Cố Chấp - Mộng Tiêu Nhị

Chương 16: Em không có hứng thú với mấy chuyện ấy của anh



Không ngoài dự đoán, Phó Ngôn Châu chỉ trả lời cô một tiếng “Ừm”.

Mẫn Hy cảm thấy nhàm chán nên không tiếp tục nói chuyện với anh nữa, cô thoát ra khỏi khung trò chuyện.

Cuộc họp buổi chiều Thịnh Kiến Tề cũng sẽ tham gia, cô vẫn chưa nắm chắc, Mẫn Hy lấy máy tính bảng từ trong túi ra bắt đầu chuẩn bị cho cuộc họp.

Cuộc họp diễn ra tại phòng hội nghị lớn của Thịnh Kiến Tề.

Mẫn Hy đến đó trước hơn mười phút, vừa đi ra khỏi thang máy cô đã gặp giám đốc Sử đi ra từ thang máy bên cạnh, anh ấy vẫn mặc như lần cô đến trung tâm nghiên cứu.

Có lẽ là do gần đây bận chuẩn bị ra mắt sản phẩm mới, anh ấy trông còn gầy hơn cả lần trước.

Hai người chào hỏi, cùng đi vào phòng họp.

Thịnh Kiến Tề có thành kiến với Mẫn Hy, trong Công nghệ Thịnh Thời không ai là không biết, có một khoảng thời gian còn trở thành chủ đề bát quái của mọi người trong phòng trà nước.

Nếu như không phải biết rằng trong lòng Thịnh Kiến Tề đã có người thương, thậm chí bọn họ còn hoài nghi liệu có phải trước kia Thịnh Kiến Tề từng bị Mẫn Hy từ chối, vì yêu mà hận, nên khi gặp lại mới tìm đủ cách gây khó dễ cho cô.

Sau vài lần tiếp xúc, giám đốc Sử có ấn tượng không tồi về Mẫn Hy, còn vì sao Thịnh Kiến Tề lại nhắm vào Mẫn Hy không phải là chuyện anh nên hỏi, nhưng vì “Tiểu Thời” phiên bản 3.0, anh hy vọng có thể hợp tác vui vẻ với Mẫn Hy, như vậy công việc sau đó mới thuận lợi được.

“Dạo này tâm trạng Thịnh tổng không tốt, mặc dù cậu ấy không phải kiểu người sẽ để cảm xúc ảnh hưởng đến công việc, nhưng không ai có thể hoàn toàn công tư phân minh được cả.”

Chuyện Thịnh tổng có bạn gái cũng chẳng phải bí mật trong tập đoàn họ, nhưng nếu nói sau lưng sếp cũng không tốt, anh khẽ đẩy gọng kính trên mũi lên, đây là hành động theo thói quen mỗi lúc do dự.

“Gần đây Thịnh tổng và bạn gái chia tay rồi, chuyện với đối phương cũng đang rối bời…”

Giám đốc Sử thở dài, muốn nói lại thôi.

Anh vốn không phải là người giỏi ăn nói, nói về chuyện riêng của sếp khiến anh cảm thấy không thoải mái lắm.

Mẫn Hy mất vài giây để tiêu hoá thông tin: “Tôi biết phải làm thế nào.”

Giám đốc Sử lập tức giải thích, “Cô hiểu lầm rồi, tôi không có ý bảo cô phải nhịn Thịnh tổng, ý tôi là có những lúc cậu ấy bày tỏ thái độ không phải là nhằm vào cô, mà là chuyện cá nhân ảnh hưởng xấu đến tâm trạng.”

Mẫn Hy cười, cảm ơn giám đốc Sử đã nhắc nhở.

Giám đốc Sử: “Chuyện nên làm.”

Về việc riêng của sếp, anh cũng không biết gì nhiều.

Thịnh Kiến Tề và bạn gái quen nhau từ thời đi học, gia đình bạn gái và gia đình anh ta không môn đăng hậu đối, anh ta kiên quyết muốn kết hôn với bạn gái mà không màng đến sự phản đối kịch liệt từ phía gia đình.

Nhưng còn chưa lĩnh chứng thì tình cảm của hai người đã có vấn đề.



Trọng điểm của cuộc họp hôm nay là về lễ ra mắt sẽ diễn ra vào hai tháng sau.

Thịnh Kiến Tề là người cuối cùng bước vào phòng họp, Mẫn Hy ngẩng đầu, chào hỏi theo phép lịch sự, Thịnh Kiến Tề nghiêm nghị khẽ gật đầu đáp lại.

Quả nhiên giống như giám đốc Sử nói, tâm trạng của anh ta không tốt.

Có lúc cô cũng không khỏi tò mò, kiểu người lạnh lùng giống như Thịnh Kiến Tề và Phó Ngôn Châu, khi ở bên người mình thích sẽ như thế nào.

Nửa đầu cuộc họp, tất cả đều diễn ra bình thường.

Giữa đó nghỉ giải lao vài phút rồi tiếp tục.

Lễ ra mắt sẽ có tiết mục tương tác với khách mời, Thịnh Kiến Tề đọc xong bản kế hoạch, mi tâm nhíu lại: “Viết cái gì vậy?”

Cái gì đến cũng sẽ đến, giám đốc Sử ngồi ở phía đối diện Mẫn Hy, cho cô một ánh mắt ám hiệu.

Ý là anh ta không có ý nhằm vào cô.

Mẫn Hy mỉm cười, ý bảo giám đốc Sử yên tâm, cô sẽ không so đo với người vừa mới thất tình.

Thịnh Kiến Tề xem xong vẫn luôn nhìn Mẫn Hy, đợi cô trừng mắt đáp thẳng lại anh ta, kết quả cô lại nghiêm túc ghi chú lại ở trang đó.

“Được, Thịnh tổng, trở về tôi sẽ sửa lại, muộn chút sẽ gửi bản kế hoạch đến hòm thư cho anh.”

Cô nghiêm túc lại khách sáo, không nghe ra được ý tứ nào bên trong.

Thịnh Kiến Tề đột nhiên cảm thấy không quen.

Cuộc họp tiếp tục đến năm rưỡi mới kết thúc.

Mẫn Hy đi ra khỏi phòng họp, việc đầu tiên cô làm là nhìn điện thoại, cuộc hội thoại với Phó Ngôn Châu vẫn dừng lại ở chữ “Ừm” kia của anh, sau đó anh không gửi thêm tin nhắn nào nữa.

Về đến văn phòng tạm thời, Mẫn Hy cùng bàn bạc với vài người đồng nghiệp, sau đó bắt đầu chỉnh sửa bản kế hoạch, bận đến chín giờ tối mới xong, sau đó gửi qua cho Thịnh Kiến Tề.

Từ lúc nhận dự án này của Công nghệ Thịnh Thời, chín giờ tối mới tan làm là chuyện thường xảy ra.

Dòng đường tấp nập vội vã, chiếc xe việt dã màu đỏ bản giới hạn của cô vô cùng nổi bật.

Trên đường cô nhận được điện thoại của bố.

“Bố ạ.”

Trong giọng điệu vui vẻ có chút làm nũng của con gái không giấu được chút mệt mỏi, Mẫn Cương Nguyên nghe ra được, đau lòng nói: “Con lại tăng cà à?”

“Con tan làm rồi, đang trên đường về nhà.”

“Anh con nói con lại đến Thượng Hải công tác.”

“Vâng, con đi hơn một tuần rồi.”

“Vừa kết hôn được hai tháng thì có một tháng công tác bên ngoài.” Mẫn Cương Nguyên khẽ dừng lại, “Hy Hy, con nói cho bố biết, có phải là con không muốn sống chung nhà với Phó Ngôn Châu nên lấy cớ đi công tác đúng không?”

Mẫn Hy cười: “Bố, sao bố lại nghĩ vậy chứ? Mấy năm nay bố với mẹ cũng xa cách nhiều mà? Chẳng lẽ bố cũng lấy cớ đi công tác để không gặp mẹ?”

Mẫn Cương Nguyên khựng lại, một lát sau cười: “Cái đứa này.”

Nhất thời không biết nên đáp thế nào.

Mẫn Hy tưởng rằng bố cô không biết đáp lại như thế nào là không tranh luận được với cô.

Từ lúc cô hai, ba tuổi còn chưa có kí ức, bố cô đã nhậm chức ở cách thành phố phía Nam, mãi cho đến vài năm trước mới chuyển về, ở gần nhau rồi nhưng bố mẹ càng bận rộn hơn trước, có những lúc cả tháng cũng không gặp họ được một lần.

Bố cô cuồng con gái, cho dù công việc bận rộn thế nào, chỉ cần được nghỉ, cho dù là ở phương nam hay phía bắc, đều sẽ bay về với cô. Trong ký ức của cô, mỗi lần bố về nhà mẹ cô cũng sẽ về.

“Bố, bố đang ở nhà sao ạ?”

“Ừm, vốn định qua nhà hai đứa một lát, nhưng đợi hôm khác vậy.”

“Không cần đợi đâu ạ, bố cứ qua đi, Phó Ngôn Châu có ở nhà.”

Lúc này Mẫn Cương Nguyên đang ở cửa biệt thự nhà riêng của con gái, dì trong nhà nói hai vợ chồng đều đi công tác, không rõ khi nào mới trở về.

“Tập trung lái xe, khi nào đi công tác về thì nói với bố một tiếng, bố xuống bếp nấu món ngon cho con.”

Nghe bố nói muốn xuống bếp, “Bố, mì hoành thánh bố nấu mặn chết đi được, để anh nấu đi ạ.”

Mẫn Cương Nguyên bật cười: “Bố sẽ điều chỉnh, cho ít muối một chút.”

Kết thúc cuộc gọi với bố, Mẫn Hy cũng đã đến hầm để xe của chung cư.

Chỗ đỗ xe cô dùng có đỗ một chiếc xe đen, cô không biết biển xe này, chắc là xe của hàng xóm tạm thời đỗ ở đây.

Trước kia Phó Ngôn Châu có mua vài chỗ đậu xe, cô cũng không gọi quản lý thông báo cho chủ xe, trực tiếp đỗ sang vị trí bên cạnh.

Từ hầm đỗ xe bước vào thang máy, Mẫn Hy vẫn luôn nghĩ về phương án mới vừa gửi cho Thịnh Kiến Tề, mãi cho đến khi mở cửa nhìn thấy trong nhà sáng đèn mới trở lại về thực tại.

Cô vô cùng chắc chắn, sáng nay lúc ra khỏi nhà cô đã tắt đèn rồi.

Chưa được sự đồng ý của cô quản lý toà nhà sẽ không tuỳ ý vào nhà, cô vội vàng mở tủ giày, có thêm một đôi giày da của nam.

Chỉ cần Phó Ngôn Châu qua, sàn nhà nhất định sẽ được lau dọn, Mẫn Hy không thèm đi dép trong nhà, chân trần bước vào.

Trên sô pha trong phòng khách, Phó Ngôn Châu mặc chiếc áo choàng tắm màu đậm, anh ngồi vắt chéo chân, lật đọc cuốn tạp chí cô thường xem.

“Sao anh lại đến vậy?”

Mẫn Hy giả bộ không để ý.

Phó Ngôn Châu chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt tự nhiên: “Không phải em bảo anh đến sao?”

Mẫn Hy không thừa nhận cũng không phủ nhận, chậm rãi cởi áo khoác tây trang, vắt lên sô pha.

Giống như lần trước, cô đi ngang qua phía trước sô pha, một hai phải đi qua chân anh, đầu gối khẽ đụng vào anh, “Nhường đường chút, em đi thay quần áo.”

Phó Ngôn Châu lật sang trang khác của tạp chí, ngẩng đầu im lặng nhìn cô.

“Em có bệnh gì vậy?” Anh nắm lấy cổ tay cô, dùng lực kéo, vốn muốn để cô ngồi xuống bên cạnh nhưng Mẫn Hy thuận theo tư thế nghiêng qua, ngã vào lòng anh.

Lo cô sẽ ngã về phía sau, Phó Ngôn Châu đưa tay ôm eo cô.

Mẫn Hy khoác tay lên cổ anh: “Không hỏi sao em lại về muộn vậy sao?”

Phó Ngôn Châu: “Em tăng ca.”

Mẫn Hy: “…”

Anh luôn có cách để khiến câu chuyện đi vào ngõ cụt.

“Sao anh không đến thư phòng đọc?” Thực ra cô muốn hỏi anh có nhìn thấy hai gói thuốc cô mua cho anh ở trên bàn không.

Phó Ngôn Châu trêu chọc: “Chuyện tấm ảnh kia cho anh kinh nghiệm rồi, không dám tuỳ tiện vào thư phòng của em.”

Vào ngày sinh nhật anh bước vào thư phòng, thấy ảnh mình bị cô dùng một chiếc khăn lụa che mất, khiến cả hai đều không vui. Ngộ nhỡ hôm nay cô lại che ảnh anh đi, vì một chuyện mà cãi nhau hai lần, không đáng.

Mẫn Hy không vì việc anh nhắc lại chuyện cũ mà tức giận, bây giờ tâm trạng của cô không tồi nên chẳng so đo với anh, “Thư phòng anh cứ tuỳ ý vào, không có bí mật gì cả.” Lại hỏi anh: “Khi nào anh về? Ngày mai hay ngày kia vậy?”

“Ngày mai.”

Anh vượt ngàn cây số qua thăm cô, Mẫn Hy cũng muốn bày tỏ tấm lòng: “Em tiễn anh ra sân bay.”

Phó Ngôn Châu không cần nghĩ đã từ chối: “Không cần phiền vậy.”

Năm rưỡi sáng mai anh đã phải dậy ra sân bay, tính tình lúc mới ngủ dậy của cô khá tệ, sớm như vậy gọi cô dậy đồng nghĩa với việc chọc giận cô, không nên làm vậy được.

Mẫn Hy sát lại gần môi anh, dùng sức cắn, không hài lòng việc anh khách sáo xa cách như vậy.

Anh dùng tay còn lại ôm cổ cô, đáp lại nụ hôn, ngón cái khẽ xoa nơi cô ngủ bị sái cổ hôm trước: “Vết thương vừa lành đã quên đau, không sợ tối nay lại sái cổ nữa sao?”

Mẫn Hy liếc anh một cái, cô dựa vào lòng anh, rúc đầu vào cổ anh.

Xa cách một tuần, ngửi thấy hơi thở quen thuộc, bỗng cảm thấy yên lòng đến lạ thường.

Phó Ngôn Châu cúi đầu dán môi lên trán cô, lại hôn lên mặt cô, hôn thẳng xuống cằm. Lý trí của Mẫn Hy bị đôi môi nóng bỏng của anh làm tan biến mất, mãi cho đến khi cô bị anh đè xuống sô pha.

Phòng khách vẫn sáng đèn, cô nhắc anh tắt đi, Phó Ngôn Châu nhắm mắt làm ngơ.

Đèn sáng không khác gì ban ngày, lần trước nhìn thấy mắt của đối phương là khi ở khách sạn tại Giang Thành.

Nụ hôn càng sâu hơn, Mẫn Hy bất giác ôm lấy eo anh.



Bảy, tám ngày không ở cùng nhau, tắm xong rồi nằm lên giường cũng đã qua nửa đêm.

Phó Ngôn Châu còn muốn làm thêm lần thứ ba nhưng Mẫn Hy kêu mệt, anh khẽ hôn lên trán cô, đành thôi vậy.

“Em ngủ đi.” Phó Ngôn Châu sờ thấy cô vẫn đeo nhẫn trên ngón áp út, anh tháo ra cho cô, “Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, đi ngủ đừng đeo nhẫn, ảnh hưởng đến tuần hoàn máu ở tay.”

Anh nói việc của anh, cô nói việc của cô: “Sáng mai anh đi chọn nhẫn kim cương cùng em?” Ở tiệm trang sức chỗ nào chọn nhẫn cũng đều giống nhau, không nhất thiết phải quay về Bắc Kinh mới chọn.

Phó Ngôn Châu: “Sáu giờ sáng mai anh đi rồi, không kịp.”

“Không phải anh nói ngày mai nghỉ không cần đến công ty sao?”

“Bạn học kết hôn, buổi trưa anh qua tham dự hôn lễ.”

Mẫn Hy đột nhiên nghĩ đến hôn lễ của Chúc Du Nhiên, hình như ngày đó Dư Trình Đàm có nhắc qua với cô, nói hôn lễ diễn ra vào cuối tháng, ngày mai là ngày 28, chẳng phải là cuối tháng hay sao.

Cô xác nhận với anh: “Bạn học nào vậy? Bạn đại học của anh sao?”

“Bạn học cấp ba.”

Phó Ngôn Châu đặt nhẫn cưới của cô xuống bên cạnh chiếc nhẫn của anh, lại nói: “Cùng ngành với em, Chúc Du Nhiên.”

Mẫn Hy “Ồ” một tiếng, không nói tiếp nữa.

Phó Ngôn Châu nằm xuống, tắt đèn, đưa tay qua cho cô gối.

Mẫn Hy không gối mà nằm xuống phía gối của mình.

Trong bóng tối Phó Ngôn Châu cũng không nhìn rõ được biểu cảm của cô: “Sao em không gối?”

Mẫn Hy không muốn cãi nhau với anh, muốn một mình tiêu hoá cảm xúc, nói dối, “Bác sĩ nói xương cổ em không tốt, dặn em chú ý đến tư thế ngủ.”

“Vậy em còn bảo anh đến Thượng Hải?”

“Bảo anh đến là để anh đi chọn nhẫn cùng em.” Mẫn Hy tuỳ tiện kiếm một lý do.

“Em ngủ đây, ngủ ngon.”

Cô nhắm mắt lại.

Nửa tỉnh nửa mê, ngủ không ngon, mở mắt ra lần nữa mới năm rưỡi, cô bị động tác rời giường của Phó Ngôn Châu làm tỉnh giấc, trước đây dù cho anh có dậy sớm thế nào cũng sẽ không ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô.

Trằn trọc hơn mười phút vẫn không ngủ được, cô mở đèn ngồi dậy.

Phó Ngôn Châu đánh răng rửa mặt xong, từ phòng tắm đi ra, “Sao em dậy sớm vậy?”

Mẫn Hy mặc váy ngủ lên, trầm mặc một lát mới nói: “Em không buồn ngủ.”

Phó Ngôn Châu hỏi: “Em muốn ăn gì? Anh cho người bảy giờ đưa tới.”

“Không cần phiền vậy, em không đói.” Mẫn Hy sửa sang lại dây váy.

Giọng cô lạnh nhạt, Phó Ngôn Châu có thiếu nhạy bén hơn đi chăng nữa cũng nhận ra được cô đang tức giận, nguyên nhân cô giận anh có thể nghĩ ra được là việc anh tham dự hôn lễ, không có thời gian đi chọn nhẫn cùng cô nên cô không vui rồi.

“Tuần sau anh qua, cùng em đi chọn nhẫn.”

Anh lại nhẫn nại giải thích: “Bạn học cấp ba tổ chức hôn lễ mời anh anh đều đi, hôm nay sau khi tham dự hôn lễ của Chúc Du Nhiên còn có một buổi gặp mặt bạn học…”

Mẫn Hy ngắt lời anh: “Anh không cần phải giải thích dài dòng vậy, em không có hứng thú với mấy chuyện ấy của anh.”

Tất cả mọi chuyện trong quá khứ của anh cô đều không muốn biết, biết nhiều nghĩ nhiều, lại càng khó chịu. Cô cầm điện thoại bước ra khỏi phòng ngủ.

Phó Ngôn Châu đang khom lưng cầm nhẫn của mình lên chuẩn bị đeo, bị câu kia của cô chọc giận, lại để nhẫn lên tủ đầu giường.

Anh ra ngoài ban công đứng mười phút, đè nén lại lửa giận trong lòng trước. Cô được anh vợ và bố vợ chiều hư rồi, chuyện gì cũng phải làm theo ý của cô, trước giờ chưa từng nghĩ cho người khác.

Mẫn Hy ngồi trong thư phòng thất thần vài phút, lại nhìn thấy hai bao thuốc để ở bên cạnh.

Cô mở ngăn kéo ném hai bao thuốc vào trong.

Tâm tư phiền loạn, cô mở máy tính đăng nhập hòm thư, phương án tối qua gửi cho Thịnh Kiến Tề, Thịnh Kiến Tề vẫn chưa trả lời.

Cửa thư phòng có tiếng bước chân tới gần, một bóng đen đứng ở cửa, cô không ngẩng đầu, tuỳ ý nhấn đúp chuột.

Phó Ngôn Châu thay đồ xong, bàn tay trái đeo nhẫn gõ lên tấm cửa hai tiếng, chủ động tìm cô làm lành, thế nhưng Mẫn Hy không có chút phản ứng nào, mắt vẫn luôn nhìn lên màn hình máy tính.

Anh kiềm chế lại cảm xúc, dịu giọng nói: “Có đưa anh ra sân bay hay không?”

Mẫn Hy: “Em bận rồi.”

Phó Ngôn Châu xoay người rời đi ngay.