

Sau khi tất cả bình tĩnh lại, đã là đêm khuya yên tĩnh, SởLiên Nhi đã sớm mệt rã rời chậm rãi tỉnh lại, nhìn hoàng hôn ngoài lều, và câyđuốc mơ hồ bên ngoài, tất cả thật yên tĩnh.

Nàng phát hiện cổ mình gối lên một cánh tay, cả thân thểmình bị ôm ở trong ngực, bên má có tiếng hít thở vững vàng của Đông Ly Thuần, sựyên lặng như thế, cảm giác như thế, làm nàng không nhịn được lại dựa gần hắn, mộtcái tay vòng lên hông của hắn, một chân cũng vòng lên đùi hắn, cảm giác da thịtnhư tơ lụa, khiến cho nàng phát hiện, trên người nàng đã mặc quần áo xong, phảilà Đông Ly Thuần mặc thay nàng, vừa nghĩ tới làm việc kia với hắn đến lúc ngủ mất,trong lòng như nổ, ngượng ngùng, mừng rỡ, ngọt ngào. . . Cái gì cũng có.

Ôm chặt thân thể ngủ say của hắn, trong lòng ngọt ngào sắphóa thành nước, nàng thật thương hắn, thật sự rất yêu. Mặc dù trước kia hắn từngđối đãi nàng như vậy, mặc dù trong cơ thể nàng còn có chung độc chưa giải được,mặc dù người này thật tự phụ kiêu ngạo. . . Nàng thật sự rất yêu thích thương hắn.

Thương sự quan tâm của hắn, thương sự ôn nhu của hắn, càngthương phong thái hắn cười với nàng.

Cánh tay ôm sát nàng, nàng nhẹ nhàng gãi nách hắn, “Thuần,đã tỉnh rồi hả ?”

Tay nhỏ bé bị bắt chặt, thanh âm hắn có khàn khàn mất ngủ, lạitrầm thấp tà mị, “Lại bắt đầu không an phận rồi hả ? Có phải còn muốn một lần nữahay không?”

“Không cần!” Nàng vội vàng nói, tối hôm qua nàng không phảibị mệt chết, mà là bởi vì chịu cao triều lên xuống nhiều lần làm cho thân mỏi mệtkiệt lực, nếu như một lần nữa, ngày mai nàng thật không dám gặp người rồi.

Đông Ly Thuần trầm thấp cười một tiếng, vỗ nhẹ cái mông nhỏcủa nàng, nói: “Liên Nhi, kế tiếp, chúng ta phải tăng cường đề phòng, từ nơinày đến kinh sư, thường đi ngang ba vị phiên vương, nghe thám tử hồi báo, trừĐông Vương có thái độ lập lờ nước đôi ra, ba vương khác đã chôn phục binh trênđường chúng ta đi qua. Đao kiếm không có mắt, ngươi ở lại thỏa đáng hơn.”

Sở Liên Nhi vội vàng lắc đầu: “Ta không cần, ta muốn ở chungmột chỗ với ngươi.”

“Liên Nhi, nghe lời, hiện tại tất cả mọi người đã biết ngươilà nhược điểm của ta, ngươi không biết võ công, cũng không biết bảo vệ mình, tasợ bọn họ sẽ ngược lại hạ thủ với ngươi.” Hắn ôm sát nàng, thanh âm trầm thấp.“Liên Nhi, ta không muốn ngươi bị bất kỳ tổn thương. Chờ ta diệt sạch tất cảchướng ngại trên đường rồi, ta liền phái người tới đón ngươi vào kinh. Sau đóta sẽ cưới ngươi.”

“Không cần!” Sở Liên Nhi không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt,trong bóng tối nàng nhìn thấy miệng hắn khẽ nhếch, vội che môi của hắn, vộivàng nói: “Thuần, ta muốn đi theo bên cạnh ngươi, ta không muốn xa cách ngươi.Ta muốn đi theo ngươi.” Nàng bá đạo hai tay hai chân chết đè ở trên người hắn,uy hiếp nói: “Nếu ngươi dám bỏ lại ta, ta sẽ không để ý ngươi nữa. Ta nói đượclàm được.”

Bàn tay của hắn vuốt vòng eo mảnh khảnh của nàng, thở dài,nói: “Tiểu yêu tinh này.”