Con Dâu Của Nhà Giàu

Chương 7: Có phải cô muốn hại chết nó đúng không?



Sau đó cả buổi chiều, Cố Tuyết Trinh vẫn chưa nhìn thấy Phong Diệp Chương.

Ăn tối xong, một lúc sau cô đi ngủ sớm.

Lúc nửa đêm, cổ họng khô khốc như lửa cháy làm cho cô tỉnh dậy.

Cô đứng dậy, mò mẫm đi xuống lầu, muốn vào phòng bếp rót một ly nước ấm, khi đi qua thư phòng thì nhìn thấy đèn bên trong vẫn còn sáng.

Cố Tuyết Trinh dừng bước chân, người cũng tỉnh táo hơn.

Cô khẽ đẩy cửa phòng ra, vừa nhìn đã thấy Phong Diệp Chương đang nằm bò trên bàn.

Trước mặt anh là một chồng tài liệu, bên cạnh là chiếc bút máy hiệu Caran dAche Gothica, chắc là anh làm suốt ở đây, giờ mệt quá nên mới ngủ thiếp đi.

Thì ra con cưng của trời cũng không phải dễ làm như vậy!

Cố Tuyết Trinh đến gần một chút, nhìn góc nghiêng đẹp hoàn mỹ của anh, thuần khiết như một đứa bé, nhưng lúc ngủ mà lông mày vẫn nhíu chặt, làm người khác thấy không đành lòng.

Cô khẽ hít sâu một hơi, không dám đánh thức anh, rón rén đi lấy tấm chăn mỏng khoác lên người cho Phong Diệp Chương, sau đó nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Trước khi ra khỏi phòng, cô quay lại nhìn anh một cái rồi tắt đèn trong thư phòng đi, thì thầm: “Ngủ ngon, mơ đẹp nhé!”

Phòng bỗng tối sầm lại, Phong Diệp Chương khó chịu dụi mắt, hai mắt từ từ mở ra. Trước mắt là một màn đen kịt…

Đồng tử co lại, anh cảm thấy trước mặt như xuất hiện một tấm lưới lớn màu đen

muốn nuốt chứng lẫy anh.

Anh đứng bật dậy, tay chân luống cuống, hô hấp bỗng trở nên dồn dập, tay chân lạnh lẽo, sau lưng đổ mồ hôi lạnh thấm ướt cả áo.

Anh muốn phát ra tiếng nhưng làm thế nào cũng không nói ra được, loạng choạng ngã xuống đất, tay cố với lấy cái bàn giống như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

Ẩm!

Tiếng động thanh thúy phát ra từ thư phòng làm Cố Tuyết Trinh giật mình.

Đó là thư phòng của Phong Diệp Chương, cô vội vàng quay lại, mở đèn thư phòng lên.

Đèn chiếu sáng căn phòng, Cố Tuyết Trinh nhìn thấy Phong Diệp Chương ngã trên

mặt đất. “Phong Diệp Chương, anh sao vậy?”

Cô vội vàng chạy tới, ôm lấy Phong Diệp Chương.

Kết quả cô chưa kịp làm gì đã bị đối phương gắt gao ôm chặt lấy.

Cô thấy người Phong Diệp Chương run rẩy, dường như đã chịu sự sợ hãi gì đó.

Chân tay Cố Tuyết Trinh luống cuống, chỉ đành để anh ôm, dịu dàng an ủi: “Không sao, không sao. Em ở đây, Phong Diệp Chương, em ở đây!”

“Em sẽ luôn ở bên anh… Đừng sợ, không Sao…”

Cố Tuyết Trinh nghĩ mãi không ra, chỉ trong chốc lát, sao Phong Diệp Chương lại thành như vậy.

Cô cố gắng võ vè, tay vuốt ve ngực anh để giúp anh nhuận khí.

Nhưng Phong Diệp Chương trong lòng lúc này hít thở khó khăn, sắc mặt càng tái nhợt, giống như chết đuối vậy…

Cố Tuyết Trinh sợ hãi, cố gắng suy nghĩ những cách sơ cứu thông thường.

“Đúng rồi, hô hấp nhân tạo.”

Cố Tuyết Trinh đột nhiên thông suốt, cũng không quan tâm nhiều, vội vàng cúi xuống đặt môi lên môi anh, thổi khí cho anh.

Từng giây từng phút trôi qua, Cố Tuyết Trinh cảm nhận được rõ rang Phong Diệp Chương đã bình tĩnh hơn nhiều, hơi thở cũng ổn định hơn.

Cô cũng thở phào, ghé sát lại gần đối phương: “Phong Diệp Chương, anh thấy thế nào rồi?”

Phong Diệp Chương nghe thấy giọng của cô thì mở mắt ra, quay đầu nhìn cô rồi ngất đi lần thứ hai.

“Phong Diệp Chương? Phong Diệp Chương?”

Cố Tuyết Trinh gọi vài tiếng, thấy anh không nhúc nhích, trong lòng càng lo lắng, vội vàng chạy ra ngoài gọi: “Quản gia, quản gia!”

Giọng nói nôn nóng của cô vang vọng trong hành lang, đèn hành lang sáng lên, ông quản gia ở phòng tầng trệt nên nhanh chóng xuất hiện.

Cách đó không xa, mấy người giúp việc trực ca đêm cũng đi về phía bên này.

“Mợ chủ?” Ông quản gia nhìn Cố Tuyết Trinh: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Đêm hôm khuya khoắt, mọi người đang ngủ ngon đó.

Hơn nữa vì những hành động ngày trước của Cố Tuyết Trâm, trong nhà không có nhiều người thích cô, ông quản gia chỉ làm

theo phép tắc mà thôi.

Cố Tuyết Trinh lại không quan tâm được nhiều như vậy: “Diệp Chương ngất xỉu trong thư phòng!”

“Cái gì?” Ông quản gia nghe vậy thì giật mình: “Sao lại như vậy?”

“Tôi cũng không biết.”

Cố Tuyết Trinh trả lời thì quản gia đã chạy qua cô rồi, ông ta nhanh chóng tới thư phòng rồi, kiểm tra tình hình của Phong Diệp Chương.

Một lát sau, quản gia đi ra, giống như biến thành một người khác, sắc mặt nghiêm túc ra lệnh cho người giúp việc: “Gọi điện thoại gọi bác sĩ Vương tới đây.”

Khoảng mười lăm phút sau, Cố Tuyết Trinh thấy một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi đến, sau lưng còn có mấy người trợ lý mang theo hộp thuốc.

“Bác sĩ Vương!” Ông quản gia vội vàng tới đón, kể lại đại khái tình hình của Phong Diệp Chương.

Hiển nhiên là bác sĩ Vương đã có kinh nghiệm, ông ta lập tức đi vào thư phòng, để tất cả mọi người ở bên ngoài.

Khoảng mười phút sau, cuối cùng bác sĩ Vương cũng đi ra, nói: “Không sao, cũng may phát hiện kịp thời, tôi đã tiêm một mũi cho cậu ấy. Nhưng đã lâu rồi cậu ấy không bị tái phát, mọi người có làm đúng theo lời dặn của tôi hay không?”

Quản gia nhất thời không trả lời được, nhìn Cố Tuyết Trinh: “Chuyện này… Tôi cũng không rõ lắm, mợ chủ là người đầu tiên phát hiện.”

Cố Tuyết Trinh vốn bất an, vội vàng nói: “Tôi… Tôi cũng không biết tình hình là vì sao, tôi thấy Diệp Chương ngủ, đắp chăn cho anh ấy, lúc đi ra thì thuận tay tắt đèn, nhưng

không ngờ…”

Cô còn chưa nói xong thì sắc mặt quản gia và bác sĩ Vương đều thay đổi.

Hai người còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy một giọng lo lắng từ ngoài cửa truyền vào.

“Diệp Chương, Diệp Chương sao rồi?”

Mọi người quay lại, thấy một cặp vợ chồng trung niên đang đi vào.

Người đàn ông tuy đã hơn bốn mươi tuổi nhưng được chăm sóc tốt nên nhìn giống như chỉ khoảng ba mươi, vẫn giữ được vẻ uy nghiêm.

Còn người phụ nữ mặc sườn xám, trông sang trọng, thướt tha, nhưng lúc này, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.

Người tới chính là ba mẹ của Phong Diệp. Chương.

Cố Tuyết Trinh không ngờ Phong Diệp

Chương ngất xỉu lại thành chuyện lớn như vậy, cô nhất thời cảm thấy lo lắng.

Quản gia lập tức đi tới nghênh đón, nói: “Bà chủ, cậu chủ vừa được tiêm thuốc, đã ổn hơn nhiều rồi.”

Lúc này bà Phong mới thở phào nhẹ nhõm, hỏi: “Diệp Chương vừa trở về cơ mà? Sao đang yên đang lành lại phát bệnh chứ?”

Quản gia nhìn lướt qua Cố Tuyết Trinh, hơi do dự.

Cố Tuyết Trinh nhíu mày lại, trong lòng có dự cảm xấu.

Quản gia nói nhỏ vài câu bên tai bà Phong, sau đó bà Phong lập tức sầm mặt xuống, không nói hai lời, tát Cố Tuyết Trinh một cái, nổi giận nói: “Tôi đã nói cưới người

phụ nữ này vào nhà sẽ không có chuyện tốt gì rồi mà. Diệp Chương vừa trở về, cô đã gây họa lớn như thế, cô muốn hại chết nó không?”