Bảo Hộ Hôn Thê

Chương 12: Lại Từ Chối




Nghe được lời từ chối của Ngô Cẩn Ngôn. Tần Lam cũng không hể tỏ ra tực giận, nàng dùng đôi bàn tay ngọc ngà trắng nõn không tì vết của mình nhấc cốc nước chanh lên, ngắm nghía một hồi rồi nói: "Ngô tiểu thư, tôi cũng thẳng."
Ngô Cẩn Ngôn không trả lời.
Chỉ thấy Tần Lam nhếch môi cười, dù là hơi cong cong, song đây cũng là lần đầu tiên cô thấy nàng cười.
"Nhưng mà... nhân sinh đôi khi cũng phải thử tạo bất ngờ một chút xem sao. Tôi đã ra điều kiện của mình, bây giờ đến lượt cô ra điều kiện cho tôi rồi. Cô dám nhận, thì tôi cũng dám cho."


Mỗi một tư thế của nàng đều hoàn mỹ, mỗi một động tác đều thu hút ánh mắt của người khác.
Nói thực, nếu không phải người phụ nữ này quá thông minh, quá giàu có, quá mạnh mẽ, quá kiêu ngạo, thì nàng chắc chắn sẽ là một người làm cho người khác phải mê muội.
Nhưng... trong tình yêu, liệu có thể có "nếu" không?
Ngô Cẩn Ngôn quét mắt qua nàng, sau đó cười nhạt: "Nếu tôi nói là muốn cô thì sao đây?"
"Đơn giản, chỉ cần làm cho tôi yêu cô." Tần Lam nhìn về phía Ngô Cẩn Ngôn. "Tôi nghĩ nam nữ hoan ái hay nữ nữ hoan ái đều đồng dạng như nhau. Đấy là chuyện thường tình." Nàng nói với vẻ mặt lạnh nhạt.
Ngô Cẩn Ngôn sững người, không ngờ người phụ nữ này lại đưa ra một đáp án vi diệu như vậy.
Hơn nữa... còn dám biến chuyện đó thành một điều kiện nói ra ngay trước mặt. Quả nhiên không biết xấu hổ.
"Tôi không có đủ tự tin để khiến cô yêu tôi." Ngô Cẩn Ngôn hờ hững đáp. Được, cô công nhận là mình thẳng. Nhưng dù có cong, thì nữ nhân Tần Lam này cũng không phải sự lựa chọn của cô.
"Tại sao lại không thử xem sao chứ? Theo tôi biết, thì cô không phải là người thiếu tự tin."
Thực ra còn một câu nữa nàng vẫn chưa nói. Đó là Ngô Cẩn Ngôn có những lúc tự cao đến mức làm cho người khác không thể chấp nhận được.


"Thử? Cô xem đây là nơi mua sắm sao? Còn có thể mua đồ dùng thử? Bỏ đi. Tôi còn nhiều việc khác để làm, không có thời gian làm việc này." Ngô Cẩn Ngôn hừ lạnh.
"Nói như vậy, cô có thể đưa ra điều kiện của mình. Điều cô muốn làm cũng có thể bao gồm trong những điều kiện này." Tần Lam từ trên ghế đứng dậy, đi đến ngồi bên chiếc ghế sofa đối diện Ngô Cẩn Ngôn.
Thân hình yểu điệu, hương thơm man mác.
Ngô Cẩn Ngôn không thể không thừa nhận, cô đặc biệt thích mùi hương trên người nàng.
***
Ngô Cẩn Ngôn nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tần Lam đang gần trong gang tấc, thưởng thức sắc đẹp của nàng với khoảng cách gần như thế này, cảm giác mạnh mẽ của thị giác làm cho người ta hoa mắt chóng mặt.
Nàng không khóc, không cười, cũng không cau mày. Nhưng vẫn có thể làm cho người khác say mê.
Dường như nàng sinh ra là để cho người khác thấy rằng, nàng chính là như vậy. Nàng thực sự là đẹp như vậy đấy.
Ngô Cẩn Ngôn đột nhiên lắc đầu, cười cười nói: "Cô vẫn không hiểu."


"Cô muốn nói gì? Hai lần trước, cô làm như không quen tôi, tôi đã phối hợp với cô rất ăn ý. Lần này, cô đồng ý nói ra thân phận của tôi, thế thì hãy chứng minh rằng cô cũng hy vọng chúng ta sẽ nói chuyện với nhau một cách cởi mở." Tần Lam lấy một quả táo trong đĩa hoa quả, đùa nghịch nó trong lòng bàn tay.
"Thích ăn táo à?" Ngô Cẩn Ngôn nhìn hành động của nàng, hỏi.
"Cũng thích." Tần Lam gật đầu. Táo là loại hoa quả mà nàng ưa thích, vị giòn, lại có một nguồn vitamin C phong phú. Đối với phụ nữ mà nói, đó là vật làm trắng tự nhiên không thể thiếu.
Ngô Cẩn Ngôn đón lấy trái táo trong tay nàng, sau đó nhấc con dao đặt ở rìa của đĩa hoa quả, gọt vỏ một cách thuần thục.
"Tần tiểu thư. Nếu tôi yêu cô, thì cho dù phía trước mặt là núi đao biển lửa hay diêm la địa ngục, tôi vẫn sẽ cầm tay cô, cùng cô vượt qua. Nếu như yêu rồi, tất cả đều không thành vấn đề. Còn cần gì phải nói chuyện giao dịch nữa? Cho nên mới nói, cô không hiểu tôi, càng giống như tôi, chúng ta đều không hiểu tình yêu."
"Hơn nữa hiện giờ tôi không yêu cô. Hoặc có thể nói, tôi vẫn chưa yêu cô. Nếu thế thì... tôi phải bắt đầu suy nghĩ về một số thứ có tính thực tế mới được. Tôi sẽ suy nghĩ về độ an toàn tính mạng của mình. Tôi sẽ thấy được đối thủ của tôi mạnh nhường nào, tôi sẽ thấy là việc như thế này chẳng hề thú vị chút nào. Có nhiều sự ràng buộc của điều kiện bên ngoài như vậy, thế thì, tự khắc tôi sẽ chọn bỏ cuộc. Không tham vào gia cuộc thỏa thuận này."


Ngô Cẩn Ngôn vốn là một cao thủ dùng vũ khí. Những ngón tay mảnh dẻ nhưng mạnh mẽ cũng từ từ xoay tròn theo lưỡi dao sáng bóng đang di chuyển trên tay cô. Một sợi vỏ dài hiện ra trong lòng bàn tay trông giống như những cánh hoa được nối liền vào nhau vậy.
Hôm nay, một tay mơ chưa từng trải qua chuyện tình ái, lại đang nói chuyện tình ái với một kẻ tay mơ hơn mình. ( =)))) )
"Vậy thì ví dụ như chúng ta đều cong. Trên danh nghĩa là một người phụ nữ, tôi không có chút gì cuốn hút cô sao?" Tần Lam hỏi Ngô Cẩn Ngôn với vẻ mặt chăm chú.
Không có ánh mắt né tránh, không có vẻ mặt ngượng ngùng, chỉ có một chút tò mò nho nhỏ.
Một người con gái cao ngạo như vậy, nghĩ gì nói đấy. Không cần thiết phải che giấu điều gì.
Giống như nàng đang hỏi: "Anh có thấy cái áo này của em đẹp không?" vậy. Cũng là một câu hỏi, không mang theo một chút tình cảm nào hết.
Có lẽ là có một chút ít, nhưng, thực sự là quá ít. Không đủ để nói đến.
***
Ngô Cẩn Ngôn ngẩng đầu chăm chú nhìn nàng. Chậm rãi nói: "Nói thực, tôi dám khẳng định với cô một điều, cô là người phụ nữ đẹp nhất mà tôi từng thấy."
"Nếu là như vậy, thì sự lựa chọn của cô làm cho người ta phải ngạc nhiên rồi." Tần Lam bất vi sở động, thản nhiên đối mặt đáp.
"Cũng có rất nhiều người con gái ở bên cạnh tôi, có thể là họ không đẹp bằng cô. Nhưng, họ đều sống sờ sờ bên cạnh tôi. Họ là những người có da có thịt, có tính khí và cá tính riêng của mình. A... tôi có thể sờ vào họ. Hoặc có thể nói, tôi có thể sống thoải mái tự nhiên khi bên cạnh họ. Tần tiểu thư. Cô không giống. Khuyết điểm lớn nhất của cô chính là quá xuất sắc. Đúng rồi, chính là cô quá xuất sắc."
"Vẻ đẹp của cô quá đỗi hoàn hảo, cô có trong tay một gia sản vô tận không bao giờ dùng hết. Còn nữa, nói thật là đối với trí tuệ của cô, tôi có chút sợ hãi. Mỗi lần gặp cô, tôi đều có cảm giác như bị dò xét vậy. Tóm lại trước mặt cô, tôi không có bất kỳ cảm xúc nào."
Ngô Cẩn Ngôn đưa cho Tần Lam một quả táo đã được gọt xong, sau đó dùng giấy lau sạch những vết bẩn trên lưỡi dao, cười nói: " Tôi đang nghĩ cho dù tôi không đi từ hôn. Thử như chúng ta kết hôn dưới sự sắp xếp của mấy vị trưởng bối. Tôi cũng sẽ không bao giờ cảm thấy hạnh phúc cả. Bởi vì... kể cả khi tôi ôm cô, thì cũng giống như đang ôm một hình người có trí tuệ vô cùng to lớn vậy. Cái cảm giác đó, cô có hiểu không?"
"Đây là lý do cô rõ ràng nhìn thấy ảnh của tôi ở phòng khách, cũng đã cứu tôi khi bị bắt cóc. Nhưng vẫn kiên quyết từ hôn sao?" Tần Lam khẽ mỉm cười.


Ngô Cẩn Ngôn vô cùng kinh ngạc, nói: "Đến cái này mà cô cũng đoán ra được?"
"Nếu không... sao cô biết được thân phận của tôi? Ảnh được treo trong phòng khách, cô ngồi ở đó, làm gì có chuyện không nhìn thấy?"
Ngô Cẩn Ngôn thở dài một tiếng, nói: "Đây chính là nguyên nhân mà tôi không dám thích cô. Cô thực sự quá đáng sợ."
"Tôi cũng không muốn." Tần Lam trả lời. "Nhưng tôi không còn cách nào khác."
Từ khi còn rất nhỏ, nàng đã chịu đủ những ánh mắt xem thường cùng những lời nói cay nghiệt của họ hàng. Từ đó, nàng liền quyết định, nhất định phải trở nên đủ thông minh, đủ mạnh mẽ. Bởi vì như thế, bất kể ai cũng không thể ăn hiếp nàng được.
Mẹ mất, cha say mê nghệ thuật, em trai thì không màng thế sự. Vì thế nàng không thể mong đợi người nào bảo vệ mình, chỉ còn một cách là làm cho mình ngày càng trở nên mạnh mẽ.
Khi người ta lúc nào cũng ở vị trí cao nhất, thì toàn thế giới đều phải ngước lên nhìn.
Nhưng, đến một ngày người ta không cẩn thận phạm phải sai lầm, thì tất cả mọi thứ trên thế gian này bất kể là công khai hay ngấm ngầm đều ồ ạt tấn công, đàn áp, làm cho người đó không thể thoát thân.
Nàng cũng muốn dừng lại một chút. Dành thời gian để nghỉ ngơi.
Nhưng nàng không thể.
Ở trong một gia tộc như vậy, chỉ có thể hướng đến phía trước mà sống. Ngày đêm không ngừng nghỉ. Chỉ cần luôn chạy về phía trước không ngừng nghỉ, nàng mới không bị người khác kéo xuống từ cái nơi cao nhất đó, rồi ngã đến thịt nát xương tan.
"Vì vậy. Chúng ta không có cách nào thỏa thuận được cả." Ngô Cẩn Ngôn gõ nhẹ lên bàn. "Chúc cô may mắn."
***
Sau khi Ngô Cẩn Ngôn rời khỏi, Nhĩ Tình đứng chờ ở bên ngoài mới được phép tiến vào.
"Tiểu thư, Ngô Cẩn Ngôn đồng ý chưa vậy?" Nhĩ Tình lên tiếng hỏi. Là một người mưu trí hàng đầu bên cạnh Tần Lam, bất luận là việc chung hay việc riêng, nàng đều sẽ thu thập đủ tin tức cho tiểu thư của nàng tham khảo. Đồng thời còn đưa ra phán đoán riêng của mình.


"Cô ấy lại từ chối." Tần Lam ngắm nghía quả táo nằm trong tay mình, tựa như là đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.
"Không ngờ cô ta lại từ chối?" Nhĩ Tình vô cùng kinh ngạc. Đầu óc người này có vấn đề sao?
Ngay cả khi tiểu thư không nói câu nào, song với dung nhan của nàng. Cũng đủ làm cho đối phương phải rung động.
Hơn nữa, xung quanh tiểu thư lại có nhiều điều kiện kèm theo như vậy. Nhĩ Tình cứ nghĩ mãi về những câu hỏi, trên thế giới này còn có ai có thể xứng đôi với tiểu thư được đây?
Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ chỉ có tên Bạch Tử Hạo là có thể đảm nhiệm được trọng trách này...
Nhưng... tiểu thư lại không có ý gì với hắn. Hơn nữa, chỉ vì muốn từ chối hắn, còn phải tìm đến một nữ nhân kì lạ để đôi co. Chuyện trên thế gian này quả là kỳ diệu.
"Sao cô ấy lại không thể từ chối?" Tần Lam hỏi vặn. "Đến những việc như từ hôn cô ấy còn có thể làm được. Từ chối thêm một lần nữa, thì có sao đâu?"
"Lẽ nào tiểu thư không bàn với cô ta chuyện giao dịch sao? Những điều kiện mà chúng ta đưa ra đủ để mê hoặc tất cả mọi người." Nhĩ Tình hơi cau mày.
"Cô ấy thiếu cái gì chứ? Tiền? Không cần dựa vào Ngô gia, Ngô Cẩn Ngôn hoàn toàn có thể tự mình kiếm ra. Tình yêu ư? Đồng đội của cô ấy? Hứa Khải? Vương Quán Dật? Còn muốn yêu nữ nhân, thì ba người phụ nữ ở bên cạnh đều là cực phẩm..."
Nói đến đây, Tần Lam đột nhiên trở nên mất hết tâm trí: "So với bọn họ, tôi thực sự có phần nào vô cảm. Một người máy với trí óc siêu phàm. Nhĩ Tình, cô thấy câu nói này thế nào?"
Nhĩ Tình lặng người, nhưng ngay sau đó lập tức hiểu được đây là lời miêu tả của Ngô Cẩn Ngôn về tiểu thư.
Nhĩ Tình tái xanh mặt, không cần biết đây là căn cứ quân sự. Nàng quay người đi tìm Ngô Cẩn Ngôn tính sổ.
"Nhĩ Tình. Thôi bỏ đi." Tần Lam khẽ quát lên. "Tôi thấy lời ví von của cô ấy rất hình tượng."
"Tiểu thư, đó là cô ta chưa bao giờ tiếp xúc với tiểu thư nên mới nghĩ vậy." Nhĩ Tình an ủi nói.
"Tiếp xúc rồi, thì không lẽ cái ấn tượng này sẽ được thay đổi hay sao? Tôi vẫn là một người máy, không khóc, không cười, không giận dỗi, không mè nheo. Thậm chí... còn không cảm nhận được nhiệt độ cơ thể."
Nhĩ Tình cảm thấy tiểu thư tâm tình không được tốt, liền nói: "Tiểu thư, thế chúng ta phải ứng phó với Bạch Tử Hạo ra sao đây?"
"Rồi sẽ có cách cả thôi." Tần Lam rất nhanh đã điềm tĩnh trở lại.
Suy nghĩ một lát, nàng vẫn không chịu được liền giơ quả táo được gọt sạch trong tay mình lên, nói với Nhĩ Tình: "Cô ấy gọt cho tôi đấy. Trình độ gọt táo của cô ấy không tồi phải không?"
Đoạn, nàng nhẹ nhàng cắn một miếng, hương vị trái cây ngọt mát thấm vào tận tim.
Nhĩ Tình đứng đó trợn mắt. Từ khi nào tiểu thư nhà nàng lại bằng lòng ăn táo do một người lạ gọt vỏ cơ chứ?