Chiến Thần Tu La

Chương 529: Bộ mặt thật



Lông mày Giang Nghĩa nhíu chặt lại, đi nhanh đến.

Tân Uẩn vừa nhìn thấy Giang Nghĩa đi đến, vội vàng đứng dậy muốn đi đến bên cạnh Giang Nghĩa, kết quả Thủy Quân Tín dường như đoán được hành động của Tân Uẩn, chắn ngang một bước, chặn phía trước Tân Uẩn!

Tân Uẩn không đứng vững, lập tức ngã xuống chỗ vừa ngồi.

Thủy Quân Tín từ trên nhìn xuống Tân Uẩn, trong ánh mắt hiện lên một tia ác ý, thỉnh thoảng còn đưa lưỡi ra liếm môi mình.

Anh ta thật sự yêu chết người phụ nữ này.

“Giang Nghĩa!” Tân Uẩn vừa lo lắng vừa tức giận, không biết phải làm sao chỉ có thể cầu cứu với Giang Nghĩa.

Thủy Quân Tín biết Giang Nghĩa ở phía sau, nhưng anh ta không có ý định rời đi, anh ta rất hưởng thụ cảm giác chặn giữ một cặp tình nhân.

Rất sảng khoái.

Anh ta thích nhìn ánh mắt bơ vơ, bất lực, cầu xin được bảo vệ của phụ nữ.

Chắn trước Giang Nghĩa, có thể nhìn thấy ánh mắt đau khổ, bất lực của Tân Uẩn, thỏa mãn sự lập dị của Thủy Quân Tín ở mức độ cao nhất.

Đồng thời, mấy tên thuộc hạ của Thủy Quân Tín cũng đi qua, chặn đường đi của Giang Nghĩa, không cho Giang Nghĩa cơ hội đến gần.

Trong nháy mắt, những người khác ở trong phòng nhảy đều dừng động tác trong tay lại, nhìn về phía Giang Nghĩa.

Bọn họ biết rất rõ, kịch hay của tối nay đã đến rồi.

Cảnh tượng như thế này không phải là lần đầu tiên xảy ra, trước đây cũng đã từng xảy ra rất nhiều lần.

Thủy Quân Tín cậy vào địa vị và thân phận của mình, ức hiếp người phụ nữ của người khác ở trước mặt người đàn ông khác không chỉ một lần, hưởng thụ cảnh tượng vô cùng buồn nôn kia.

Ở hiện trường cũng có rất nhiều người có sở thích giống như Thủy Quân Tín.

Vật hợp theo loài, người phân theo nhóm.

Trong vũ hội ngày hôm nay, đặc biệt chuẩn bị cho Giang Nghĩa và Tân Uẩn, từ giây phút hai người bọn họ đi vào, đã chắc chắn tối nay sẽ xảy ra bi kịch.

Thủy Quân Tín hất tóc, đưa tay cởi cúc ở cổ áo của mình ra, hít thở sâu mấy hơi.

Hành động này thực sự đã khiến Tân Uẩn sợ hãi.

Cô ta chỉ muốn nhảy với Giang Nghĩa một bài nên mới đến đây, không muốn tiếp xúc thân mật với người đàn ông khác, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của Thủy Quân Tín, sợ là muốn ngang tàng cưỡng ép?

Trong nháy mắt, nỗi sợ hãi lan ra khắp cơ thể.

Cho dù là một người cao lãnh giống như Tân Uẩn, lúc này cũng không biết phải làm sao, phản kháng? Cô là một người phụ nữ yếu ớt, phản kháng thế nào?

“Giang Nghĩa, Giang Nghĩa!”

Bây giờ người duy nhất cô ta có thể mong đợi chỉ có Giang Nghĩa.

Nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi, hoảng loạn của Tân Uẩn, Thủy Quân Tín càng thêm hưng phấn, đây chính là hiệu quả mà anh ta muốn, rất giỏi, rất tốt.

Nếu như Giang Nghĩa không ở đây, sẽ không đạt được hiệu quả như thế này!

Anh ta rất vui mừng vì lúc nãy mình không đuổi Giang Nghĩa đi, giữ lại Giang Nghĩa quả nhiên là một sự lựa chọn đúng đắn.

Lúc phụ nữ sợ hãi, nếu như người đàn ông của mình ở bên cạnh, nhất định sẽ cố gắng cầu cứu người đàn ông của mình, mà nếu như người đàn ông của mình không cứu được, người phụ nữ kia càng thêm tuyệt vọng.

Đập tan sự hi vọng của đối phương sau đó sinh ra thất vọng, sảng khoái hơn rất nhiều việc khiến đối phương thất vọng ngay từ đầu.

“Rất tốt, tiếp tục gọi đi.”

“Giọng nói này rất tuyệt vời, đã rất lâu rồi tôi chưa từng hưởng thụ giọng nói tuyệt vời như vậy.”

“Tân Uẩn, cô đúng là ưu vật của nhân gian, có thể nhìn thấy ưu vật như thế này ở một nơi như Nam Thành, Thủy Quân Tín tôi thật sự có phúc ba đời!”

Anh ta cao giọng cười lớn, tiếng cười dung tục, suồng sã kia khiến người khác cảm thấy buồn nôn.

Nhưng, đúng lúc anh ta đang cười rất vui vẻ, một bàn tay khẽ vỗ lên vai anh ta.

Hả?