Bạn Nhỏ Đáng Thương

Chương 27



“Ăn đồ không sạch dẫn đến viêm dạ dày cấp tính.” Bác sĩ cho kiểm tra nhanh đang xem giấy kết quả xét nghiệm, thuận miệng hỏi: “Ăn gì thế?”

Thư Lâm ôm bụng rụt rè ngó qua bạn cùng bàn.

Cố Lăng Tuyệt mím môi, trông có chút ác liệt: “Sáng ăn hơi nhiều, trưa ăn xúc xích nướng cay.”

Thư Lâm ngạc nhiên nhìn hắn.

“Trước kia từng bị đau dạ dày sao?”

“Vâng, lúc hai tuổi ăn nhầm đậu phộng tẩm thuốc chuột, phải súc dạ dày.”

“Có tiêu chảy không?”

“Không có.”

“Còn bị gì nữa không?”

“Trên đường đi có nôn một lần.”

Bọn họ bắt xe tới đây cho nên phải bồi thường phí rửa xe cho tài xế.

Hai người một hỏi một đáp, còn bệnh nhân là Thư Lâm suốt thời gian ấy chỉ ngồi ngoan không nói một lời.

Bác sĩ nhanh chóng kê đơn thuốc: “Không sao đâu, cơ thể thiếu nước, đi truyền là được, cầm phiếu này đi thanh toán rồi tới phòng truyền nước chờ ha.”

Thư Lâm từ đầu tới cuối vẫn luôn bị Cố Lăng Tuyệt ôm lấy, chỉ có khi làm kiểm tra mới thả ra một lần. Cố Lăng Tuyệt nhận giấy kết quả xong thì đặt cậu ngồi lên ghế: “Tôi sẽ về nhanh.”

Dù cho bác sĩ có gặp bao nhiêu kiểu bệnh nhân đi nữa thì vẫn nhịn không được mà nhìn thêm hai cậu này một lúc.

Đồng phục Tam Trung, trẻ trung năng động, đứa cao có ánh mắt sâu trầm không đúng tuổi, mà đứa nhỏ thì nhìn qua đã biết là nhóc con được lớn lên trong cưng chiều.

Quả nhiên là độ tuổi đẹp nhất.

Anh nhịn không được lại dặn thêm: “Chú ý chế độ ăn vào, hạn chế ăn các loại thực phẩm không đảm bảo đi đấy.”

Tai Thư Lâm đỏ lên, khẽ đáp lại.

Phòng truyền nước chật kín người, Thư Lâm ôm bụng lết từng bước đến góc vắng vẻ.

Y tá đã đưa thuốc cho cậu đem về rồi mà Cố Lăng Tuyệt vẫn chưa trở lại.

Điện thoại Thư Lâm đã để quên trên trường, cậu đành nhàm chán đứng ngẩn ngơ.

Cạnh đó có một cặp yêu nhau, người con trai vừa cầm bình truyền nước vừa cẩn thận đỡ bạn gái ngồi xuống rồi càu nhàu: “Biết mình dạ dày yếu rồi còn đi ăn lẩu, mà đồ ở ngoài đó có sạch sẽ gì...”

Sắc mặt bạn gái tái nhợt mệt mỏi, cô dỗi hờn bĩu môi, nghe quá đủ rồi chịu không nổi phải đưa hai tay lên bịt tai lại, khiến cho bạn trai lo lắng vội vàng nâng tay cô: “Ngồi im ngoan nào, lỡ mà chảy máu thì sao đây, anh không nói nữa, em để tay xuống đi nhé.”

“Bình lớn như này biết truyền tới khi nào, tay em lạnh luôn rồi nè.”

“Anh ủ cho rồi không lạnh nữa.” Bạn trai ngồi xuống bên bạn gái rồi nhẹ nhàng lấy áo khoác bao lại cho cô, “Có mệt thì dựa vai anh nghỉ đi.”

Bạn gái đáng thương “Ừm” một tiếng, tiếp tục làm nũng: “Nhưng bài tập môn chuyên ngành em chưa đụng...”

“Rồi, về rồi anh làm cho, em cứ nghỉ ngơi cho tốt là được, hưm?”

Bạn gái hài lòng cười hì hì khen anh thêm hai câu xong ngoan ngoãn tựa lên vai bạn trai nhắm mắt.

Thư Lâm cảm thấy cảnh này cứ quen quen.

Thường Cố Lăng Tuyệt cũng đối xử với cậu giống thế.

“Nghĩ gì đấy?” Âm thanh quen thuộc phát ra từ đằng trước.

Thư Lâm ngẩng đầu lên thấy Cố Lăng Tuyệt đang thở dốc, chắc vừa phải chạy tới, trong tay còn cầm một tấm chăn.

Hắn thả chăn lên người Thư Lâm, “Mua ngoài bệnh viện, mới tháo bọc thôi, dùng tạm đi.”

Trời vừa trở lạnh vài hôm rồi, chẳng qua điều hòa ở bệnh viện vẫn đủ để sưởi ấm.

Thư Lâm im lặng chốc lát, nói: “Cố Lăng Tuyệt, tay tớ lạnh.”

Cố Lăng Tuyệt chạm vào đầu ngón tay cậu, thật sự là lạnh lẽo, hắn ngồi xổm xuống, hai tay bọc lấy tay bạn nhỏ: “Đỡ hơn chưa?”

Thư Lâm: “Ừm.”

“Có mệt không? Hay dựa vào tôi nghỉ chút?”

Cảm giác ảo ma trong Thư Lâm ngày càng nhiều.

Nhưng cậu không từ chối.

Trong phòng bức bối chật chội, Cố Lăng Tuyệt dứt khoát ôm cậu vào lần nữa, “Ngủ đi, tôi trông cậu.”

Thư Lâm cắn môi ngắm nhìn chiếc cằm xinh đẹp của bạn cùng bàn: “Bài tập tiếng Anh lúc sáng tớ chưa làm...”

“Được.”

Hai mắt Thư Lâm sáng lên: “Vậy cậu...”

Cố Lăng Tuyệt: “Tôi sẽ giám sát cậu làm xong.”

Thư Lâm: “...”

Phi, đồ trai thẳng đáng ghét!

...

Thư Lâm ngủ một giấc tỉnh dậy, y tá mới rút ống truyền cho cậu xong nhưng chẳng cảm thấy đau gì cả.

Cố Lăng Tuyệt không còn ở bên nữa, không biết là đi đâu rồi.

Chị y tá vẫn đang là thực tập sinh, thấy bệnh nhân xinh đẹp thì nhịn không được báo cho một tiếng: “Bạn trai em đi lấy thuốc rồi, chưa đi lâu đâu.”

Thư Lâm vừa mở con mắt, đầu óc vẫn đang quay quay vô thức mà “À” một tiếng.

Hình như có gì sai sai.

Cậu trợn to mắt vội giải thích: “Chúng em không phải, không phải thế đâu.”

Y tá đeo khẩu trang, hai mắt cong cong nhìn cậu, rõ là không tin mà.

Ban nãy cô thấy hết, cái người cao cao đó dù bị ôm chặt vẫn không quên canh chừng che ống truyền giúp cho cậu bạn nhỏ, nhìn còn tận tâm hơn bạn trai cô nữa ấy chứ.

Đầu hai người dựa sát gần nhau, người cao trước khi đi còn khẽ hôn lên trán người trong ngực.

Y tá thấy cậu bạn nhỏ e thẹn, thuận miệng nói: “Vậy na...”

Mãi đến khi Cố Lăng Tuyệt quay lại đón cậu, mặt Thư Lâm vẫn cứ đỏ bừng.

“Chưa tỉnh ngủ sao?” Tay Cố Lăng Tuyệt đang xách một bịch thuốc, hắn dùng mu bàn tay chạm lên trán cậu: “Sốt hửm?”

“Không có.” Thư Lâm nói rồi mới phát hiện cổ họng có hơi nghẹn, trong đầu cậu toàn là lời của y tá “Bạn trai em”, suy nghĩ lộn tùng phèo, “Chưa tỉnh hẳn thôi.”

Cố Lăng Tuyệt nhướng mày, “Hừm?”

“...” Thư Lâm bị đánh bại.

Cố Lăng Tuyệt khẽ cười, “Tôi xin thầy Trần rồi, giờ đưa cậu về, cậu ở nhà nghỉ ngơi đi.”

Thư Lâm thầm nuốt câu muốn gọi tài xế đón về xuống.

Hai người vừa ra cổng bệnh viện, xe Cố Lăng Tuyệt gọi cũng vừa đến.

Lên xe, Thư Lâm quay đầu nhìn hắn: “Hôm nay hết bao nhiêu, khi nào tớ lấy lại điện thoại thì chuyển qua cho cậu.”

Cố Lăng Tuyệt nhìn cậu một cái: “Không cần.”

“Phải cần chứ.” Thư Lâm kiên trì, “Không thể làm tốn tiền cậu được.”

“Chút tiền ấy thì có gì.” Cố Lăng Tuyệt mím môi, “Coi như trả lại việc cậu chăm sóc tôi.”

Thư Lâm thừa dịp tính luôn nợ cũ: “Cậu còn đánh tớ nữa.”

Lời vừa ra khỏi miệng xe lập tức trầm xuống, chỉ còn lại tiếng đài đang dẫn đường.

Thư Lâm nhìn vào chỗ bầm tím trên mu bàn tay, thở cũng chỉ dám thở thật nhẹ.

Cố Lăng Tuyệt đang nhìn.

Y tá đầu tiên chích không chuẩn, chọt vài lần bị sưng lên phải dán lại mới chích đúng, mà da Thư Lâm trắng như kia, chỉ một chấm bầm thôi cũng nổi bật đến hết hồn.

Thư Lâm như cảm nhận được tầm mắt của hắn mà đưa tay xoa xoa chỗ bị chích.

Tiếng chuông đột ngột vang lên phá vỡ sự trầm mặc.

Số lạ, Cố Lăng Tuyệt chọn nút nghe, “A lô” một tiếng, chưa đầy hai giây sắc mặt hắn từ thờ ơ bỗng nghiêm chỉnh lại.

“Vâng, thưa chú, cậu ấy đang ở đây... Dạ không, không phiền, vậy ạ...”

Thư Lâm đang thấy lạ không biết vị thần nào có thể khiến Cố Lăng Tuyệt như thế thì điện thoại được giơ ra trước mặt.

Cố Lăng Tuyệt nói: “Cô với chú.”

Thư Lâm khó hiểu nhìn bạn cùng bàn.

Cố Lăng Tuyệt: “Ba mẹ cậu.”

Thư Lâm: “...”

Chủ nhiệm lớp đã báo chuyện bệnh tình của Thư Lâm cho hai người, không may là cả hai giờ đây đang có công chuyện ngoài thành phố không về được, gọi cho con trai thì không ai bắt máy đành phải điện vào số của Cố Lăng Tuyệt.

Cố Lăng Tuyệt đang ngồi ngay bên nên cũng vô ý nghe được chuyện này.

Thư Lâm nghe hỏi han một hồi, giọng điệu không có sức sống: “Con không sao mà, Cố Lăng Tuyệt đang ở đây rồi, dạ... Ba mẹ không cần quay lại đâu, chúng con về ngay ấy mà.”

Không biết bên kia nói gì đó, Thư Lâm bĩu môi đáp: “Dạ vâng.”

Cúp máy xong, Thư Lâm trả điện thoại lại cho người bên cạnh.

Một lát sau cậu hỏi: “Cậu không đi đâu nữa đúng không?”

Cố Lăng Tuyệt nhìn thời gian: “Phải về học chứ.”

“Giờ này rồi mà...”

“Còn kịp tiết cuối.”

Xe gần như đã chạy tới chân núi của khu, Thư Lâm ngắm cảnh quen thuộc ngoài cửa sổ, giọng gấp gáp: “Ở đây cách trường học xa lắm, xe buýt thì đi chậm nữa, không có kịp đâu...”

“Không sao, tôi bắt xe về.”

Thư Lâm nghẹn họng không nói được gì nữa, cậu chán nản rơi vào trầm tư.

Trong lòng Cố Lăng Tuyệt mềm nhũn cả ra rồi, thế mà trên mặt không tỏ vẻ gì hết: “Sao muốn tôi ở lại?”

Thư Lâm nhìn mấy đầu ngón chân: “Ba tớ không yên tâm để tớ ở một mình, muốn nhờ cậu...”

Bên cạnh có tiếng cười khẽ.

Cố Lăng Tuyệt nói: “Thư Lâm, tôi có phải bảo mẫu nhà cậu đâu.”

Thư Lâm im thin thít.

Ý cậu không phải thế mà.

Chỉ là, chỉ là muốn lại ở cùng Cố Lăng Tuyệt, không cần gì nữa hết.

Rất nhanh đã đến nhà rồi, xe chầm chậm dừng bánh, phía trước có tiếng báo “Đã đến nơi” phát lên.

“Uống nhiều nước ấm vào.” Cố Lăng Tuyệt mở cửa xe giúp cậu, “Mai vẫn chưa khỏe thì báo với thầy Trần một tiếng rồi đến bệnh viện kiểm tra lại.”

Cố Lăng Tuyệt như này là không định vào nhà cậu thật.

Thậm chí còn chưa bước xuống xe luôn.

Thư Lâm đứng ngoài xe, lúng ta lúng túng.

Cố Lăng Tuyệt kéo cửa vào nhưng không đóng được -- không biết từ bao giờ tay Thư Lâm đã nắm trên cửa xe, giữ cứng ngắc.

Cậu không cho Cố Lăng Tuyệt đi.

Như một đứa trẻ cứng đầu.

“Này là sao đây?” Cố Lăng Tuyệt cau mày, giọng điệu như đang nôn nóng: “Không thích tôi cũng không cho tôi đi, cậu ích kỷ thật đấy, Thư Lâm.”

Từ khi quen biết nhau đến nay, đây là lần Cố Lăng Tuyệt nói nặng lời nhất.

Thư Lâm lại thấy bụng đau rồi.

Tài xế chờ muốn hết cả thanh xuân, vội thúc giục: “Bạn học cậu cuối cùng là có đi hay không, không đi thì xuống xe nào, tôi còn phải đón người khác đấy.”

Cố Lăng Tuyệt hít sâu một hơi, không nhìn Thư Lâm nữa: “Tôi đi --”

“Tớ không cần cậu làm bảo mẫu.” Thư Lâm chặn ngang lời hắn, bạn nhỏ cùng bàn như sắp khóc đến nơi: “Tớ không phải không thích cậu đâu, tớ cũng không có ích kỷ mà.”

Thư Lâm không hiểu, ở bệnh viện vẫn đang rất tốt, sao hiện tại thái độ Cố Lăng Tuyệt nói đổi liền đổi chứ.

Cậu hoàn toàn không hiểu, rốt cuộc cậu đã làm sai gì rồi.

“Không phải ba tớ muốn cậu ở lại, là tớ, tớ là người muốn ở cùng cậu, chúng ta đừng cãi nhau, Cố Lăng Tuyệt.”

Giọng điệu gần như là van lơn.

“Xin cậu đấy.”

Đây quả thực là cầm một con dao găm sắc bén đâm từng nhát từng nhát vào tim Cố Lăng Tuyệt.

Rỉ đầy máu, nhưng lại vô hình.