Bất Hủ Thần Vương

Chương 114: Phong ba ngoài ý muốn



Ngày thứ năm, đoàn đội săn giết chính thức mở màn.

Dẫm trên mặt đất lầy lội, cành khô và lá cây mục nát hư thối trải qua thời gian lâu dài, bốc lên mùi hôi thối khó chịu, nếu không phải ngửi quen, chỉ sợ sẽ nôn mửa tại chỗ.

Nhậm Thương Khung dẫn đầu, hắn đại khái hiểu rất rõ địa hình ở đây.

Hắn biết rõ, loại địa phương nhiều vũng bùn này, tồn tại rất nhiều cạm bẩy.

Một khi không cẩn thận, những sa thổ (cát lún) kia chính là một cạm bẩy đáng sợ nhất, nếu như võ giả lọt vào trong đó, thì không có cách nào đề khí nhảy lên được, một khi không thoát lên được, nhất định sẽ trở thành oan hồn dưới sa thổ.

Bốn người đang đi, bỗng nhiên bên tai vang lên tiếng kêu gào hoảng sợ.

Mọi người khẽ động, âm thanh kia là phát ra từ phía tây nam.

Bên trong một mảnh sa thổ, một gã võ giả hai chân đã hoàn toàn lún vào trong đó, hai tay không ngừng quơ loạn, vẻ mặt hoảng sợ cùng tuyệt vọng vô cùng.

Nhậm Tinh Hà lập tức nhận ra là ai:

- Lạc gia Lạc Quy Nam, là đường ca của Điệp Vũ.

Nói xong, Nhậm Tinh Hà liền muốn cứu người.

Nhậm Thương Khung vội vàng níu lại:

- Đừng xúc động, nếu cứ đi qua như vậy, kết quả của huynh cũng sẽ như hắn.

Lập tức giương giọng quát:

- Quy Nam huynh, đừng kinh hoảng, cứ bình tĩnh đi, thân thể cố gắng thả lỏng, không nên giãy dụa. Chúng ta sẽ nghĩ cách cứu ngươi.

Lạc Quy Nam thấy nhóm người Nhậm Tinh Hà, giống như nhìn thấy cây cỏ cứu mạng, lập tức gật đầu.

- Bình tĩnh!

Nhậm Thương Khung quát lần nữa, lại nhìn bốn phía, phân phó nói:

- Cao Ca, Thanh Nguyệt. Hai người các ngươi nhanh chóng kiếm dây rừng, càng nhiều càng tốt. Nhớ kỹ, các dây rừng nối lại với nhau, càng dài càng tốt, phải chắt chắn một chút.

Quay đầu hướng Nhậm Tinh Hà nói:

- Ca, huynh nhảy lên cây kia, đề phòng có yêu thú bỗng nhiên đột kích. Thuận tiện cùng Quy Nam huynh tâm sự, hấp dẫn sự chú ý của hắn. Nhớ kỹ, vạn lần không nên mạo hiểm xuống dưới cứu hắn!

- Tốt!

Phân công hoàn tất, Nhậm Thương Khung ở bốn phía dạo quanh một vòng, sau khi phá bỏ hết thảy nguy cơ, lúc này mới đi đến nhóm người Nhậm Cao Ca.

Đồng Giao Đảo này đại thụ rất nhiều, cây nhỏ nhất cũng phải một người ôm mới hết, dây leo trong rừng thì không cần phải nói. Dây leo không ngừng được lấy xuống, Nhậm Thương Khung không nói hai lời, bắt đầu nối các dây leo lại với nhau.

Sau khi nối thành một dây dài, hắn lại nối thêm một dây nữa, rồi quấn hai dây vào nhau cho chắt chắn.

Tốc độ của Nhậm Thanh Nguyệt cùng Nhậm Cao Ca rất nhanh, không bao lâu đã kéo xuống gần sáu mươi dây rừng. Một dây thừng lớn gần nắm tay, dài gần vài chục trượng đã hình thành.

Nhậm Thương Khung nhìn vào bãi sa thổ, nói:

- Các ngươi tiếp tục kéo dây leo xuống, ta đi qua xem đã đủ hay chưa.

Nói xong liền kéo dây thừng kia nhảy lên một cây đại thụ.

Một đầu dây thì cột vào cành đại thụ, đầu còn lại thì nắm trong tay. Hướng Lạc Quy Nam nói:

- Quy Nam huynh, ta ném qua một đầu dây, ngươi cố gắng nắm chặt. Dùng sức từ từ, không nên dùng lực quá mạnh. Nói cách khác, dây thừng có khả năng không chịu nổi chân khí của ngươi quán chú vào.

Lúc này hắn đã lún gần hết hai chân, nếu như lún tới phần eo sẽ không còn nơi để mượn sức, lúc đó muốn cứu sẽ càng thêm khó khăn.

- Quy Nam, nghe lời đệ đệ của ta, nhớ đấy.

Nhậm Tinh Hà nhắc nhở.

Lạc Quy Nam cũng biết, dây thừng này là làm trong lúc gấp gáp, tuy dây tươi rất rắn chắc, nhưng nếu quán chú chân khí quá nhiều, thì rất có thể sẽ đứt đoạn.

Hai tay lập tức nắm lấy dây thừng, dùng thắt lưng và bụng trườn nhẹ, thân thể nhích lên từng chút.

- Đúng, cứ như vậy, từ từ.

Nhậm Thương Khung hướng dẫn từng bước.

Bên kia, Nhậm Cao Ca cùng Nhậm Thanh Nguyệt lại mang tới một đầu dây thừng. Nhậm Thương Khung tiếp lấy, nói:

- Đem dây thừng này cột chặt vào lưng. Chúng ta sẽ kéo ngươi lên.

Hai đạo lực lượng đồng thời khởi động, thân hình Lạc Quy Nam nhanh chóng nổi lên, rốt cục cũng thành công cứu người.

Tới chỗ an toàn, sắc mặt Lạc Quy Nam còn có chút tái nhợt. Cảm giác tìm được đường sống trong chỗ chết, trong lòng hắn vẫn còn sợ hãi. Nhìn qua đoàn đội bốn người của Nhậm thị gia tộc, Lạc Quy Nam biết rõ, cái mệnh này, xem như thiếu Nhậm thị gia tộc rồi.

- Ca, huynh cùng Quy Nam ở vùng này nghỉ ngơi một chút. Chúng ta tới phụ cận săn bắn một phen.

Nhậm Thương Khung cũng không tự cao tự ngạo, đem cơ hội này nhường cho Nhậm Tinh Hà.

Đợi nhóm người Nhậm Thương Khung rời đi, Lạc Quy Nam ôm quyền nói:

- Tinh Hà, lần này Lạc Quy Nam ta thiếu ngươi một mạng. Chuyện của ngươi cùng Điệp Vũ, ta có nghe qua. Chỉ cần ta có thể còn sống trở lại Vân La Thành, chuyện của các ngươi, là chuyện của Lạc Quy Nam ta. Tuyệt không nuốt lời.

Nhậm Tinh Hà tùy ý cười cười:

- Quy Nam, ta cùng Điệp Vũ tâm đầu ý hợp, mặc kệ người khác gây khó khăn như thế nào, cũng đừng hòng chia rẽ chúng ta. Còn nữa, cứu người trong lúc khó khăn, vốn là việc nên làm, huynh không nên nghĩ nhiều. Ta tin tưởng, đổi lại là người khác, cũng sẽ làm như vậy.

Lạc Quy Nam cười khổ nói:

- Cái này còn chưa chắt, ta rơi vào sa thổ cũng gần nửa canh giờ, người đi ngang cũng có hai cái, nhưng lại ngoảnh mặt làm ngơ.

Nhậm Tinh Hà cười hắc hắc, nhưng lại nói sang chuyện khác:

- Thân thể huynh có thương tổn gì không?

- Không có gì, chỉ là có chút kiệt lực, nghỉ ngơi một chút sẽ hồi phục như cũ. Đúng rồi, bốn người các ngươi sao có thể tụ hợp hay vậy?

- Ha ha, gia tộc chúng ta có chút bí quyết, nên có thể dùng tốc độ nhanh nhất tụ tập đầy đủ. Đúng rồi, huynh có thấy Điệp Vũ không?

- Ai, gia tộc ta cũng có biện pháp liên lạc, nhưng ám hiệu mà ta lưu lại, toàn bộ bị người phá hủy. Quả nhiên là đáng giận.

Nhậm Tinh Hà âm thầm nghiêm nghị, cũng may Nhậm Thương Khung có hương dịch đặc thù để liên lạc, nếu không, dựa vào ký hiệu hay gì đó, chỉ sợ khó tránh khỏi bị người khác phá huỷ.

Khoảng một canh giờ sau, nhóm người Nhậm Thương Khung đã trở về, tất nhiên là mang theo rất nhiều chiến lợi phẩm.

Lạc Quy Nam thấy bọn hắn thu hoạch nhiều như vậy, tấc tắc kêu kỳ lạ:

- Coi như là đoàn đội săn giết, nhưng hiệu suất của các ngươi cũng quá cao đi? Tìm kiếm con mồi, đánh chết con mồi, cũng cần một quá trình. Chẳng lẽ những yêu linh kia gọi các ngươi tới giết chúng hay sao?

Bọn người Nhậm Thương Khung cười ha ha.

Lạc Quy Nam ngoài ý muốn gia nhập, làm cho Nhậm Tinh Hà có động lực nhiều hơn.

Tuy Lạc Quy Nam không phải là Lạc Điệp Vũ, nhưng cuối cùng cũng là người nối nghiệp Lạc gia, nếu như có thể được Lạc Quy Nam thừa nhận, như vậy sự tình của hắn cùng Lạc Điệp Vũ, sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

Sau khi Thiết Giao Đảo thí luyện hoàn thành, Lạc Quy Nam đối với thành tích của Nhậm Thương Khung, cũng có chút khó hiểu cùng hoài nghi.

Nhưng từ khi hắn gia nhập đoàn đội này, những khó hiểu cùng hoài nghi đó, đã hoàn toàn tan rã.

Tất cả quá trình tìm kiếm con mồi, đánh chết con mồi, giống như đã trải qua vô số lần diễn luyện, thành thạo tự nhiên, động tác liên tục.

Cơ hồ tất cả quá trình không có một sai sót nào.

Hơn nữa mỗi người trong đoàn đội, đều có nhiệm vụ rất rõ ràng. Mỗi một bước, đều đâu vào đấy. Năng lực lãnh đạo cùng năng lực chiến đấu của Nhậm Thương Khung, làm cho Lạc Quy Nam không khỏi kinh hãi.

Thẳng đến ngày thứ bảy, Nhậm Thanh Vân mới tụ hợp với nhóm.

Lạc Quy Nam được lợi rất nhiều, ngắn ngủn hai ngày, thu hoạch tăng lên không ít.

Ngày thứ chín, Lạc Quy Nam gặp được tộc nhân ngoài ý muốn, nên chủ động rời khỏi đội ngũ.

Lạc Quy Nam là người thông minh, tuy Nhậm Tinh Hà cùng Nhậm Thương Khung đối với hắn biểu hiện hòa nhã khăng khít, nhưng bọn người Nhậm Thanh Vân chỉ xem hắn là người nngoài mà thôi.

Còn nữa, hắn cuối cùng không phải là người Nhậm thị, ở quá lâu trong đội ngũ này, nói thật cũng hơi khó chịu.

Nhậm Tinh Hà tuy muốn giữ lại, nhưng thấy Lạc Quy Nam kiên quyết, nên không thể làm gì.

Mỗi một ngày không ngừng xâm nhập vào Đồng Giao Đảo thí luyện, đều có nguy cơ và kinh hỉ mới xuất hiện. Quả nhiên là nguy hiểm và kỳ ngộ cùng tồn tại.

Rạng sáng ngày thứ mười, mọi người đều tỉnh lại. Xúm lại cùng một chỗ, nghe Nhậm Thương Khung nói chuyện.

- Chư vị, căn cứ quan sát mấy ngày nay của ta, khí tức Yêu tộc của vùng này nồng đậm, chúng qua lại rất nhiều. Ta tin tưởng, có thể sẽ có sào huyệt của Yêu tộc ở vùng này.

- Sào huyệt Yêu tộc?

Mọi người nghe xong chuyện đó, hai mắt đều sáng ngời.

Yêu tộc dưới tình huống bình thường, đều hoạt động đơn độc, ngẫu nhiên sẽ có tốp năm tốp ba. Nhưng cũng có ngoại lệ, ví dụ như có một nơi linh khí tràn đầy, sẽ có khả năng xuất hiện một bộ lạc hoặc một lãnh địa nho nhỏ.

Ở nơi đó, Yêu tộc sẽ sinh sống cùng một chỗ. Loại tụ cư này, ít thì hai ba mươi đầu, nhiều thì hơn trăm đầu.

Nếu là gặp được bộ lạc lớn một chút, mấy trăm đầu yêu linh tụ tập, cũng là chuyện thường xảy ra. Nếu là đại lãnh địa, thậm chí có thể vượt qua một nghìn.

Đương nhiên, loại tộc đàn quy mô này, bọn hắn không có khả năng động vào. Một khi đụng vào, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Dù sao, Yêu tộc quần công, Nhậm Thương Khung kiếp trước đã lĩnh giáo qua. Yêu tộc phong bạo kiếp trước, có hơn mười vạn yêu linh tràn qua Vân La thành.

Mà yêu linh quần công, là chiến thuật điên cuồng nhất.

Lúc này, trừ khi có thần thông phi thiên độn địa, bằng không mà nói, căn bản không cách nào đào thoát.

Nhậm Thương Khung thấy mọi người kích động, nên kịp thời cảnh báo nói:

- Chư vị, trong khoảng thời gian này, thành quả chiến đấu đến nay, có thể sẽ làm đầu óc các ngươi nóng lên, cảm thấy thắng lợi hết sức dễ dàng. Ta phải nhắc nhở các ngươi, ở Đồng Giao Đảo này, võ giả từ Thiên Nhân cảnh trở xuống, không có người nào dám nói tất thắng. Nếu như chúng ta kiêu ngạo tự mãn, có lẽ sau một khắc này, sẽ là thời điểm chúng ta táng thân. Nhớ kỹ, bất cứ lúc nào, vô luận chỗ nào, ở Đồng Giao Đảo này, không có khả năng lạc quan mù quáng. Phải từng bước đề phòng, không thể có nửa điểm qua loa, muốn tiến công sào huyệt Yêu tộc này, vẫn nên có kế hoạch tỷ mỉ.

- Thương Khung, ngươi biết chúng ta đều tín nhiệm ngươi, ngươi quyết định đi.

Nhậm Cao Ca rất tùy ý nói.

- Chính là bởi vì các ngươi tín nhiệm ta, nên ta càng phải bảo vệ an nguy cho các ngươi. Đồng Giao Đảo, là địa phương mà Liệp Yêu cùng sinh tồn đều quan trọng như nhau. Nếu như mù quáng săn giết, rất có thể sẽ lao vào tử địa. Nhưng mà, chỗ tốt của việc này, cũng rất rõ ràng. Nếu như vận khí tốt, thu hoạch một ngày có thể thành ba bốn ngày!

Cái gì gọi là nguy hiểm và kỳ ngộ cùng tồn tại?

Trước mắt là ví dụ tốt nhất.

Mọi người do dự bất định, đều nhìn qua Nhậm Thương Khung. Chờ hắn đưa ra quyết định.