Chào Anh, Thổ Hào!

Chương 26: Tay ấm áp



An Điềm Điềm vừa đi vừa tò mò hỏi Trương Kỳ Kỳ: "Chị Ngươi là cup B?"

Trương Kỳ Kỳ mắt nhìn Phương Chính Dương và Tô Khả gần trong gang tấc, duỗi ra ngón tay che ở trên môi, ra hiệu An Điềm Điềm không nên nói nữa.

An Điềm Điềm trợn tròn đôi mắt xinh đẹp: "Biết rồi! Biết rồi!"

Trương Kỳ Kỳ cảm thấy có chút lạnh, liền khép áo tắm càng chặc hơn, liền bị rơi xuống phía sau An Điềm Điềm.

Phương Chính Dương giơ tay lên chào hỏi An Điềm Điềm và Trương Kỳ Kỳ: "Đến bên này nè!"

An Điềm Điềm cười toe toét chạy tới, cởi áo tắm để ở một bên, lộ ra Bikini màu xanh đá quý.

Phương Chính Dương lắp bắp kinh hãi, anh ta không nghĩ tới An Điềm Điềm xinh xắn hoạt bát dáng người lại có thể nhỏ bé nông sâu phù hợp như thế.

Hai mắt Tô Khả không chớp rơi vào trên người Trương Kỳ Kỳ sau lưng An Điềm Điềm.

An Điềm Điềm cẩn thận từng li từng tí vào trong nước, chậm rãi đi xuống, sau đó ngồi xuống bên trái Phương Chính Dương.

Phương Chính Dương lại nhìn về phía Trương Kỳ Kỳ.

Trương Kỳ Kỳ chậm rãi cởi áo tắm để ở một bên, lộ ra áo tắm hai mảnh bảo thủ màu ngọc bích.

Mặt trời thu chiếu xuống, khuôn mặt của cô hiện ra nhàn nhạt đỏ ửng, da thịt trắng noãn tinh tế tỉ mỉ, trắng như muốn phát sáng, vòng eo mảnh có thể nắm chặt, hai chân dài trắng như tuyết. Chân thẳng tắp cân xứng, chậm rãi đi tới.

Phương Chính Dương "Oa nha" một tiếng, đưa tay thọc Tô Khả một cái bảo Tô Khả nhìn, hạ giọng nói: "Bà mẹ nó, eo mảnh thật! chân dài thật!"

Tô Khả hình như xấu hổ giống như rũ mắt xuống, không nói gì.

Trong bồn suối nước nóng hơi lạnh bốc lên thành từng làn khói trắng.

Trương Kỳ Kỳ trước thử nước một chút, cảm thấy độ ấm có thể tiếp nhận, liền rất nhanh đi vào trong bồn suối nước nóng, ngồi xuống bên trái An Điềm Điềm - - Bên ngoài lạnh lắm, cô thật sự nhịn không được.

Bởi vì hai người cách nhau rất gần, ánh mắt Trương Kỳ Kỳ phức tạp nhìn thoáng qua cup C của An Điềm Điềm, nhìn nhìn lồng ngực của Tô Khả và Phương Chính Dươngmột chút, cuối cùng mới có chút an ủi, cảm giác mình tuy rằng không lớn, nhưng vẫnrõ ràng không giống với đàn ông!

Phương Chính Dương nhìn An Điềm Điềm và Trương Kỳ Kỳ tụ cùng một chỗ nóichuyện, nhớ tới Tô Khả nói Trương Kỳ Kỳ không thích con trai, lập tức có chút nhức cả trứng. anh ta hơi suy nghĩ một chút, liền mở miệng nhìn An Điềm Điềm đề nghị: "Điềm Điềm, hai chúng ta thi đấu đi, xem ai bơi nhanh hơn!"

An Điềm Điềm vui vẻ đáp ứng.

Phương Chính Dương và An Điềm Điềm cùng một chỗ bơi đi, chỗ này liền chỉ còn lại có Trương Kỳ Kỳ và Tô Khả.

Trương Kỳ Kỳ buông lỏng giãn thân thể ra, thỉnh thoảng còn lặng lẽ dòm Tô Khả, thấyanh nhắm mắt lại không biết suy nghĩ cái gì, da thịt hơi đen dưới ánh mặt trời mùa thu chiếu xuống, vậy mà giống như ửng sáng.

Chung quanh rất yên tĩnh, tiếng cười của An Điềm Điềm và Chính Dương dường như rất xa, chỉ có gió thu bỗng chốc thoáng qua, quét qua đôi má, mang đến từng cơn gió lạnh.

Trương Kỳ Kỳ cảm thấy bầu không khí có chút lúng túng, hơn nữa cô cũng muốn hỏi Tô Khả một nhà Tiễn Tiểu Trân đã giải quyết như thế nào, phải biết rằng, dựa vào tính tình của Tiễn Tiểu Trân, cô ta nhất định sẽ công phu sư tử ngoạm.

Nhưng, cô trước tiên phải làm bầu không khí lúng túng lúc này cho thoải mái hơn, sau đó mới có thể mở miệng hỏi.

Suy nghĩ một lát, Trương Kỳ Kỳ lấy hết dũng khí nhìn Tô Khả, hỏi một câu: "Tô Khả, tất cả quần áo của anh đều là Gucci hay sao?"

Tô Khả mở to mắt ngồi dậy, suy nghĩ một chút, nói: " loại quần áo thể thao thì khôngphải 

anh nhìn Trương Kỳ Kỳ: "Lười đi vòng vòng, lầu một công ty chuyên bán Gucci, có style mới phù hợp yêu cầu của anh bọn họ sẽ đưa đến công ty."

"anh lười chọn lựa đúng không, cho nên quần áo nhìn trúng sẽ lấy vài bộ?" Trương Kỳ Kỳ híp mắt cười, "Thí dụ như có một cái áo sơ mi trắng hợp ý anh, anh ít nhất sẽ mua ba cái?"

Đôi mắt đen láy trong suốt của Tô Khả hiện lên ý cười: "Ừ. Giày cũng thế."

Trương Kỳ Kỳ nâng lên chân lên vỗ vỗ nước: "anh là loại dáng người mặc quần áo nhìn gầy cởi quần áo có thịt, em muốn có dáng người giống anh, em mới không lười vậy đâu, sẽ đi dạo vóng vóng, có rất nhiều quần áo đẹp mà! Em có một lần đi dạo ở Thăng Long, nhìn thấy bên trong tủ kính có một cái áo sơ mi trắng, thêu vài dây leo xanh đậm, phối hợp quần jean hôm nay anh mặc, anh mặc nhất định rất đẹp!"

Đôi mắt Tô Khả chuyên chú nhìn Trương Kỳ Kỳ, trong đầu tưởng tượng tới cảnh tượng thấy mình mặc quần áo dựa theo sự an bài của Trương Kỳ Kỳ, cảm thấy dường như cũng rất tốt. anh luôn luôn chẳng muốn tốn thời gian phương diện này, đều là Lâm Lỗi dẫn theo vợ giúp anh chọn quần áo.

Trương Kỳ Kỳ bị Tô Khả nhìn đến mặt đỏ rần, chậm rãi dời ánh mắt.

cô lúc này mới phát hiện không biết là cô di chuyển, hay là Tô Khả di chuyển, bởi hiệntại khoảng cách giữa cô và Tô Khả rất gần.

Trương Kỳ Kỳ có chút lúng túng, lại giả vờ làm điềm nhiên như không có việc gì nhìn về phía trước, mở miệng hỏi Tô Khả: "Tô Khả, sự kiện Tiễn Tiểu Trân kia về sau giải quyết như thế nào?"

Tô Khả còn chưa kịp nói chuyện, Lâm Lỗi cầm điện thoại di động trong tay đi nhanh tới.

Đến bên cạnh Tô Khả, anh ta ngồi chồm hổm xuống, cầm lấy khăn mặt đưa cho Tô Khả thấp giọng nói: " Điện thoại của chị Di, hình như rất gấp."

Tô Khả xoa xoa tay, nhận lấy điện thoại: "Chị?"

Tô Di bên kia rất yên tĩnh, hẳn là ở trong phòng khách sạn, cô vội vàng nói: "Tô Khả, cha ở Hồng Kông nuôi bồ nhí, hình như còn có con riêng nữa!"

Tô Khả liền nói ngay: "Mẹ biết không?"

Tô Di vừa đi vừa nói: "Cha ban đầu đều ở cùng với mẹ, ngày hôm qua ông ấy lấy cớ đitản bộ. Vừa vặn anh rể em ở khách sạn tứ quý nói chuyện làm ăn, nhìn thấy ông ấy vàmột phụ nữ trẻ còn có một đứa bé đi vào khách sạn, thoạt nhìn rất thân mật!"

Tô Khả nhìn thoáng qua Trương Kỳ Kỳ, hạ giọng nói: "Chị và anh rể cũng giả bộ nhưkhông phát hiện, đừng nói cho mẹ biết, chuyện này để em giải quyết."

anh cúp điện thoại, đưa di động đưa cho Lâm Lỗi, hơi suy nghĩ một chút, trầm giọng dặn dò Lâm Lỗi: "Cậu đi gặp Hạ Bình, bảo anh ta đi đến làm chuyện này, toàn bộ cần phải điều tra cho rõ ràng."

Lâm Lỗi đáp "Vâng", nhẹ gật đầu với Trương Kỳ Kỳ, đứng dậy đi ra.

Trương Kỳ Kỳ và Tô Khả cách nhau rất gần, cô trong lúc vô tình đã biết được sự thậtân oán của hào môn, lập tức không biết phản ứng như thế, liền giữ im lặng.

Tô Khả nhìn cô một cái, nói: "Chúng ta đi nhé?" Bởi vì ba ba gần đây có tật xấu này, cho nên anh sớm đã bắt đầu đề phòng rồi, cho nên nước đến chân cũng rất bình tĩnh.

Ở một nơi khác, sau khi An Điềm Điềm và Phương Chính Dương chào hỏi xong thì chơi đùa vui vẻ, Tô Khả và Trương Kỳ Kỳ quấn áo tắm dày trở về nhà lầu phía sau.

Đến lầu hai, Trương Kỳ Kỳ vừa đẩy cửa ra, đang muốn đi vào, chợt nghe đến giọng nóitrong trẻo của Tô Khả: "anh nhớ sinh nhật em là mười sáu tháng mười một?"

"Đúng vậy," Trương Kỳ Kỳ kinh ngạc gật gật đầu, "Tô Khả trí nhớ anh thật tốt!"

Tô Khả sâu sắc nhìn cô một cái, không nói gì.

Trương Kỳ Kỳ lập tức chân chó nói: "Em cũng nhớ sinh nhật của anh là ngày mộttháng chín!" cô lúc học sơ trung có đoạn thời gian rất mê chòm sao, bởi vì cá tính phiền toái của Tô Khả, đặc biệt đến hỏi sinh nhật của anh, xem anh có phải chòm sao xử nữ hay không, kết quả đúng là như thế.

Tô Khả không khỏi nở nụ cười, nhẹ nhàng nói: "Gặp lại nhé!"

Trương Kỳ Kỳ cười nói." Gặp lại", liền vào phòng.

Sau khi tắm rửa xong Trương Kỳ Kỳ bận rộn cả buổi, đầu tiên là vỗ nước mấy lần trênmặt, vừa làm khô tóc, lúc này mới đắp mặt nạ nằm xuống giường.

Ra giường trong phòng cô, vỏ chăn và bao gối tất cả đều là tơ lụa màu xanh nhạt, nệm vừa dày vừa mềm, chăn màn mềm mại thơm nức, mang theo mùi nắng, Trương Kỳ Kỳ rất nhanh liền ngủ mất.

Chuông điện thoại di động đánh thức Trương Kỳ Kỳ.

cô cầm di động nhìn nhìn, phát hiện đã hơn năm giờ chiều rồi.

Là Phương Chính Hương gọi điện thoại tới: "Chị Kỳ Kỳ, nhanh đến trước bãi cỏ tập hợp a!"

Sau khi Trương Kỳ Kỳ rửa mặt thay quần áo và giầy thể thao, vừa vào toilet cột tóc dài quăn một chút, lúc này mới ra khỏi phòng.

trên đồng cỏ xếp không ít bàn màu trắng, lúc Trương Kỳ Kỳ đi qua, phát hiện Tô Khảđang ngồi ở chỗ kia cầm di động cúi đầu đang chơi.

Bữa tối dự định là ăn đồ nướng ngoài trời, khi nhân viên phục vụ và đầu bếp đangchuẩn bị, Trương Hoằng Hoằng đề nghị mọi người cùng đi rừng cây phía sau làng du lịch thám hiểm.

Tất cả mọi người đều hưng trí bừng bừng đồng ý.

Trương Kỳ Kỳ nhìn nhìn nắng chiều đã biến mất ở phía chân trời, hơi do dự, thấy Tô Khả đang ở bên cạnh, liền đi theo mọi người.

Sau khi đi vào rừng, dựa theo quy tắc Trương Hoằng Hoằng định ra, mọi người tách rađi trên con đường nhỏ khác nhau, rồi tập hợp ở suối phun giữa rừng cây.

Bầu trời thu giữ lấy những tia nắng cuối cùng, trong rừng rậm trở nên mờ tối, bốn phía vang lên tiếng tất tất tác tác, giống như là côn trùng mùa thu, lại giống như là tiếng bước chân của động vật không biết tên.

Sau khi rời đi được một đoạn đường, Trương Kỳ Kỳ phát hiện bốn phía trở nên mờ mịt, chỉ có tiếng bước chân của mình giẫm trên cỏ khô phát ra đặc biệt rõ ràng, cô vội vàngđi về phía trước, phát hiện trước mặt có một bãi đất trống, vội vàng chạy tới.

Đây không phải là suối phun tập hợp được hẹn sẵn!

Trương Kỳ Kỳ thất kinh đứng yên tại chỗ, nhìn bãi đất trống phía trước, cùng với cái nồi khổng lồ đặt trên bãi đất trống và chất lỏng màu vàng đất không biết tên trong nồi.

Trong đầu cô hiện lên cảnh tượng khủng bố được miêu tả tiểu thuyết, lập tức sợ tới mức đi không nổi nữa.

Đúng lúc này ở phía sau cô truyền đến một loạt tiếng bước chân, Trương Kỳ Kỳ sắp bị dọa đến co quắp rồi, nhưng vẫn quay đầu lại - - là Tô Khả!

Tô Khả đứng ở sau lưng cô, khuôn mặt tuấn tú của anh trong ánh hoàng hôn mênh mông hết sức rõ ràng.

Trái tim căng thẳng của Trương Kỳ Kỳ lập tức buông lỏng xuống, lập tức xoay người lại nhào vào trong ngực Tô Khả, hai tay ôm chặt lấy rồi eo Tô Khả: "Tô Khả, làm em sợ muốn chết!"

Áo dệt kim hở cổ trên người Tô Khả không có cài nút, cách áo sơmi lụa hơi mỏng, Trương Kỳ Kỳ cảm thấy bộ ngực của anh rắn chắc, trên áo sơmi lụa tràn ngập mùi bạc hà nhàn nhạt, rất là dễ ngửi.

Trái tim của anh dường như đập cũng rất nhanh.

Trương Kỳ Kỳ rất nhanh liền bình tĩnh lại, cực kỳ nhanh buông Tô Khả ra, vẻ mặt sợ hãi: "Thực xin lỗi, Tô Khả! Thực xin lỗi! Em có chút sợ hãi, liền - - "

"không sao." Tô Khả thấp giọng nói.

anh chăm chú nhìn khuôn mặt Trương Kỳ Kỳ dần dần biến mất trong bóng đêm, pháthiện ánh mắt cô phiêu di, dường như sự hoảng sợ vẫn còn ở đây, liền duỗi tay nắm chặt tay Trương Kỳ Kỳ, dắt cô dọc theo đường nhỏ trong rừng đi ra phía ngoài.

Tay Trương Kỳ Kỳ mềm mại, có hơi mát.

Tay của Tô Khả bao lấy tay cô, dùng sức nắm chặt, mong muốn mang đến ấm áp và an toàn cho cô.