Chiến Thần Sở Bắc

Chương 604



Chương 622

Lạc Tuyết gật đầu nói: “Uyển Uyển, tớ nhớ cậu rất ghét tham gia các hoạt động kiểu ấy cơ mà, sao giờ lại muốn đi họp lớp?”

Nghe thấy thế, Tô Uyển bất đắc dĩ thở dài.

“Bố mẹ tớ lại tìm đối tượng xem mắt cho tớ kia kìa, mà cậu cũng biết người ấy đó, là Vương Vĩ, bạn đại học của bọn mình”.

Vương Vĩ?

Lạc Tuyết ngây người, một ký ức chợt lướt qua trong đầu cô.

Cô không lạ gì Vương Vĩ này cả.

Cô nhớ thời còn đi học, Vương Vĩ là chủ tịch hội sinh viên, năm nào cũng có thành tích cao nhất.

Hơn nữa, gần như trường có hoạt động nào cậu ấy cũng tham gia và còn đạt được giải cao nữa.

Có thể nói, Vương Vĩ chính là đối tượng được nhiều nữ sinh đại học theo đuổi nhất.

Nhưng, cậu ấy không để ý đến ai cả.

Lạc Tuyết vẫn nhớ hồi ấy, Vương Vĩ điên cuồng theo đuổi cô, nhưng đã bị cô từ chối.

Từ đó cho tới khi tốt nghiệp, Vương Vĩ luôn tìm cách để gây khó dễ cho cô.

Nhưng vì cô Tô Uyển bảo vệ nên dù Vương Vĩ có làm gì thì cũng không gây ảnh hưởng quá lớn tới Lạc Tuyết được.

Lạc Tuyết không ngờ sau nhiều năm, Vương Vĩ lại trở thành đối tượng xem mắt của Tô Uyển.

Nghĩ tới đây, cô do dự rồi nói: “Uyển Uyển, tớ biết Vương Vĩ. Nếu tớ nhớ không nhầm thì cậu không thích cậu ấy đúng không?”

“Đương nhiên”.

Tô Uyển chán nản nói: “Nhưng dạo này nhà tớ đang bàn chuyện hợp tác với cậu ta, trong lúc bàn bạc thế nào thì lại nhắc đến tớ, thế là bố mẹ hai bên đều thống nhất ghép đôi cho hai đứa. Bố mẹ tớ chưa được tớ đồng ý thì đã hứa với nhà người ta rồi, giờ tớ cũng phải đành chịu”.

Nghe xong, Lạc Tuyết đã hiểu được vấn đề.

“Vương Vĩ là người thế nào thì bọn mình quá rõ rồi, không lẽ cậu định nhắm mắt đưa chân à?”

Lạc Tuyết khó hiểu hỏi.

“Haizz!”

Tô Uyển thở dài thườn thượt: “Mấy năm nay, chuyện làm ăn của nhà tớ trục trặc, tớ cũng biết bố mẹ đang gặp khó khăn. Họ làm vậy cũng vì muốn giúp việc kinh doanh khởi sắc, bố mẹ đã lo lắng cho tớ nhiều rồi, giờ cả hai đã già, tớ không muốn bố mẹ phải buồn rầu nữa nên mới đồng ý”.

Nghe thấy thế, Lạc Tuyết chợt trầm mặc.

Nhà ai cũng có chuyện cả, mỗi người đều có một nỗi bất hạnh khác nhau, dù cô đồng cảm với Tô Uyển, nhưng vẫn không biết phải nói gì.

Vì bây giờ, cô còn chưa lo xong thân mình thì sao quan tâm đến người khác được.

“Tiểu Tuyết, thật ra tớ không muốn đi đâu, tớ vẫn nhớ thời đi học cả lớp cô lập hai đứa mình mà. Tớ chỉ có một người bạn thân là cậu nên mới gọi rủ cậu đi, chứ đi một mình thì ngại lắm. Nhưng nếu cậu không muốn thì thôi, tớ đi một mình vậy”.

Dứt lời, Tô Uyển định ngắt máy.