Cưng Chiều Nữ Bác Sĩ

Chương 95: Ăn miếng trả miếng



Edit: Phạmnhi

Cam Cẩn Thần sửng sốt, đột nhiên nhận ra lời nói của mình có chút nặng nề, vội vàng sửa lại: “Tôi không phải nhằm vào cậu……”

Cam Cẩn Thần nói, lại tự giễu cợt một chút, lúc này nói những lời đó cũng vô dụng, huống hồ hiện tại hai người bọn họ giống như đại tinh tinh làm người khác chú ý, chính cậu vừa mới xúc động không ngừng sau sự việc kia, bây giờ đi tìm Cảnh Vân Chiêu thật không nên.

“Cậu muốn xử lý như thế nào?” Cam Cẩn Thần chỉ cảm thấy chua xót trong miệng, cũng không thật sự tin tưởng Cảnh Vân Chiêu.

Nếu cô thực sự có thể xử lý những tin đồn này, danh tiếng cũng không tệ như vậy?

“Cậu cứ chờ xem kết quả là được.” Cảnh Vân Chiêu nói ít mà ý nhiều, nói nhanh qua loa làm mọi người bối rối đầu óc, chẳng qua Cam Cẩn Thần nhìn thấy ánh mắt cô trong trẻo kiên định, trong lòng an tâm một chút, đành phải gật gật đầu.

Trước khi đi còn định an ủi Cảnh Vân Chiêu hai câu, nhưng nhìn gương mặt không chút biểu tình dư thừa của cô, lời nói trong nháy mắt nghẹn trở về, nửa câu không nói nên lời.

Tại sao trên thế giới này lại có người kỳ quái như thế vậy? Rõ ràng thời điểm đối mặt với Tô Sở Cảnh Vân Chiêu rất ôn hòa, chẳng lẽ chán ghét cậu?

“Thế nào? Thằng nhóc nói cái gì?” Cam Cẩn Thần vừa đi, Tiêu Hải Thanh liền kề vai lại gần hỏi.

Ánh mắt Cảnh Vân Chiêu có chút âm trầm: “Hải Thanh, tớ cần một vài người.”

Tiêu Hải Thanh nhìn thái độ nghiêm túc của Cảnh Vân Chiêu, tức khắc lông mày nhíu lại, “Cậu nói, tớ ở bên ngoài cũng có không ít bạn bè, cậu muốn loại nào?”

Cảnh Vân Chiêu mở miệng nói cô muốn người, ngoại trừ những tên côn đồ không có người khác .

Cô không tính là thiên kim tiểu thư, tuy rằng gia đình không tồi, nhưng mẹ cô qua đời chưa đến ba năm cha lại cưới một lần nữa, dựa vào người phụ nữ kia tích cóp một chút cơ nghiệp, hiện giờ đúng lúc sự nghiệp đang thăng hoa, chắc chắn không rảnh quản cô, mà mẹ kế đối với cô không tính là nghiêm khắc, nhưng lại nuôi thả, cho đủ tiền nhưng không muốn cô về nhà, cô quen biết không ít bạn bè ở bên ngoài, nhưng hơn một nửa những người bạn đó đều sẽ làm người khác có cảm thấy sỉ nhục, cho nên những việc này cô chưa bao giờ cùng Cảnh Vân Chiêu nói qua.

Nhưng mà tuy rằng cô chưa nói, nhưng trong lòng Cảnh Vân Chiêu luôn rõ ràng.

Không chỉ là cô, mà hầu hết các bạn học khác đều biết Tiêu Hải Thanh không dễ chọc, chỉ là không dám nói không hay về cô mà thôi.

“Quen biết với cậu là được, tùy tiện mấy tên côn đồ, đưa số điện thoại cho tôi là được, cậu cũng không cần cùng bọn họ liên lạc.” Cảnh Vân Chiêu nói.

Nếu cô phải làm, sẽ không để chính mình cùng người bên cạnh người lưu lại nhược điểm bất lợi.

Cảnh Vân Chiêu nói rất nhỏ, Tiêu Hải Thanh hiểu ý gật gật đầu: “Tớ có một người thích hợp, biệt danh là Hoa Tặc, người tham tiền nhưng cũng tương đối có đạo nghĩa, đồng ý làm việc khẳng định sẽ làm, có thể tín nhiệm, bất quá người này làm việc hơi mạnh tay, nói rõ ràng là rất tàn nhẫn, chỉ cần cho đủ tiền, việc gì đều dám làm, nhưng nếu là làm việc lớn, hắn nhất định sẽ phái người đi điều tra thân phận của cậu.”

Nói thẳng ra là tốt nhất không cần quá máu me.

Cảnh Vân Chiêu căn bản không nghĩ sẽ làm to chuyện này, rốt cuộc kiếp trước cô đã từng ngồi tù, biết rõ tư vị này, trước mắt chính mình không có thực lực, cô sẽ không vì việc nhỏ này mà tự làm mình rơi vào nguy hiểm.

Cô chỉ muốn gậy ông đập lưng ông mà thôi.

Kiều Hồng Diệp làm cô thân bại danh liệt, cô liền muốn cho Kiều Hồng Diệp chậm rãi cảm thụ một chút cảm giác chịu đựng những lời đồn đại vớ vẩn như cô kiếp trước trong kiếp này, lấy đi thứ mà cô ta quan tâm nhất mà thôi.

Cảnh Vân Chiêu trả lời lại, Tiêu Hải Thanh liền để lại số điện thoại.

Đêm đó, Cảnh Vân Chiêu mua cái sim rác, sau khi gọi điện một giọng nam khàn khàn vang lên.

“Xin chào, Hoa Tặc phải không? Tôi có việc, nhận hay không?” Giọng Cảnh Vân Chiêu vốn là mang theo một chút từ tính, không phải rất sắc nhọn, khi cố tình đè ép giọng nói, nghe lên tuy rằng trẻ tuổi, nhưng không phân rõ nam nữ.