Bất Công

Chương 111: Thiên kim tiểu thư



Trần Kiết Nhiên và Cố Quỳnh gặp nhau như thế.

Tham lam, muốn lập tức ôm đối phương vào ngực, rồi lại ăn ý duy trì vẻ mặt kiềm chế, không ai nói lời nào, không ai động đậy, tầm mắt tụ lại một chỗ không xê dịch.

Mãi đến khi mặt trời lùi về sau núi, trong rừng tiếng chim hót xé tan tĩnh lặng, hai người mới không hẹn cùng nhau tỉnh lại, nhịp tim Trần Kiết Nhiên đập liên hồi, nàng cúi thấp đầu, làm bộ thu sách vở, Cố Quỳnh dời ánh mắt, thấp giọng giải thích một câu: "Mình thu dọn rác."

Sau đó vội vã đi tới góc phòng lấy chổi, khom lưng, nhanh nhẹn dọn dẹp, hốt rác vào thùng, đi đến xe rác.

Xe rác kia quanh năm bám bẩn, không lau chùi, bám một tầng vết bẩn dày đặc, đen như mực, cũng không nhận rõ là cái gì, dính nhơm nhớp, bóng mỡ, khiến người ta không ngăn được buồn nôn.

Ngay cả Trần Kiết Nhiên ngày trước mỗi ngày tiếp xúc với rác cũng nín thở, nhặt tấm giấy vụn trên đất lót vào mới dám nắm, mà Cố Quỳnh tay không trực tiếp bắt lấy, sau khi hốt hết rác vào thùng, quay qua đổ vào xe, còn không quên dọng dọng mấy cái cho giấy rác dưới đáy rơi sạch.

Cố Quỳnh quay lưng về phía Trần Kiết Nhiên.

Ánh nhìn Trần Kiết Nhiên vẫn rơi trên bóng lưng của cô, không biết Cố Quỳnh có phát hiện hay không.

Nói chung Cố Quỳnh không lưu lại bao lâu, thu dọn xong rác rưởi, hơi hơi gật đầu với Trần Kiết Nhiên, đi ra ngoài.

Lớp học của Trần Kiết Nhiên nằm ở cuối dãy phòng, Cố Quỳnh thu dọn xong, đẩy xe rác tới điểm xử lý rác cách đó mấy trăm mét.

Cơn mưa vừa qua khiến đường đất lầy lội, bùn đen nhão nhoẹt không muốn buông tha cho đôi chân, đi trên đường lại giống như đấu vật, lúc mới tới Trần Kiết Nhiên chưa làm quen còn té lên té xuống vài lần, nàng lo Cố Quỳnh sẽ bị ngã, sắp xếp gọn gàng giáo án vào cặp sách, khoá cửa phòng học, khẩn trương đi theo Cố Quỳnh, nhìn cô chằm chằm, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Cố Quỳnh đi gập ghềnh trắc trở nhưng không té, chỉ là cái xe rác như có người sai khiến, ngẹo trái ngẹo phải, nhiều lần suýt kéo cả người đổ theo, Trần Kiết Nhiên căng thẳng lau vệt mồ hôi trên trán, chạy đến đỡ một tay.

Làm việc quá gấp, không cẩn thận nắm lên mu bàn tay Cố Quỳnh, Cố Quỳnh dừng một chút, không biến sắc, lạnh nhạt nói: "Cảm ơn."

Trần Kiết Nhiên không nói lời nào, hai người cùng nhau đẩy xe rác rời đi.

Lại trầm mặc quay về.

Lúc này Trần Kiết Nhiên mới phát hiện ký túc xá Cố Quỳnh ở ngay sát vách phòng nàng, hai gian nhà ngói liền nhau, kết cấu không khác, đông lạnh hè nóng, ẩm ướt khó chịu, một cái giường nhỏ không tới một mét, dùng ván cũ đóng lên, người nằm trên đó kêu cọt kẹt, Cố Quỳnh quen với cơm ngon áo đẹp ắt không thể ngủ an ổn.

Xuyên qua phòng mái ngói chính là nhà bếp, trước kia ngoại trừ Trần Kiết Nhiên thì những lão sư khác đều là người trong thôn, có nhà có cửa, không ở ký túc xá, nhà bếp xưa nay chỉ có Trần Kiết Nhiên dùng, xem ra sau này là nàng và Cố Quỳnh dùng chung.

Rừng núi hiểm trở không có quán ăn, thức ăn bên ngoài cũng tuyệt đối không thể du nhập vào, quán bán đồ lặt vặt gần trường học nhất, muốn đi cũng phải lội đường núi quanh co áng chừng hơn 6km mới tới nơi, cũng may Trần Kiết Nhiên ăn chay, người trong thôn thường trồng rau tự bán cho nên tuỳ tiện mua một ít rau dưa là có thể sống qua ngày.

Trần Kiết Nhiên ôm bó rau đi ra, cầm lại bồn rửa, ngồi dưới mái hiên chậm rãi nhặt rau -- nơi này không có TV, không có Wifi, tín hiệu di động cũng chập chờn, muốn bao nhiêu vô vị có bấy nhiêu vô vị, thời gian rảnh không có chỗ giải trí, Trần Kiết Nhiên không vội vã, làm cái gì cũng từ tốn.

Vừa mới ngồi xuống, trời quang không bao lâu lại bắt đầu đổ mưa, trong núi không khí ẩm ướt, bệnh cũ tái phát, thả bó rau xuống, nắm tay thành nắm đấm gõ đều đều lên cổ tay phải, vừa lúc Cố Quỳnh cầm ấm nước điện từ trong phòng đi ra, Trần Kiết Nhiên dừng tay, xoay người chỉ chỉ cho cô: "Vòi nước ở trong bếp, chỉ là hệ thống cấp nước trong núi không được tốt, muốn dùng cần phải để lắng cặn, nước trong nồi nhôm là nước sáng nay đã lọc sạch, lấy trong đó dùng là được."

"Cảm ơn." Cố Quỳnh lướt qua nàng, đi vào bếp, lấy nước xong thì đi ra, thấy Trần Kiết Nhiên nện nện tay, rốt cuộc không nhịn được, hỏi: "Rất đau sao?"

"Hả?" Trần Kiết Nhiên ngẩng đầu, cười gượng, thả tay xuống: "Cũng còn tốt, mấy năm qua không làm việc nặng, đã tốt lắm rồi."

Vốn là muốn mau chóng lấp liếm đề tài này cho qua, Cố Quỳnh nghe xong, lại nghiệm ra ý tứ khác.

Hiện tại rất đau, trước đây càng đau hơn nhiều.

Có những vết thương cả đời không thể chữa lành.

Cố Quỳnh không hỏi lại, trở về ký túc xá của mình, tiếp theo Trần Kiết Nhiên nghe được âm thanh của bình nước điện.

Trần Kiết Nhiên ngốc nửa ngày, lấy lại bình tĩnh tiếp tục nhặt rau, khẽ than nhẹ, nhỏ đến mức không ai nghe thấy.

Cố Quỳnh và Trần Kiết Nhiên lúc này như hai người xa lạ, chỉ còn dư lại một điểm khách sáo thường tình, Trần Kiết Nhiên không hiểu, Cố Quỳnh tới đây làm gì? Tại sao không chữa trị khuôn mặt?

Bác sĩ đã nói, mặt Cố Quỳnh có thể khôi phục như cũ, nhưng Cố Quỳnh lại tình nguyện sống với vết sẹo kia, chạy đến nơi núi non hiểm trở này chịu khổ, đến cùng là tại sao?

Vì nàng sao?

Trong đầu vừa phát ra ý niệm này, lập tức tự cười chính mình.

Làm sao có khả năng?

Chuyện giữa nàng và Cố Quỳnh đã xong, trước kia vốn đã kết thúc, sau đó Trần Kiết Nhiên nói ra như vậy, quyết tuyệt không còn đường lui, lại ra đi không lời từ biệt, trong lòng Cố Quỳnh phải hận nàng đến chết.

Trần Kiết Nhiên trầm tư cười khổ, đột nhiên chung quanh tối sầm, Cố Quỳnh tay chân luống cuống chạy tới, hai người mắt to mắt nhỏ nhìn nhau.

"Cúp điện rồi?" Cố Quỳnh hỏi.

"Không biết, tôi xem một chút." Trần Kiết Nhiên lau tay, vào phòng lấy đèn pin ra, đi kiểm tra mạch điện, xem một lúc, nói: "Cầu chì cháy rồi, phỏng chừng công suất ấm nước điện quá lớn, đường dây điện trong trường đã cũ, không chịu được thiết bị điện công suất lớn."

"Xin lỗi." Cố Quỳnh nói.

"Không có gì, ngày mai xuống núi đến quán Ngũ Kim mua một cái cầu chì mới đổi là được." Trần Kiết Nhiên nói: "Tôi còn có nửa bình nước nóng, lấy dùng trước đi."

"Vậy còn cậu?"

"Tôi còn phải nấu cơm xào rau, xong rồi nấu thêm là được." Trần Kiết Nhiên cười thanh, hai người rơi vào lúng túng.

"Tôi đi lấy nước nóng." Trần Kiết Nhiên sờ sờ mũi, trở lại phòng của mình.

Cố Quỳnh dừng ở cửa, không đi vào, yên tĩnh chờ đợi.

Ký túc xá Trần Kiết Nhiên chồng chất vật dụng hằng ngày, có đều mỗi một món đồ đều được xếp gọn gẽ ngay ngắn, nàng là người có nếp sống gọn gàng, cho dù chỉ sống một mình, cũng quét dọn đến sạch sành sanh.

"Đây." Trần Kiết Nhiên đưa bình thuỷ lên trao cho Cố Quỳnh.

Loại bình thuỷ kiểu cũ nhất Cố Quỳnh từng thấy, dung tích 2,5 lít, thân bình màu đỏ thẫm, nút bình bằng gỗ, xách trong tay nặng trịch, hiệu quả giữ ấm rất tốt, điểm mấu chốt là giá cả hợp lý.

"Tối nay cô ăn gì?" Trần Kiết Nhiên không nhịn được hỏi dò.

Cố Quỳnh thấp giọng, nói: "Mì."

Trần Kiết Nhiên suy nghĩ một chút, nói: "Mì không tốt cho sức khoẻ."

Cố Quỳnh nói: "Chờ đến cuối tuần mình xuống tiệm tạp hoá mua gạo."

Trần Kiết Nhiên nói: "Đúng lúc tôi đang nấu cơm, cần có người giúp nhóm lửa."

Cố Quỳnh không hiểu ý, đứng bất động.

Trần Kiết Nhiên nói: "Cô giúp tôi nhóm lửa, chờ một lúc sẽ có cơm ăn, cùng nhau ăn cơm đi."

Mi mắt Cố Quỳnh giật giật: "Được."

Không có điện, hai người dựa vào chút ánh sáng từ cái đèn pin cầm tay chen chúc trong bếp, một người nhóm lửa, một người xào rau, không ai lên tiếng.

Thời điểm Trần Kiết Nhiên xào rau được hơn nửa thời gian, phân tâm nghĩ, một năm không gặp, Cố Quỳnh đã thay đổi rất nhiều.

Trầm mặc kiệm lời, ngay cả khí chất cũng trở nên hơi tối tăm.

Thiết nghĩ có những chuyện đã xảy ra mà Trần Kiết Nhiên không biết, Cố Quỳnh bị vô số người đứng sau lưng chỉ chỉ trỏ trỏ.

Trần Kiết Nhiên từng trải qua, hoàn toàn có thể tượng tượng được hoàn cảnh lúc đó, so với nàng chỉ sợ còn thảm hại hơn.

Rau muống xào tỏi, đặc biệt vì Cố Quỳnh chiên thêm trứng gà, bên này món ăn đã xong, bên kia nồi cơm cũng chuyển mùi quen thuộc, Trần Kiết Nhiên vào phòng bê cái bàn ăn đi ra, Cố Quỳnh bưng thức ăn đặt lên bàn, hai người ngồi đối diện ăn cơm, vẫn duy trì bếp lửa nấu nước.

Cố Quỳnh nghĩ bụng đói đến hỏng rồi, ăn như hùm như sói, chỉ chốc lát sau đã ăn sạch hai bát cơm, ăn quá nhanh, liền nấc cụt, xấu hổ với Trần Kiết Nhiên, cố gắng đè ép âm thanh, rốt cuộc không ngăn được, thoáng chốc lại giật một cái, sau đó lại "ức" một tiếng, trong núi yên tĩnh, ban đêm càng nghe rõ ràng, Trần Kiết Nhiên xì xì vui vẻ một tiếng, vẻ mặt Cố Quỳnh có mấy phần lúng túng.

"Xin lỗi."

"Không có gì." Trần Kiết Nhiên phát hiện, Cố Quỳnh nói xin lỗi rất thường xuyên.

Cơm nước xong đã tám giờ tối, bên ngoài trời mưa, dưới mái hiên thỉnh thoảng có vài giọt tạt vào, lạnh lẽo, Cố Quỳnh chủ động thu dọn bát đũa, sau khi rửa xong, đi vào phòng tắm, khó xử khi đối diện với chậu nước và cái gáo nhựa.

Lớn như vậy rồi, Cố Quỳnh chưa từng thấy qua, càng không biết tắm bằng cách nào mới đúng.

Cũng may Trần Kiết Nhiên đi vào, tiện tay cầm cái gáo nhựa dội một cái, Cố Quỳnh ghi nhớ trong lòng, xem như đã học được cách dùng.

Trường học ngèo nàn, điều kiện đơn sơ, dùng ấm nước điện cũng khiến cầu giao cháy hỏng, càng không nghĩ đến chuyện tắm vòi sen, cái gọi là nhà tắm thật ra là một cái bạt che tứ phía giữa bãi đất trống, hoá ra chỗ này là chuồng bò, sau này phía trước đổi thành điểm trường học, để hoang một quãng thời gian dài, đợi Trần Kiết Nhiên đến rồi, treo một tấm bạt che kín, liền trở thành phòng tắm.

Không che mưa che gió, mùa đông tắm rửa ở đây, người cũng đông thành băng.

Cho dù hiện tại tắm rửa cũng run cầm cập, nhưng cái đáng nói hơn là, nhà xí ở ngay bên cạnh, lúc tắm rửa mùi phân và nước tiểu xộc tới, sữa tắm cũng không lấn át được.

Cố Quỳnh tắm được một nửa thì không nhịn được, quấn lấy khăn tắm chạy ra ngoài ói một hồi, bữa cơm tối hoàn toàn phun ra ngoài, đợi đến khi không còn gì để nôn thì mới miễn cưỡng đi vào tiếp tục rửa ráy, lúc từ phòng tắm bước ra, sắc mặt trắng bệch.

Trần Kiết Nhiên ở trong ký túc xá chuẩn bị giáo án, nghe tiếng Cố Quỳnh nôn khan, không ra ngoài, mãi đến khi nhìn qua cửa sổ thấy Cố Quỳnh đi vào nhà tắm một lần nữa, mới mang ủng đi mưa, cầm xẻng giúp Cố Quỳnh chôn bãi nôn.

Cố Quỳnh là thiên kim tiểu thư, chạy đến nơi này chịu khổ, cần gì chứ?

Cố Quỳnh đưa gương mặt trắng bệch trở lại ký túc xá, Trần Kiết Nhiên bưng một bát trà gừng đến, bên cạnh còn có một quả trứng luộc: "Ăn đi, đừng để bụng rỗng."

"Cảm ơn." Cố Quỳnh chần chừ một lúc, tiếp nhận cái chén inox, trà gừng ngọt ngào cay nóng trôi xuống cổ, rốt cuộc sắc mặt tốt hơn một chút.

Chỉ nghe Trần Kiết Nhiên nói: "Ăn xong rồi, tối nay ngủ một giấc, ngày mai hãy đi đi, nơi này không phải chỗ cô nên đến."

Cố Quỳnh siết chặt cái chén trong tay.

- -----------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Ta bấm chỉ tính toán, đại khái tuần sau có thể xong xuôi.

----------

Cảm tạ tại 2020-11-03 22:51:21~2020-11-04 23:46:06 trong lúc vì ta ném ra Bá Vương phiếu hoặc tưới dịch dinh dưỡng tiểu thiên sứ nha ~

Cảm tạ ném ra lựu đạn tiểu thiên sứ: Anna, Bách Hợp tra công giới đỉnh lưu Du Khinh Hàn 1 cái;

Cảm tạ ném ra mìn tiểu thiên sứ: Anna, louisezhong 1 cái;

Cảm tạ tưới dịch dinh dưỡng tiểu thiên sứ: Minh đường viện năm mộc 50 bình; đừng trời mưa... 13 bình; cái gì ⊙? ⊙? 10 bình; là SSS SSSx 2 bình;47646495, xuyên hoa áo Đại thúc, Tam Nguyệt Đồ Đằng hôm nay chương mới sao, lão tài xế mang mang ta 1 bình;

Phi thường cảm tạ đại gia đối với ta ủng hộ, ta sẽ tiếp tục cố gắng!