Cửa Cung Hoan Hỉ

Chương 22: Vương



Diệp Tư Nhàn sau khi thỉnh an về, lại ăn sáng bù.

Bánh bao long nhãn lớn bằng ngón cái, cháo lúa mạch thơm ngào ngạt, rau muối chua ngọt ngon miệng, còn có dưa mật vừa giòn vừa ngọt.

''Chậc chậc chậc, vẫn là một câu của Hoàng thượng hữu dụng nhất, nói thêm đồ ăn là thêm đồ ăn, cũng toàn là đồ thượng hạng'' Diệp Tư Nhàn bóc một cái bánh bao nhỏ bỏ vào miệng, bên trong toàn bộ là thịt tôm.

''Rất ngon''

''Tiểu chủ đang tuổi lớn, người ăn nhiều một chút'' Viên Nguyệt hầu hạ.

''Vẫnp hải thận trọng, nếu như ăn tới mức béo chỉ sợ Hoàng Thượng không thèm nhìn nữa''

''Từ khi nô tỳ tới đây chưa từng thấy người béo, vóc dáng rất cân đối'' Viên Nguyệt cười.

''Thật sao? Sao ta không thấy vậy'' Diệp Tư Nhàn chầm chậm ung dung ăn sáng.

Ăn uống no đủ không có có chuyện làm, nàng quyết định tìm chỗ đi dạo tiêu cơm.

''Đi thôi, ra ngoài đi dạo''

''Bên hồ Thái Dịch có một khoản thủy thảo rất đẹp, chúng ta dẫn thỏ đi đi''

Viên Nguyệt thấy sắc trời hôm nay tốt, liền thu xếp đồ đạc, hầu hạ tiểu chủ ra ngoài.

Diệp Tư Nhàn thay váy dài thường bách điệp màu xanh lam, đội mũ che màu xanh, chỉ dùng vài cây trâm quán trân châu đơn giản để cài tóc.

Nàng ôm bé thỏ trắng lông xù, chậm rãi từ từ đến bên hồ Thái Dịch gợn sóng lăn tăn.

Không có vải áo quý giá, cũng không có trang sức hoa lệ, nhưng lại có vẻ chất phác hồn nhiên của nữ tử Giang Nam.

Bờ hồ bên kia, Triệu Nguyên Thuần nâng tiễn nhắm ở cành liễu rủ, vô tình thấy cảnh đó, động tác của y dừng lại.

Đúng lúc đi vào bên bờ hồ Thái Dịch thế mà gặp được ma vương Đại hoàng tử của Hứa quý phi, Diệp Tư Nhàn nhíu chặt mày.

Chỉ thấy Đại hoàng tử đang lườm hai tiểu thái giám toàn thân đầy bùn đất đang vừa hát vừa nhảy.

''Đồ ngu, sai các ngươi bắt con rùa thôi cũng không bắt được!''

''Điện hạ, rùa cuối thu nào đều chui xuống bùn, chúng nô tài...''

''Láo xược, còn dám nhiều lời, bổn Hoàng tử đem trói các ngươ ilại ném cho rùa ăn, còn không mau đi bắt đi!''

Đứa nhỏ bốn tuổi không biết là học từ ai mà hung ác ngang ngược.

Hai tiểu thái giám đó cực kỳ lạnh, nước hồ cuối thu đã lạnh thấu xương, rùa lại chui xuống bùn sâu dưới đáy sông, nếu muốn bắt được chỉ e là cái mạng quèn của họ cũng khó đảm bảo.

Đang lúc tuyệt vọng, bỗng nhiên ngẩng đầu, tròng mắt hai người không hẹn mà cùng đảo.

''Điện hạ, không phải người thích thỏ sao, Quý phi bắt cho người mười mấy con, người chỉ nói không đẹp, không chịu''

''Giờ người nhìn xem, con đó có đẹp không?''

Hai người cùng chỉ về phía Diệp Tư Nhàn các đó không xa đang định rời đi.

''Ồ?''

Thuận mắt, Triệu Trường Diê liếc thấy Diệp Tư Nhàn, đúng là con thỏ trong lòng nàng.

Thật ra nó cũng không thích thỏ, mẫu phi sai người bắt cho nó mười mấy con không biết nó chơi thế nào mà chết sạch.

Nhưng mà nó thích cướp đồ của người khác.

Đứa nhỏ bốn tuổi nhếch môi, trong mắt hiện lên vẻ hung ác.

''Hai người các ngươi nếu có thể lấy được con thỏ đó cho ta, ta cũng không cần các ngươi bắt rùa nữa, thấy sao?''

''Dạ, nô tài đi ngay''

Hai tiểu thái giám nghe được có thể sống, tranh nhau chen lấn đi ra ngoài.

Diệp Tư Nhàn lẩn đi rất nhanh, nhưng vẫn không trốn tránh.

Hai thái giám ướŧ áŧ bẩn thỉu như chó dữ bổ nhào vào nàng lúc đang trên đường hồi cung.

''Các ngươi muốn làm gì?''

Viên Nguyệt gắt gao bảo vệ trước mặt chủ tử, như diều hâu tung cánh.

''Diệp tài tử, Hoàng tử thích con thỏ trong tay người, người nên thức thời một chút giao ra đây, nếu không...chúng nô tài sẽ không khách khí''

Ngoài miệng bọn hắn cung kính, trong mắt lại là vẻ ngạo mạn cường ngạnh.

''Không khách khí thì làm sao?'' Diệp Tư Nhàn nheo nheo mắt, suy nghĩ xem hai đánh một thì mình có bao nhiêu phần thắng.

May là trước đây có đi theo ca ca học chút võ công, nếu không thì lúc này chẳng phải là thiệt thòi trong tay thái giám sao.

''Tất nhiên là...'' Hai lên thái giám chậm rãi tới gần.

''Các người đừng tới đây, tiểu chủ nhà chúng ta chính là sủng phi, cá ngươi không muốn sống sao?'' Viên Nguyệt liều mạng bảo hộ trước mũi chân nàng, nói chuyện cũng không quá lưu loát.

''Bổn hoàng tử đếm tới một trăm, nếu còn chưa ra tay, hai người phế vật các ngươi xuống làm mồi cho rùa!''

Sau lưng truyền tới giọng nói của Triệu Trường Diên, rõ ràng đứa nhỏ bốn tuổi giọng nói còn hơi bập bẹ, lời nói lại khiến người khác rùng mình.

''Một, hai...''

Hai tên thái giám luống cuống tay chân, đẩy Viên Nguyệt ra, nhào về phía Diệp Tư Nhàn.

''Ngươi cút ra''

''Diệp tài tử, nô tài đắc tội!''

''Tiểu chủ mau chạy đi!''

Viên Nguyệt bị xô xuống đất, thuận thế ôm lấy bắp chân của một trong hai tên thái giám.

Tên thái giám khác bước lên trước muốn cướp lấy.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Diệp Tư Nhàn đá một cước đau thấu tâm can tới phía trước: ''Chạy? Mắc gì ta phải chạy''

''Người khác thì ta không dám đánh, một tên cẩu thái giám như ngươi mà ta không dám đánh sao?''

''Ai ui!''

''A!''

Thái giám nhận cú Oa Tâm Cước thống khổ la lên rồi ngã xuống đất, một thái giám khác đá văng Viên Nguyệt ra.

''Diệp tài tử người đừng có không biết xấu hổ, trong cung này không có ai dám đắc tội Quý phi nương nương''

''Ta khinh!''

Diệp Tư Nhàn nhấc chân lên đá thêm một cái.

Nhưng lạ là nàng còn chưa đụng được, thái giám kia liên trợn mắt té xuống.

Đang kinh ngạc, Diệp Tư Nhàn thấy cách đó không xa trước mặt, Triệu Nguyên Thuần đứng ở đó, giơ cung tiễn lên.

''Là ngài?''

''Yên tâm đi, ta không có bắn vào chỗ hiểm, chỉ khiến hắn mất chút máu thôi'' Đứa trẻ tám tuổi mà đã có dáng vẻ của tiểu đại nhân, động tác thuần thục thu lại cung tiễn.

''Không hiểu nổi, cháu nhỏ vẫn còn thích cái trò cướp đồ của người ta'' Triệu Nguyên Thuần xoay người, thẳng lưng đứng trước mặt Triệu Trường Diên.

''Ngươi là ai? Lấy tư cách gì đứng trước mặt ta?'' Thằng nhóc ngạo mạn.

''Ta là đệ đẹ ruột của Hoàng thượng, Thuần Vương thân phong'' Triệu Nguyên Thuần cũng không thèm quan tâm.

''Con thỏ này là ta gửi Diệp tài tử nuôi giúp, nếu ngươi muốn, cũng nên hỏi qua ta một chút'' Triệu Nguyên Thuần ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào nó.

''Vậy thì được, vậy bây giờ bổn Hoàng tử hỏi ngươi, ngươi có thể lấy con thỏ từ trong tay ả cho ta hay không!''

''Không'' Triệu Nguyên Thuần cười khẩy.

''Quả nhiên là tiện chủng, mẫu phi ta nói quả thật không sai!''

''Ngươi nói cái gì? Lặp lại lần nữa xem'' Triệu Nguyên Thuần cười rạng rỡ đứng lên.

''Nói thì nói, mẫu phi ta nói ngươi là tiện chủng do tiện nhân sinh ra, vốn nên xử tử hoặc phế thành thứ dân, căn bản không xứng ở trong cung, cũng không xứng làm Vương gia!''

Tên nhóc liều mạng ngửa đầu dùng lỗ mũi để đối mặt với y.

Triệu Nguyên Thuần tiếp tục cười rạng rỡ, khí lạnh trong đôi mắt chợt hiện lên: ''Vậy ngươi quay về nói với mẫu phi của ngươi, ta sẽ tiếp tục ở trong cung, tiếp tục làm Vương gia, bà ta có bản lĩnh thì phế ta đi''

Triệu Trường Diên mặc kệ những chuyện này.

Nó chỉ biết không lấy được con thỏ thì rất mất mặt.

Xem ra đối phương quyết sẽ không đưa, nó cũng không nên khóc lóc om sòm ở đây, đành phải tức giận dẫn theo hai thái giám toàn thân bùn đất rời đi.

Diệp Tư Nhàn nhẹ nhàng thở hắt, nói cám ơn với Triệu Nguyên Thuần.

''Nhờ có người, nếu không thì một mình ta phải đánh hai người, rất có khả năng phải chịu thiệt thòi''

''Diệp tẩu tẩu muốn cám ơn ta, chi bằng mời ta tới Cẩm Tú Hiên uống trà đi'' Triệu Nguyên Thuần cười.