Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 46: Vùng vẫy giãy chết



Trương Kỳ Kỳ tâm tình có chừng chút ít uể oải, cúi đầu không nói chuyện. cô có một mái tóc xoăn dài, lúc này liền mềm mại rũ xuống, che đi khuôn mặt cô.

Tô Khả dịu dàng nhìn đỉnh đầu Trương Kỳ Kỳ, rất muốn vươn tay đi sờ một cái văn vê một cái, nhưng chỉ là muốn thôi, anh vẫn không có xuống tay - - anh sợ mình ép căng quá sẽ khiến cho Trương Kỳ Kỳ phản kháng.

Sắc mặt anh vẫn bình thường, nhưng đại não lại cấp tốc chuyển động.

Tô Khả biết mình nắm được xương sườn mềm của Trương Kỳ Kỳ rồi - - Trương Kỳ Kỳ rất sĩ diện, chuyện của anh và Trương Kỳ Kỳ Trương Kỳ Kỳ tuyệt đối không dám để người nhà biết.

anh như có điều suy nghĩ nhìn nhìn Trương Kỳ Kỳ bị vòng trong lòng mình, nhẹ nhàng ngửi ngửi mùi hương dễ ngửi trên người Trương Kỳ Kỳ, trong lòng lặng lẽ lên kế hoạch chu toàn.

Trương Kỳ Kỳ và Tô Khả ở thang máy lầu sáu. cô quen cửa quen nẻo mang theo Tô Khả thẳng đến sảnh trò chơi điện tử, còn vừa đi vừa hỏi Tô Khả: "Cửa sảnh khu trò chơi điện tử cửa có một quầy bán nước ép hoa quả và cà phê, em uống nước cam, anh thì sao?"

Tô Khả bước chân dài nhắm mắt theo đuôi đi theo cô: "anh cũng giống em."

Trương Kỳ Kỳ lúc nói chuyện đã từ trong túi bên trong áo lông lấy ra túi tiền, lấy ra một tờ nhân dân tệ 50 đồng.

Đến nước quầy ép hoa quả, Trương Kỳ Kỳ đưa tiền cho nhân viên quầy, muốn hai ly nước ép.

Tô Khả tay vừa sờ đến ví tiền trong áo jacket, lúc này liền ngừng tại chỗ - - anh không nghĩ tới động tác bỏ tiền của Trương Kỳ Kỳ lại có thể nhanh như vậy, bản thân căn bản không kịp thanh toán.

anh cảm thấy để phụ nữ thanh toán là lạ lắm.

Trương Kỳ Kỳ như không có việc gì nhìn anh một cái, nói: "Em cũng không phải là lần đầu tiên mời anh, lúc học cấp hai em mời không ít lần a? anh sao còn không thích ứng?" vào cấp hai lúc bọn họ bắt đầu học lớp tự học buổi tối, những học sinh trung học như bọn họ chính là mười ba mười bốn tuổi, nhanh đói bụng lắm, tuyệt nhiên không thể chịu đựng được đến lúc tan buổi tự học buổi tối về nhà, cho nên trường học vào buổi chiều khoảng 40" giữa tiết thứ tư và tự học buổi tối cho học sinh đi ăn cơm chiều. cô và Tô Khả đều là cùng nhau đi phố nhỏ phía sau trường học ăn một chén bún gạo, sau đó lại thêm một miếng bánh mè hoặc là một phần bánh rán hành. Trương Kỳ Kỳ còn nhớ rõ khi đó cô mời Tô Khả nếm qua không ít lần, Tô Khả cũng mời cô nếm qua không ít lần, hai người cũng không keo kiệt, cũng không share đều gì đó.

Theo thời gian trôi qua, mặc dù chuyện hồi nhỏ cô đều quên gần hết, nhưng vẫn có vài chuyện cô nàng ghi nhớ ở trong lòng.

Tô Khả không nghĩ tới Trương Kỳ Kỳ còn nhớ rõ chuyện khi đó. anh như có điều suy nghĩ nói: "anh còn nhớ rõ chuyện em mời anh đi ăn mì xào" Có một lần mẹ anh không ở nhà, bảo mẫu cũng có chuyện không có ở đây, buổi trưa Trương Kỳ Kỳ liền mời anh ăn mì xào ở bên ngoài, anh sau đó bánh ít đi, bánh quy lại dẫn Trương Kỳ Kỳ đi tiệm cơm Tây ăn bò bít-tết.

Trương Kỳ Kỳ không khỏi nở nụ cười: "Khi đó mì xào có mấy đồng một chén hà!"

Tô Khả đang muốn nói chuyện, nhân viên quầy đi ra trực tiếp đưa hai ly nước ép cam cho anh.

Trương Kỳ Kỳ thấy thế không khỏi muốn cười. cô một người sống đứng lỳ ở đây, nhưng em gái nhỏnhân viên quầy chính là không nhìn thấy, nhón chân đưa nước ép cam cho Tô Khả đứng ở sau lưng cô, có thể thấy được nam sắc cũng là không tiện cự tuyệt đó nha!

Tô Khả bưng hai ly nước ép đi theo Trương Kỳ Kỳ đi vào sảnh trò chơi điện tử.

Trương Kỳ Kỳ đổi 200 đồng trò chơi, chia ra chứa trong hai cái chén lớn, một cái cho Tô Khả, một cái giữ lại cho mình.

Hai người cầm tiền trò chơi uống nước ép đi dạo trong sảnh trò chơi điện tử.

Tuy rằng không phải chủ nhật, thế nhưng trong sảnh trò chơi điện tử vẫn là có không ít người, trong đó không thiếu người trẻ tuổi hai mươi ba hai mươi bốn tuổi như Trương Kỳ Kỳ và Tô Khả.

Trương Kỳ Kỳ thấy một bé trai dáng vẻ như học sinh trung học đang chơi trò nhảy máy, liền có chút kích động.

Tô Khả thấy thế, liền nói: "anh cầm áo cho em!"

Trương Kỳ Kỳ có chút hưng phấn, xoay người lại ngửa đầu nhìn anh hí mắt cười cười: "Cảm ơn anh!"

cô một hơi uống sạch nước ép, ném cái ly không vào thùng rác, lúc này mới cởi áo lông đưa cho Tô Khả, lại gỡ khăn quàng cổ giắt ở khuỷu tay Tô Khả.

Sau khi Trương Kỳ Kỳ gỡ khăn quàng cổ xuống, Tô Khả lúc này mới phát hiện cô mặc bên trong chính là áo lót lông cừu cổ thấp màu đen, phối phía dưới là quần jean ôm, thoạt nhìn rất hoạt bát, Chỉ là... Áo lót lông cừu quá ôm, cổ áo cũng quá thấp, anh cúi đầu nhìn thoáng qua phía trước, cảm thấy khe rãnh rõ ràng lung linh hấp dẫn trắng như tuyết, trái tim không khỏi tắc nghẹn, cảm giác hít thở không thông, phía dưới cũng mơ hồ có phản ứng.

anh lập tức dùng áo lông của Trương Kỳ Kỳ che lại vị trí mình có phản ứng.

Rũ mắt xuống hơi suy nghĩ một chút, Tô Khả trước tiên ném ly đựng nước ép vào thùng rác bên cạnh, sau đó đưa tay kéo Trương Kỳ Kỳ một chút: "Kỳ Kỳ!"

Trương Kỳ Kỳ kinh ngạc theo tầm mắt của anh nhìn sang, kết quả thấy được vị trí nào đó nửa che nửa đậy như ẩn như hiện của mình, khuôn mặt cô lập tức đỏ bừng, vội xoay người lại kín đao cầm áo lót lông cừu, chỉnh chỉnh lại áo.

Tô Khả quấn khăn quàng cổ quanh cổ Trương Kỳ Kỳ, lại chỉnh chỉnh, xác định không thấy gì nữa, lúc này mới nói: "Chúng ta đi chơi xe gắn máy đi!"

Trương Kỳ Kỳ cũng nghiêm chỉnh chơi nhảy máy, liền mặc áo lông vào đi theo Tô Khả đi chơi xe gắn máy bên kia.

Tô Khả và Trương Kỳ Kỳ chọn hai chiếc xe gắn máy liền nhau, sau khi bỏ tiền liền bắt đầu chơi.

Trương Kỳ Kỳ tập trung tinh thần chơi, thấy cô hưng phấn như vậy, Tô Khả cũng nghiêm túc.

Game Over xe gắn máy thi đấu trên đường cái, Trương Kỳ Kỳ lại kéo Tô Khả đi chơi đua xe.

Tô Khả mấy năm nay luôn đi theo cha anh buôn bán, thỉnh thoảng đi theo bọn Trương Băng Băng Phương Chính Dương đi chơi, cũng là đi mấy nơi cao cấp, nơi nào đi qua chỗ như thế?

Nhưng chơi với Trương Kỳ Kỳ như vậy, anh vẫn rất vui vẻ, nhất là khi Trương Kỳ Kỳ chọn nhân vật tình cảnh thiết lập cũng giống như anh, Tô Khả đều ở trong lòng lặng lẽ nghĩ: Kỳ Kỳ thật không hổ là phụ nữ của anh, sở thích giống anh như đúc!

hắn chính là không có nghĩ, Trương Kỳ Kỳ ngại phiền phức, cho nên chọn đều là trò chơi mặc định của hệ thống.

Đợi Trương Kỳ Kỳ và Tô Khả từ sảnh trò chơi điện tử đi ra, trên trán hai người đều rịn một tầng mồ hôi.

Trong thang máy chỉ có hai người Trương Kỳ Kỳ và Tô Khả.

Tô Khả phát hiện da thịt trên mặt Trương Kỳ Kỳ bởi vì đổ mồ hôi lộ ra óng ánh trong suốt, liền nhịn không được nhéo một cái, trực giác chạm vào tay tinh tế tỉ mỉ. anh lặng lẽ đặt đầu ngón tay ở chóp mũi ngửi một cái, cảm giác đầu ngón tay mình cũng mang theo một mùi thơm ngát.

Trương Kỳ Kỳ thấy Tô Khả tự cho là bí mật ngửi ngón tay nhéo mặt cô, không khỏi mỉm cười một cái, cố ý vạch trần Tô Khả: "Tô Khả, trên mặt em bôi chính là kem dưỡng da và tinh chất giữ ẩm cam cúc, đoán được không?"

Khuôn mặt Tô Khả lập tức nổi lên một tầng đỏ ửng, đôi mắt cũng sáng lóng lánh. anh dứt khoát xoay người lại không nhìn Trương Kỳ Kỳ đáng ghét nữa.

Lúc này thang máy đã đến lầu một rồi, Trương Kỳ Kỳ thấy tình trạng vậy, nhìn nhìn Tô Khả một chút, liền có ý định lặng lẽ trốn đi.

Ai biết cô vừa bước ra một bước, còn chưa có ra khỏi thang máy đã bị Tô Khả nắm chặt cổ áo tóm trở về.

Trương Kỳ Kỳ: "..."

Tô Khả xoay người sáp đến bên tai cô, thấp giọng nói: "Muốn anh gọi điện thoại cho Trương Hoằng Hoằng?"

Trương Kỳ Kỳ hậm hực: "..."

Đến bên ngoài cao ốc, hai người lúc này mới phát hiện trời đã tối rồi, tuyết cũng thay đổi lớn hơn, bông tuyết như lông ngỗng nhẹ bay bay múa, chung quanh đã thành thế giới trắng như tuyết, mà hai bên đường đèn nê ông trong bông tuyết đầy trời vẫn biến ảo màu sắc.

Tô Khả nhìn thoáng qua Trương Kỳ Kỳ, thấy cô đã sửa sang lại quần áo đội mũ lên, lúc này mới yên lòng lại, nói: "Xe ngừng có chút xa, chúng ta phải đi bộ qua đường tắt."

Trương Kỳ Kỳ "ừ" một tiếng.

Tô Khả duỗi tay nắm chặt tay cô, dắt cô dọc theo khu phố đi lên phía trước.

đi qua khu phố sầm uất, Tô Khả mang theo Trương Kỳ Kỳ quẹo vào một con đường nhỏ yên tĩnh..

Tay trái của Trương Kỳ Kỳ được bàn tay ấm áp của Tô Khả bao lấy, không cách nào giãy giụa, không có chỗ nào trốn.

cô ngửa đầu nhìn bông tuyết bay múa đầy trời, nghe ồn ào náo động càng ngày càng xa, trái tim cũng theo đó trầm tĩnh trở lại.

Sau một lúc lâu, cô chuẩn bị vùng vẫy giãy chết: "Tô Khả, hôm nay thế nào cũng phải đi tới chỗ của anhsao? Em đã đáp ứng với mẹ em về nhà làm vằn thắn, không quay về mẹ em sẽ mất hứng."

Tô Khả cúi đầu nhìn cô một cái, chẳng hề để ý nói: "anh có biện pháp làm mẹ em cao hứng."

Trương Kỳ Kỳ: "..."

Tô Khả tay phải nắm Trương Kỳ Kỳ, tay trái lấy điện thoại ra, vừa đi vừa làm việc, rất nhanh liền thông điện thoại.

Trương Kỳ Kỳ có chút tò mò, mắt to vụt sáng vụt sáng nhìn Tô Khả.

Tô Khả dặn dò lão Sở đầu kia điện thoại: "Lão Sở, ông đưa sang nhà thân thích của tôi là được rồi. Chính là tiểu khu ở đường Chính Hòa đó. Đúng rồi, đưa thịt bò dê sản xuất trong trang viên nhiều chút..."

Trương Kỳ Kỳ: "..."

Sau khi Tô Khả cúp điện thoại, đắc ý nhìn Trương Kỳ Kỳ cười cười, lộ ra mắt đen sáng lóng lánh và sóng mũi cao thẳng, nhìn hết sức ngây thơ và dí dỏm.

Trương Kỳ Kỳ liếc mắt, thật sự là chẳng muốn nói chuyện với Tô Khả. Thay vì so tâm nhãn với Tô Khả, cô vẫn lo lắng cho trinh tiết của mình hơn.

Có phiên ngoại thích chiếm lợi thế:

Hơn nhiều năm sau.

Tô Chấn Vũ tiểu học được nghỉ hè, nó nhao nhao bắt Trương Kỳ Kỳ bỏ lại Tô Khả một mình dẫn nó đianh quốc truy tìm tung tích của Agatha Christie và Sherlock Homes.

Trương Kỳ Kỳ biết rõ con trai và cha nó Tô Khả hai người nhìn nhau là thấy ghét, đành phải chuẩn bị hộ chiếu, dự định mang con trai xuất ngoại.

Tô Khả bị vợ con vứt bỏ, liền cùng với mấy ông chủ trong nhóm chơi xe Land Rover đi ngang qua sa mạc Takla Makan.

Lúc Tôn Kỳ Vũ đưa tiễn, biết được tin tức này, lại nghe Trương Kỳ Kỳ nói những ông chủ kia phần lớn đều dẫn phụ nữ bên ngoài theo, liền có chút nóng nảy hỏi Trương Kỳ Kỳ: "Làm sao cậu lại yên tâm Tô Khả như vậy hả? Cậu cũng không lo lắng những người phụ nữ bên ngoài kia câu dẫn anh ấy sao? Cậu đó!" cô đều có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Trương Kỳ Kỳ "khì khì " một tiếng: "Cậu cũng không phải không biết, Tô Khả nhà tớ là đền thờ trinh tiết sống, tớ chưa bao giờ lo lắng!"

Tôn Kỳ Vũ suy nghĩ một chút, nói: "Ừ, đúng là như thế." Tô Khả cho tới bây giờ đều trong sạch làm cho người khác tức lộn ruột.

Trương Kỳ Kỳ lại bồi thêm một câu: "Hơn nữa, không phải còn có Trương Hoằng Hoằng nhà chúng ta đitheo anh ấy sao!"

Tôn Kỳ Vũ không khỏi nở nụ cười: "Em họ này của cậu ngược lại tốt với cậu lắm!"

Trương Kỳ Kỳ cũng híp mắt nở nụ cười. cô và Hoằng Hoằng từ nhỏ đã tốt với nhau, về sau Tô Khả, côvà Hoằng Hoằng lại cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, cảm tình càng tốt hơn. Tô Khả liền làm cọ đủ yên tâm, huống chi còn có Hoằng Hoằng đi theo.

cô mới không cần lo lắng!