Cô Dâu Bất Đắc Dĩ Phần 2

Chương 150: Ai đau lòng hơn



“Em đau lòng cho cậu ta?”

Câu Cố Học Võ nói Kiều Tâm Uyển không thể phản bác, quả thật là đau lòng,chỉ vì không nỡ. Thâm tâm cô không muốn tuyện tình như vậy.

“Học Võ, thay người khác được không?”

“Không.” Cố Học Võ nhìn sự không đành trong mắt cô, khe khẽ mở miệng: “Anh vốnchỉ muốn hỏi thử em, em đau lòng cho cậu ta như thế thì anh đây liềnquyết định. Nhờ Trầm Thành làm phù rể.”

“Học Võ.” Kiều Tâm Uyển còn muốn nói gì đó thì thang máy đã tới lầu một.

Cố Học Võ bước ra khỏi thang máy, tay kéo Kiều Tâm Uyển đi thẳng lên xe.Kiều Tâm Uyển cắn môi, trong lòng làm sao cũng cảm thấy không ổn, nhưngnhìn bộ dạng của Học Võ, rõ ràng là đã quyết định. Đi theo anh lên xe,cùng anh đi xem bố trí hôn trường. Rõ ràng là nên vui vẻ nhưng bởi vìquyết định của Cố Học Võ mà cô lại thấy trong lòng chua xót từng cơn.Trầm Thành, cô đúng là đã nợ anh.

Xe két một tiếng dừng lại ở ven đường, Cố Học Võ nhìn vẻ mặt khó xử của cô, vươn tay nắm tay cô: “Đau lòng thật hả?”

“Học Võ.” Kiều Tâm Uyển nhìn tay anh: “Đừng như vậy được không? Trầm Thànhcũng là bạn anh mà? Em nhớ anh trước kia vẫn bảo em đừng chấp nhận anhấy, đừng tổn hại anh ấy, nếu như thế, vậy thế không phải rất tốt sao?”

Cố Học Võ nhìn sự không đành trong mắt cô, biểu cảm lạnh lùng âm trầm vài phần: “Em nghĩ anh quá tàn nhẫn?”

“…” Kiều Tâm Uyển trầm mặc, quả thật hơi tàn nhẫn. Nếu là người khác, cô sẽ không có cảm giác này, nhưng người kia lại là Trầm Thành khiến cô cảmthấy dường như có chút tàn nhẫn tuyệt tình.

“Vậy được rồi.” CốHọc Võ gật đầu, lại một lần nữa khởi động xe, vẻ mặt bình tĩnh không gợn sóng, nhìn không ra vui hay giận: “Anh sẽ đến hỏi ý kiến Trầm Thành,nếu cậu ta không muốn thì thôi.”

Cái gì? Còn hỏi? Kiều Tâm Uyểnmuốn nói cái gì nhưng thấy sắc mặt Cố Học Võ hết sức khó chịu thì lờiđến miệng lại nuốt vào. Trong lòng chỉ hi vọng Trầm Thành đừng đồng ý.Không, không chỉ đừng đồng ý, cô thậm chí hi vọng Trầm Thành đừng tớitham dự hôn lễ.

Có một câu nói rằng mắt không thấy, tâm khôngphiền, trong lòng mong Trầm Thành có thể sớm tìm được hạnh phúc củamình, nếu có thể cho anh gặp được người phụ nữ anh yêu, từ nay về sautrải qua cuộc sống hạnh phúc, như thế thì hay nhất

Toàn bộ hôn lễ đều đã chuẩn bị xong. Nơi tổ chức được chọn là sơn trang nghĩ dưỡng ở ngoại ô của Đỗ Lợi Tân. Ở đó có bãi cỏ phẳng rộng hơn nghìn mét vuông, có đầu bếp đẳng cấp, yến tiệc xa hoa.

Hoa hồng trắng được chuyên chở bằng máy bay đến ngay trong ngày cử hành hôn lễ để trang trí cho hôn trường, bong bóng màu hồng nhạt và màu trắng được đính lại kếtthành mười một cổng vòm hình trái tim, thảm đỏ được trải dọc từ cổng vòm đầu tiên cho đến cuối cùng.

Tận cùng phía trên là lễ đài. Trêncái bàn cao dài ngăn nắp được phủ kín những bông hoa tươi xinh đẹp. Khắp nơi đều là tiếng nhạc du dương, thời tiết vô cùng tốt, trời xanh mâytrắng, khách mời vẻ mặt cũng rất vui mừng.

Hôm nay, ngoại trừ hôn lễ của Cố Học Võ và Kiều Tâm Uyển, còn có hôn lễ của Đỗ Lợi Tân và CốHọc Mai. Chân của Cố Học Mai qua mấy tháng điều dưỡng phục hồi đã hoàntoàn khỏe mạnh. Những bắp thịt có đôi chút teo tóp được Đỗ Lợi Tân cẩnthận chăm sóc cũng bình phục như thường.

Toàn bộ trưởng bối Cốgia, Kiều gia, cả Đỗ gia đều đến tham dự. Đương nhiên cũng không thểthiếu Tả Phán Tình và Cố Học Văn. Con của bọn họ cũng đã lớn, nhưng cònđang tập đi nên bước đi trên cỏ vẫn còn lẫm chẫm, Tả Phán Tình và Cố Học Văn mỗi người dắt 1 đứa.

Cố Thiên Sở sáng sớm đã ôm Cố TĩnhĐình, chơi đùa với chắt gái rất vui vẻ. Chuyện vui nhất đối với ông bâygiờ chính là nghe Bối Nhi ngọt ngào êm ái gọi ông cố. Bối Nhi trở thànhniềm vui của toàn bộ Cố gia. Con bé vừa tập nói nên cứ ngọng líu ngọnglô, nghe vào rất vui tai. Cố Thiên Sở và mấy vị trưởng bối có thời gianlà lại ôm Bối Nhi không buông tay. Học Văn trêu Học Võ nói Cố gia thậtđúng là trọng nữ khinh nam tới cực điểm. Sớm biết thế, anh phải sinh hai đứa con gái mới đúng.

“Bảo vợ em sinh thêm đứa nữa không phải là được sao?”

Cố Học Võ rất đắc ý, con gái là của anh, kế thừa sự thông minh của anh đương nhiên sẽ được người ta yêu mến.

“Không được.” Cố Học Văn lắc đầu: “Em thấy Phán Tình một lần trải qua nỗi đauđớn khi sinh con là đủ rồi. Tuyệt đối không muốn để cô ấy sinh lần thứhai.”

Cái cảm giác này dứt khoát chỉ có thể dùng từ kinh hồn bạtvía để hình dung. Anh thề suốt đời cũng không muốn nhìn Tả Phán Tìnhmang thai, sinh con nữa. Không riêng gì lúc sinh con, mấy tháng trướckhi sinh, anh cũng không muốn trải qua nữa. Cố Học Võ trầm mặc, quả thật sau khi tận mắt thấy Kiều Tâm Uyển trải qua sinh nở đau đớn thế nào,anh cũng không muốn Kiều Tâm Uyển lại trải qua lần nữa, rất đau đớn.

Ánh mặt trời chiếu lên cỏ nhuộm vàng thảm cỏ màu xanh biếc. Hôm nay thờitiết đặc biệt tốt. Khách khứa cũng lục tục tới. Uông Tú Nga đã rất lâurồi không phấn chấn thế này, con trai lại muốn kết hôn, cháu gái cũngcó. Bà cũng thật không có gì tiếc nuối. Cùng tiếp đón khách mời mà khuôn mặt luôn mỉm cười tươi rói.

Bên trong phòng, Kiều Tâm Uyển mặcbộ áo cưới lần trước, ngồi trong phòng nghỉ cô dâu với Cố Học Mai, mỗingười một bên. Thợ trang điểm đang tô điểm lần cuối cho hai người. Timcô đập rất nhanh, dù đã từng kết hôn nhưng vẫn cảm thấy khẩn trương.

Đưa mắt nhìn về phía Cố Học Mai, cô cũng xuyên qua gương nhìn Kiều Tâm Uyển: “Chị hồi hộp lắm hả?”

“Ừ.” Kiều Tâm Uyển thừa nhận: “Tim đập rất nhanh.”

Cố Học Mai cười cười: “Em cũng vậy.”

Từ hai năm trước, Đỗ Lợi Tân vẫn thúc giục cô kết hôn. Nhưng cô vẫn luôndo dự. Nào ngờ sự do dự của cô lại làm tổn thương Đỗ Lợi Tân, cũng tổnthương chính mình. Giờ thì tốt rồi, cô và Đỗ Lợi Tân cuối cùng cũng kếthôn, niềm hạnh phúc trong lòng cô đã không thể dùng lời nói mà hình dung được. Ngoài vui mừng, còn có xúc động, hưng phấn, càng nhiều hơn làhạnh phúc. Trước giờ chưa từng hạnh phúc thế này.

“Được rồi. Chịcố gắng bảo mình đừng hồi hộp.” Kiều Tâm Uyển thở sâu. Thợ trang điểmvào lúc này nhìn cô một cái, ánh mắt có chút cầu xin: “Đừng cử động, sẽtốt hơn.”

Dáng vẻ khẩn trương của thợ trang điểm khiến tâm trạngKiều Tâm Uyển không thể nào tốt lên được. Cô ngồi bất động, chờ thợtrang điểm tô điểm cho cô. Rất nhanh, phần trang điểm của hai người đềuxong. Kiều Tâm Uyển nhẹ nhàng thở ra, thần kinh căng thẳng cũng thảlỏng, vừa mới tính thư giãn một chút thì phòng nghỉ lại vang lên tiếngđập cửa.

Hai cô dâu mới đưa mắt nhìn nhau, cửa mở, bên ngoài làTrầm Thành. Anh hôm nay vận âu phục màu trắng, rất có sức sống. Ánh mắtđảo qua Kiều Tâm Uyển, trong mắt ngoại trừ kinh diễm còn có thống khổ.Rốt cuộc, anh vẫn không đợi được. Kiều Tâm Uyển lại trở về với lão Đại.

“Trầm Thành?” Thấy anh đến, trong mắt Kiều Tâm Uyển có vài phần không nỡ. Côkhông biết Cố Học Võ nói sao mà Trầm Thành lại bằng lòng làm phù rể choanh.

“Hôm nay em đẹp lắm.” Ánh mắt Trầm Thành không thể dời đi khỏi Kiều Tâm Uyển, ngơ ngác nhìn chằm chằm khuôn mặt cô.

“Cám ơn.” Tâm tình Kiều Tâm Uyển vô cùng phức tạp: “Trầm Thành. Thật ra…” Nếu anh không muốn tới thì có thể đừng tới.

“Cho em.” Trầm Thành cầm một cái hộp đưa tới tay cô: “Tân hôn hạnh phúc.”

“Trầm Thành.” Nội tâm Kiều Tâm Uyển rất áy náy. Vừa muốn nói cái gì, anh lại lấy ra cái hộp khác đưa cho Cố Học Mai.

“Học Mai. Tân hôn hạnh phúc.”

“Cám ơn.” Cố Học Mai cũng biết Trầm Thành si tình, trong lòng vẫn thấy cóphần may mắn. May mà Cố Học Võ ra tay nhanh, bằng không, hôm nay KiềuTâm Uyển có thể làm con dâu của Cố gia sao.

“Được rồi. Anh tiếptục làm nhiệm vụ phù rể đây.” Trầm Thành làm như không có việc gì cườicười. Buông tay, anh xoay người định rời đi. Nhưng Kiều Tâm Uyển gọi anh lại.

“Trầm Thành.”

Anh xoay người, Kiều Tâm Uyển tiến lên một bước, ôm chầm lấy anh, hạ thấp giọng, ghé vào lỗ tai anh mở miệng:“Trầm Thành, cám ơn anh.”

“Đồ ngốc.” Trầm Thành quay lại ôm cô.Nội tâm có chút hi vọng thời gian có thể dừng tại vào phút giây này,vĩnh viễn đừng trôi nữa, nếu có thể như vậy thì tốt biết bao?

Nhưng còn chưa ôm được lâu thì anh đã bị ai đó giật lại. Sắc mặt Cố Học Võkhông vui lắm nhìn anh, thản nhiên nói: “Trầm Thành. Hôm nay cậu là phùrể đấy.” Ý chính là tránh xa vợ tôi một chút.

“Em biết rồi.”

Trầm Thành thở dài. Lại thâm sâu liếc nhìn Kiều Tâm Uyển. Lúc này, anh xoayngười rời khỏi. Bước chân không chút chần chừ. Anh tin lão Đại sẽ choTâm Uyển hạnh phúc

Trầm Thành rời đi, Cố Học Võ nheo mắt nhìn Kiều Tâm Uyển, muốn chết sao, cô còn dám ôm Trầm Thành?

“Cố Học Võ.” Kiều Tâm Uyển muốn nói cái gì lại phát hiện Cố Học Võ khôngtới một mình, phía sau anh còn có Đỗ Lợi Tân. Cô đành nuốt xuống lờimuốn nói, gật đầu với Đỗ Lợi Tân.

Hai người đàn ông ánh mắt đảoqua người phụ nữ yêu quí. Trong mắt đồng thời hiện lên sự kinh diễm.Kiều Tâm Uyển đang mặc một bộ váy cưới cúp ngực. Phía trên được điểmxuyết bằng ngọc trai làm nổi bật làn da trắng ngần của cô. Mái tóc dàiđược bới lên, để lộ cần cổ duyên dáng, hai lọn tóc xõa bên tai quyến rũđộng lòng người. Còn Cố Học Mai thì lại mặc bộ váy ren kiểu khoét vai.Đằng trước không có trang trí gì nhiều, trang sức vừa phải, mái tóc dàicũng được búi lên, khiến ngũ quan của cô nổi bật hơn so với bình thường, gương mặt lúc nào cũng cười nhẹ, bộ dạng đúng chất một cô gái nhỏ hạnhphúc.

So với Kiều Tâm Uyển, một người cao sang xinh đẹp, mộtngười lại tao nhã dịu dàng. Cố Học Võ dám nói, hai người trước mắt chỉcần ra khỏi cánh cửa phòng này thì đó nhất định sẽ là cảnh tượng đẹpnhất, chói lòa nhất.

“Học Mai.” Đỗ Lợi Tân nhìn bộ dạng Cố Học Mai, trong mắt hiện lên sự tán thưởng: “Em hôm nay đẹp quá.”

Cố Học Mai hờn dỗi trừng mắt: “Nói không đâu, anh họ còn ở đây đấy.”

Nghiêm túc mà nói, Kiều Tâm Uyển mới thật sự xứng danh mỹ nhân.

“Anh tin anh Học Võ sẽ đồng ý với ý kiến của anh.” Đỗ Lợi Tân nhìn Cố Học Võ, thản nhiên nhướng mày: “Đúng không? Anh Học Võ?”

“Uhm.” Cố Học Võ đối diện sự mất tự nhiên trong mắt Cố Học Mai, khẽ mở môi: “Học Mai hôm nay thật sự rất đẹp.”

“Anh.” Trong phòng còn có thợ trang điểm và những người khác, nhất định phải trêu ghẹo cô như vậy sao?

“Được rồi, được rồi. Không nói nữa. Hôn lễ sắp bắt đầu rồi. Anh tới hỏi xemhai người đã chuẩn bị xong chưa.” Anh đúng là không thể chờ được nữarồi.

“Chuẩn bị xong rồi.” Kiều Tâm Uyển cong khóe môi: “Đang đợi ba em tới đây dắt tay em lên lễ đường.”

“OK.” Cố Học Võ gật đầu, liếc nhìn Đỗ Lợi Tân: “Bọn anh đi trước, chờ bọn em.”

“Uhm.”

Hai người Cố Học Võ đồng thời đi ra phía ngoài bãi cỏ. Lúc băng qua mộtcánh cửa phòng, bỗng nghe thấy bên trong vang lên một giọng nói quenthuộc.