[BHTT] Tim Đập Thình Thịch

Chương 17



Cô Kỷ đã rời đi được một lúc.

 Đường Nghiên cứ một lúc lại kiểm tra thời gian, nàng không thể bình tĩnh được, trong phòng bệnh yên tĩnh chỉ có một mình nàng thỉnh thoảng trên hành lang sẽ có tiếng người đi lại, lúc đó tâm Đường Nghiên nhảy lên nhìn ra cửa nhưng cũng không thấy cô Kỷ xuất hiện.

 Nàng cảm thấy chính mình đang rất sốt ruột chỉ muốn mau một chút sẽ nhìn thấy cô Kỷ

  "Cốc cốc." Có người thăm dò gõ cửa phòng bệnh hai lần, Đường Nghiên nghe thấy có chút khẩn trương, hơi hơi chống đỡ thân thể, mãi cho đến khi có người từ bên ngoài ló đầu vào, nàng mới nhận ra là ai.

  "Học tỷ!" Nàng có chút kinh ngạc phần nhiều chính là khó tin.

  "Đường Nghiên ~" Thẩm Du Âm nháy mắt với nàng, đẩy cửa đi vào, trên tay còn mang theo một ít trái cây tươi theo mùa, đi thẳng đến bên giường đặt lên tủ đầu giường.

  "Làm sao chị biết em..."

  "Chị có năng lực siêu nhiên đấy ~" Thẩm Du Âm nói xong giải thích, "ký túc xá bên cạnh có người là thành viên của câu lạc bộ, sáng sớm thấy em được đưa đến bệnh viện, liền thông báo tới câu lạc bộ. Chị nghe thấy thì chạy đến xem em thế nào."

  Lời giải thích này rất thuyết phục, Đường Nghiên cũng không xem điện thoại nhiều, tự nhiên sẽ không chú ý đến nhóm câu lạc bộ đã quét hàng trăm tin nhắn, vì nàng tắt thông báo cũng tắt luôn chuông tin nhắn.

  "Cám ơn chị, chị đến đây thật sự làm em rất bất ngờ cùng cảm động." Đường Nghiên một thân một mình từ thôn nhỏ đến đô thị xa lạ, không nghĩ tới tại đây mình lại có thể nhận được nhiều tình cảm như vậy.

  "Sao em lại khách sáo như vậy? Từ giờ trở đi, em là thành viên câu lạc bộ với tư cách là hội phó, chị đương nhiên phải quan tâm đến các thành viên nhiều hơn." Thẩm Du Âm dừng một chút rồi nói tiếp " chắc chắn hôm qua ăn nhiều thứ không tốt nên dạ dày mới khó chịu."

  Đường Nghiên ngượng ngùng cười cười, thừa nhận tối hôm qua là lần đầu tiên nàng ăn buffet, nhìn thấy nhiều món ngon như vậy, muốn ăn gì cũng được, vì vậy nhất thời không kiềm chế được mà nếm thử mọi thứ, đồ lạnh và nóng cùng một lúc, thậm chí nàng còn uống một vài ly cocktail khi các thành viên câu lạc bộ cùng nhau cụng ly chúc mừng. Xem như tự làm bậy, trải qua lần này nàng về sau cũng không dám làm khổ chính mình.

  "Em còn có thể cười được mọi người đều đang cười nhạo em đấy có biết không, thân thể của em vẫn là quá gầy, sau này ở câu lạc bộ taekwondo của chúng ta em sẽ bị chịu thiệt nhiều. Em nên rèn luyện nhiều hơn, cải thiện thân thể của mình đi.".

Trên thực tế, Đường Nghiên không thấp, nhưng nàng quá gầy Đường Nghiên cũng biết rõ điều này, những lời học tỷ nói đều là sự thật nhưng cũng quá phũ phàng đi.

uyến."

"Như vậy có phải rất phiền chị không..." Đường Nghiên cảm thấy không tốt lắm.

  "Không hề phiền chút nào dù sao những chuyện này đều là việc chị làm mỗi ngày, có thêm người bạn. Hơn nữa, em thể lực hiện tại khó có thể ở lại câu lạc bộ taekwondo lâu dài. Đương nhiên, nếu như em đánh chơi chơi gì gì đó thì không nói đến.

  "Em thật sự nghiêm túc muốn học Taekwondo, muốn trở nên mạnh mẽ hơn!" Đường Nghiên có chút kích động, trong mắt nàng tràn ngập kiên định.

  Thẩm Du Âm sửng sốt một chút, không ngờ đối phương lại phản ứng mạnh như vậy, "Vậy được rồi, người bỏ chạy nửa chừng mới là người không có khí phách."

  "Sẽ không." Đường Yên nhấn mạnh lần nữa, vẻ mặt nghiêm túc.

  Thẩm Du Âm hôm nay có chút kinh ngạc, cô không thể tin được cô gái chỉ kém mình một tuổi này trong mắt lại tràn đầy quyết tâm như vậy, khiến cô thực sự có hứng thú với nàng.

  "Được rồi, thời gian của chị có hạn." Thẩm Du Âm liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, "Lát nữa chị phải đi hội sinh viên, không ở lại đây nữa."

  Cô đứng dậy, giơ tay xoa đầu Đường Nghiên, làm cho tóc có chút lộn xộn, nụ cười trên mặt dần dần lộ rõ hơn: "Nghỉ ngơi thật tốt, chị đi đây."

  "Tạm biệt, học tỷ!" Đường Nghiên vẫy vẫy tay.

  Thẩm Du Âm ra khỏi phòng không bao xa, liền chạm mặt Kỷ Du Thanh vừa đi mua cháo về trên hành làng, hai cười còn cách nhau vài mét thì đều dừng bước.

  Hai bên đối mặt với nhau, trong mắt có cảm xúc hoàn toàn khác nhau chỉ dừng một chút, Thẩm Du Âm tiếp tục đi về phía trước, giả vờ như không nhìn thấy đối phương, vừa định lướt qua Kỷ Du Thanh.

  Kỷ Du Thanh lạnh lùng nói: "Ngươi tới đây làm gì?" Lúc này cô mặt không biểu cảm, ngữ khí lạnh như băng.

  Thẩm Du Âm nặn ra một nụ cười khinh bỉ, hỏi lại cô: "Sao? cô điều hành bệnh viện này à? Tôi chỉ đến xem bạn học thôi, không cần phải cô cho phép chứ."

  Kỷ Du Thanh khẽ cười một tiếng: "Xin cứ tự nhiên." Nói xong nhấc chân đi về phía trước.

  Trong nháy mắt, tất cả những nỗi đau trong quá khứ, cảm xúc tồi tệ và những ký ức không thể chịu đựng được mà cô đang cố gắng quên đi đều tràn về, gần như xóa sạch tâm trí và nuốt chửng tất cả sự tỉnh táo của cô ấy. Kỷ Du Thanh cố gắng khống chế cảm xúc trước khi quay lại phòng bệnh của Đường Nghiên, hít sâu một hơi một lần nữa biến thành một cô Kỷ hòa ái dễ gần trong mắt Nghiên Nghiên.

  Cô nhẹ nhàng đẩy cửa ra, chào đón cô là khuôn mặt tươi cười ngây thơ của Đường Nghiên, trong giây lát đã xóa tan mọi điều tồi tệ.

  "Cô đã về rồi."



  "Để con đợi lâu rồi." Kỷ Du Thanh khẽ mỉm cười, một nụ cười che dấu rất tốt.

  Cô bưng cháo đi vào, thoáng nhìn thấy giỏ trái cây trên tủ đầu giường, "Có ai tới đây sao?"

  Đường Nghiên gật đầu, cười đáp: "Là một học tỷ trong trường ạ."

  Kỷ Du Thanh do dự một chút, sau đó đi giúp nàng mở ra hộp cháo, "Cháo thịt nạc trứng muối, hương vị cũng không tệ lắm, con ăn thử đi."

  "Cám ơn cô Kỷ." Đường Nghiên đưa tay nhận lấy, ăn một miếng lớn, tâm tình cực kỳ vui vẻ.

  "Ăn từ từ cẩn thận nóng". Kỷ Du Thanh nhắc nhở.

  Sau khi truyền nước, cũng không còn nôn nữa, Đường Nghiên đã xuất viện, tuy rằng nhìn nàng vẫn có chút uể oải nhưng so với sắc mặt tái nhợt lúc nào cũng có thể té xỉu lúc sáng đã tốt hơn nhiều.

  Cô Kỷ nghỉ làm cả ngày nay chỉ để chăm sóc nàng, điều này khiến Đường Nghiên vô cùng cảm động mà ghi khắc trong lòng, nàng tâm niệm tương lai cô Kỷ có gặp chuyện gì nàng tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

  Lúc rời đi Đường Nghiên định cầm theo giỏ trái cây, nhưng cô Kỷ nói: "Đừng cầm, nhìn không được tươi lắm."

  "Nhưng..." Đường Nghiên nhìn giỏ trái cây trông rất tươi mà.

  "Ngoan, nghe lời cô dẫn con đến một nơi."

  Đường Nghiên ngơ ngác đi theo, cũng không có cầm theo giỏ trái cây trên tủ đầu giường, sau khi xuất viện Kỷ Du Thanh lái xe đưa Đường Nghiên đến một con phố, cuối cùng đỗ xe trước một cửa hàng hoa quả nhập khẩu.

  "Muốn ăn gì chọn đi, hôm nay cô sẽ mua cho con."

  Nhìn hoa quả đủ loại rực rỡ trước mắt, mùi thơm của các loại hoa quả xông vào mũi, làm đầu óc Đường Nghiên choáng váng trong chốc lát, giá cả trên đó cũng cao hơn nhiều so với cửa hàng hoa quả bình thường.

  Khi nàng đang do dự chưa động thân mình, Kỷ Du Thanh vươn tay nắm cổ tay nàng, "Quả anh đào này thế nào?"

  Đường Nghiên không nói chuyện.

  Người bán hàng định đóng gói cho cô ấy một ít, thì Kỷ Du Thanh nói: "Lấy một hộp đi, nó còn mới."

  "Cô Kỷ." Đường Nghiên giật giật góc áo của cô, "Một hộp có nhiều quá không?"

  "Không nhiều, có thể chia cho bạn cùng phòng."



  Sau đó, cô lại mua một hộp măng cụt, táo hồng đỏ, chuối hoàng đế Philippine, v.v. Đường Nghiên gần như cảm thấy cửa hàng trái cây sắp trống, nhưng dáng vẻ của cô Kỷ có vẻ rất vui, chính nàng không dành lòng đưa ra lời từ chối.

  Cô Kỷ hạnh phúc, nàng ấy cũng vậy.

  Đường Nghiên không biết cuối cùng phải trả bao nhiêu tiền, nhưng nhân viên cửa hàng trái cây đều rất vui vẻ, ai nấy đều mang vẻ mặt tươi cười, hoan nghênh lần sau lại tới.

  Trở lại xe, Đường Nghiên vừa thắt dây an toàn vừa hỏi: "cô Kỷ, có phải cô mua nhiều quá không, cô mang về nhà một ít ăn đi."

  Kỷ Du Thanh khởi động xe, quay đầu chuẩn bị trở lại trường học, "Sau này muốn ăn cái gì thì nói với cô, có thể mua thì nhất định cô sẽ mua cho con, nhưng nhất định không được nhận đồ của người lạ đưa nghe chưa."

  Đường Nghiên gãi gãi tóc, người lạ? Cô có ý gì chứ? Nàng có điều không rõ nên rất bối rối.

  Kỷ Du Thanh thấy nàng vẻ mặt khó hiểu, vội vàng bổ sung nói: "Đừng nghĩ nhiều, đây là cô đều tự nguyện làm cho con."

  Cô đưa nàng đến dưới lầu kí túc xá, vừa vặn là giờ ăn tối sau khi huấn luyện quân sự, Đường Nghiên tình cờ gặp bạn cùng phòng vừa từ sân tập về, mọi người cùng nhau giúp nàng khiêng những hộp hoa quả trong cốp xe mang lên phòng.

 Như một lời cảm ơn, Đường Nghiên cũng cẩn thận lắng nghe lời của cô Kỷ chia sẻ cho mọi người số hoa quả.

  Đưa cô Kỷ xuống lầu, tiễn cô ấy lên xe, dường như luôn có nhiều khác biệt như vậy, Đường Nghiên một chút cũng không thích chia ly, khi nào sẽ không có khác biệt.

  Xuyên qua cửa sổ xe, Kỷ Du Thanh nói với nàng: "Ở trường tự chăm sóc bản thân, có chuyện gì thì gọi cho cô."

  Cô Kỷ lần nào cũng sẽ nói với nàng một câu đã quá quen thuộc như vậy, Đường Nghiên trong lòng tràn đầy bất đắc dĩ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh, nàng đứng ở bậc thềm ký túc xá dưới lầu vẫy tay về phía cô Kỷ chào tạm biệt

  Trong tầm mắt, chiếc xe nhỏ màu trắng dần dần đi xa, Đường Nghiên hồi lâu không thể bình tĩnh lại.