Bản Năng Yêu Em (Bản Năng Yêu Thích)

Chương 8: Đi thay quần áo



Sau khi đem sự yêu thích của mình nói ra, Thời Vũ đột nhiên cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, tâm trạng của cô cũng trở nên tươi sáng hơn, làm chuyện gì đều có cảm giác mong đợi. Thời Vũ thỉnh thoảng sẽ gửi WeChat cho Giang Khắc, thấy cái gì thú vị đều sẽ chia sẻ với anh, bao gồm một số lời chào hàng ngày đơn giản.

Ví dụ như là cô ăn được món thạch băng* rất ngon, bởi vì cách một cái màn hình, nên cô không cảm nhận sự sự lạnh lùng thường ngày của Giang Khắc, Thời Vũ nói chuyện cũng không có nghiêm túc như thường ngày: 【Giang Khắc, hôm nay em ăn được thạch băng ở đường Nam Tây, nếu người đẹp trai như anh cũng được ăn thì thật là tốt. 】

*Bingfen, còn được gọi là thạch băng, là một món tráng miệng của Trung Quốc có nguồn gốc từ Tây Nam Trung Quốc ở các tỉnh như Tứ Xuyên, Quý Châu và Vân Nam. Nó được phục vụ như một bát thạch trong suốt có đá, được làm từ hạt của cây Nicandra Physalodes, cùng với lớp trên bề mặt như vảy diều hâu và quả mâm xôi.

【Hôm nay em trang điểm rất dày, tẩy trang xong da có chút dị ứng, mặt đau quá.】

【Ngày mai trời âm u mưa nhiều, anh nhớ mang ô khi đi ra ngoài nhé.】

Kể từ khi nhậm chức đến nay, Giang Khắc đã lãnh đạo một nhóm cốt lõi để phát triển phần mềm trò chơi mới và xây dựng lại nền tảng IoT cho tập đoàn Tấn Thăng. Anh ngày đêm ở công ty, thường xuyên về muộn, công ty cũng sắp trở thành ngôi nhà thứ hai của anh.

Tin nhắn mà Thời Vũ gửi đến không đều đặn, mà bản thân Giang Khắc chỉ thỉnh thoảng lấy điện thoại di động ra kiểm tra tin nhắn. Mười giờ sáng, Tiền Đông Lâm đã đến nói chuyện với Giang Khắc về chuyện kế hoạch.

Giang Khắc ngồi ở trên sô pha nhìn xuống một cái, nhìn thấy một tin nhắn, "Hôm nay em uống nước nóng vội quá, cắn trúng đầu lưỡi rồi, khóc." Lông mi anh khẽ nhúc nhích, khóe môi chợt lóe lên một nụ cười.

Tiền Đông Lâm đang thao thao bất tuyệt nói, thấy không ai trả lời, ngẩng đầu một cái thì phát hiện người luôn luôn chuyên nghiệp như Giang Khắcđang nhìn chằm chằm vào điện thoại di động của mình, lại còn cười?

?? Không phải anh luôn không xem điện thoại di động, toàn dùng email để liên lạc sao?

"Anh, không phải chứ, trong điện thoại anh đang giấu một tiểu yêu tinh có phải không?" Vẻ mặt Tiền Đông Lâm như gặp quỷ.

Giang Khắc tắt màn hình điện thoại di động, lập tức trở lại bộ dáng lạnh lùng, nói: "Khả năng thực hiện kế hoạch quá thấp."

Dù không nhận được tin nhắn hồi âm từ Giang Khắc nhưng Thời Vũ vẫn vui vẻ chia sẻ những thói quen hàng ngày của mình với anh, thỉnh thoảng nhận được một tiếng "ừm" ngắn gọn, cô lại có thể ôm điện thoại nửa ngày.

Mỗi lần quản lý nhìn thấy dáng vẻ như bị thần kinh của Thời Vũ, không biết còn tưởng rằng cô giấu bạn trai ở trong điện thoại.

- -

Giang Khắc trở về Bắc Kinh đã được nửa tháng, anh luôn ở lại biệt thự Hilton, chưa từng trở về nhà họ Giang, cho đến khi lão gia tử nhiều lần gọi điện thoại thúc giục anh về nhà, Giang Khắc mới sắp xếp thời gian trở về.

Nhà họ Giang nằm ở số 129 đường Nam Tượng, xe một đường chạy vào, tầm mắt đột nhiên mở ra, con đường rộng thênh thang, hai bên rợp bóng cây ngô đồng, bóng nhẹ đổ xuống, bức tường màu đỏ son, yên tĩnh cổ kính.

Bước tường ngói đỏ, nhà họ Giang cao lớn khí phái, cổ hương cổ sắc. Giang Khắc lái xe đi vào đại viện, xuống xe chưa được bao lâu, dì giúp việc trên mặt tươi cười tiến đến chào hỏi: "Đại thiếu gia đã trở về. Lão gia mong cậu về mỗi ngày."

" Được." Giang Khắc lên tiếng trả lời.

Giang Khắc chân dài bước lên phía trước, hành lang ngoằn ngoèo xoay người, đi một hồi mới tới sảnh phụ.

"Anh!" Giang Phong Nhiên ngạc nhiên mừng rỡ lên tiếng, lập tức đặt ly trà xuống.

Giang Khắc đang muốn lên tiếng trả lời, nhưng nụ cười trên mặt đã tắt dần sau khi thoáng nhìn thấy người ông cụ ngồi cách đó không xa, liền đáp: "Ừm.''

"Ông nội, " Giang Khắc giọng điệu cung kính nói, khi nhìn về phía Giang Chính Quốc, ánh mắt của anh ấy đông cứng lại, gọi một câu, "Ba."

"Thằng nhóc này, còn không coi ông ra gì," Lão gia tử ngồi đó giả bộ hùng hùng hổ hổ, không ngẩng đầu, trực tiếp ném một bình trà qua.

Giang kKhắc đứng ở đó, ấm trà đập vào ngực ướt đẫm. Anh bước tới, rót thêm một tách trà cho ông cụ rồi niềm nở nói: "Dạo này cháu có việc bận, sau này mỗi tuần đều về thăm ông."

Lão gia tử hừ lạnh một tiếng, sắc mặt dịu đi một chút. Cả nhà cùng ngồi trò chuyện, nói được vài câu, Giang Chính Quốc liền chuyển chủ đề sang công việc chính: "Đứa con gái út nhà họ Thời, nên đi gặp nó nhiều hơn, chuyện của hai đứa cũng đến lúc rồi..."

Ánh mắt Giang Khắc bỗng nhiên lạnh xuống, môi mỏng mím lại thành một đường thẳng: "Sớm như vậy đã muốn lấy miếng đất Nam Loan làm cửa hàng rồi sao?"

Quan hệ giữa hai nhà họ Giang và nhà họ Thời luôn là mối quan hệ lợi ích, những năm đầu Giang Chính Quốc làm việc, công ty đã nhiều lần gặp nguy hiểm, ba Thời lúc đó đã không tiếc công sức giúp đỡ Giang Chính Quốc, còn cung cấp tài nguyên cho ông, như vậy Giang Chính Quốc mới có được ngày hôm nay.

Mấy năm này, bởi vì có hôn ước nên quan hệ giữa hai nhà càng ngày thân thiết, hợp tác cũng nhiều hơn.

Mặc dù gia tộc nhà họ Thời không còn lớn mạnh như trước, nhưng đất đai của nhà họ Thời đã bao phủ gần một nửa Giang Bắc, Giang Chính Quốc gần đây đã dành hết tâm sức để phát triển một dự án Vịnh Nam Á mới.

Giang Chính Quốc đang tính toán gì, Giang Khắc không cần đoán cũng biết.

Bị người khác công khai vạch trần, Giang Chính Quốc xấu hổ, đặt tách trà lên bàn "rầm" một tiếng: "Con nói chuyện kiểu gì vậy! Ba làm vậy không phải vì lợi ích của con hay sao..."

Nước trà nóng tràn ra bắn tung tóe trên mu bàn tay Giang Khắc, nóng như thiêu đốt, Giang Khắc ánh mắt đầy mỉa mai: "Vì lợi ích của tôi? Ông đã nhìn thấy cô ấy chưa?"

Trả lời Giang Khắc là sự im lặng chết người, lão gia tử đứng ra hòa giải, "Giang Khắc, con trở về đã lâu như vậy rồi, cũng nên đến nhà người ta thăm hỏi..."

Một mảnh yên lặng, điện thoại Giang Khắc đang đặt một bên đột nhiên sáng lên, anh mở ra nhìn, là tin nhắn của Thời Vũ. Mỗi ngày Giang Khắc đều nhận được tin nhắn từ người để avatar vịt vàng này, anh nhấp vào xem tin nhắn, cách một cái màn hình anh cũng có thể cảm nhận ra sự thấp thỏm của cô: 【Cuối tuần này anh có rảnh không?】

Giang Khắc mím môi thoát ra khỏi khung trò chuyện, không chút do dự bấm vào nút xóa màu đỏ trên ảnh đại diện, mắt không thấy thì tâm không phiền, như thể Thời Vũ chưa từng xuất hiện trong danh sách tin nhắn của anh.

- -

Thời Vũ đợi mãi cũng không nhận được tin nhắn của Giang Khắc, cô cũng không dám tùy tiện hỏi thêm nữa, sợ Giang Khắc chê cô phiền phức. Thời Vũ ủ rũ ôm gối một hồi rồi vào một diễn đàn tên Ái nhạc oanh tạc.

Thời gian bất giác trôi qua, mặt trời dần lặn, Thời Vũ phát hiện trái cây trong tay mình đã không còn nữa. Vốn dĩ cô muốn mở cửa gọi dì giúp việc mang trái cây cho cô, nhưng ở khoảng cách này, Thời Vũ mới nhớ ra mình hơi bị điếc, liền tự mình xuống lấy, muốn ăn thì lăn vào bếp.

Cửa vừa mở ra, Thời Vũ đang mặc quần áo ngủ lon ton chạy xuống lầu gọi, "Dì Văn, sầu riêng vừa thơm vừa thối mà con thích ăn nhất còn không ạ! Con—"

Nửa câu sau lời còn chưa nói hết, Thời Vũ bỗng nhiên nghẹt thở, trợn tròn nhìn người đàn ông trước mắt mình, cô dừng bước lại. Bởi vì Giang Khắc đang đứng trước mặt cô, vừa bước lên bậc thang thứ ba.

Giang Khắc cả người mặc một bộ âu phục màu đen, đường cong lưu loát, trong trẻo lạnh lùng, một tay đút túi, cặp mắt đen nhánh đang nhìn lên. Ánh mắt hai người va vào nhau, Thời Vũ phát ra một tiếng "rầm", mặt đỏ bừng không tự chủ được.

Cô đang nói gì? Ở thích mặt người cô thích nói muốn ăn sầu riêng vừa thơm lại thối?

... Thời Vũ cảm thấy đầu mình đang nứt ra.

Giang Khắc cũng không nghĩ đến mình sẽ sẽ đến Thời gia, buổi chiều sau khi Giang Chính Quốc đi ra ngoài, lão gia tử nhất định muốn qua đây, Giang Khắc không đi, lão gia tử giận đến lấy bệnh tim chuyện ra uy hiếp anh, lại cầm gậy vung anh một cái, lúc này anh mới chịu đi cùng, đi cùng còn có Giang Phon Nhiên, em gái của Giang Khắc.

Thời Vũ mặc một chiếc váy ngủ màu hồng phấn. Đường vai, cổ và xương quai xanh của cô tạo thành một vòng cung tuyệt đẹp. Đôi vai lộ ra trắng nõn đến phát sáng, lúc này cô đang bước trên sàn bằng đôi chân trần.

Đứng trước mặt Giang Khắc, cô có chút chột dạ, người đàn ông cúi đầu, tầm mắt dừng lại, nhìn thấy ngón chân trắng nõn của cô hơi căng thẳng, móng tay có chút ửng hồng.

Giờ phút này, trong phòng khách vẫn còn có một đám người đang ngồi, còn có hai vị phụ huynh, ba Thời đang ngồi trên sô pha định nhắc nhở con gái, Giang Khắc đã lên tiếng trước.

Tầm mắt Giang Khắc dời đi, đi về phía trước một bước, cánh tay chống lên cầu thang, ánh mắt lạnh lùng: "Đi thay quần áo."

Thời Vũ bất tri bất giác lúc này mới tỉnh ngộ lại, che mặt "A" một tiếng, lại vội vã chạy lên lầu.

Thời Vũ trở về phòng, đấm ngực dậm chân gửi cho Nguyễn Sơ Kinh một tin nhắn: 【Tớ không muốn sống nữa, tớ lại ở trước mặt Giang Khắc...

Nguyễn Sơ Kinh chóng trả lời bằng một tin nhắn: 【? Nói một nửa, sau này sẽ không có bạn đời. 】

Thời Vũ lập tức đem một loạt chuyện xấu hổ vừa mới xảy ra nói cho Nguyễn Sơ Kinh, còn nói: Tại sao trước mặt anh ấy tớ luôn mất mặt như vậy chứ, anh ấy còn không nhìn thấy được hình tượng hoàn mỹ của tớ trước công chúng? 】

Một phút sau, Nguyễn Sơ Kinh trả lời:【Chỉ như vậy? Chỉ như vậy thôi sao? Về sau, trừ phi cậu hạ khăn tắm trước mặt anh ta, nếu không thì loại chuyện nhỏ nhỏ này không cần nói cho tớ biết.】

【... Tớ sẽ cố gắng.】Thời Vũ trả lời.

Thời Vũ vội vàng thay quần áo đi xuống lầu, vừa vặn trước giờ cơm tối, đám người đi vào bàn ăn. Giang Khắc đi trước kéo ghế ra, để cho lão gia tử ngồi xuống, sau đó anh ngồi ở bên cạnh.

Bên cạnh Giang Khắc có một chỗ trống, Thời Vũ đang muốn đi sang ngồi xuống, Giang Phong Nhiên quả nhiên là một sinh viên đại học trẻ trung năng động, giống như trong cuộc đua nước rút 100 mét, cô ta lập tức ngồi xuống, còn chổng mông với Thời Vũ một cái, mỉm cười đắc ý.

Người phụ nữ mà anh trai không thích, cậu cũng không thích.

Chỉ là Giang Phong Nhiên không ngờ lão gia tử lại để ý đến chi tiết này nên ông đứng dậy nắm lấy lỗ tai cô đưa đi, Giang Phong Nhiên nhăn mặt đau đớn, sau đó nhẹ nhàng nói với Thời Vũ, "Tiểu Vũ, ngồi bên cạnh Giang Khắc đi. "

Hai nhà cùng nhau ngồi vào bàn ăn cơm tối, lão gia tử đơn giản mang mọi người tới thăm hỏi, ba Thời rất ngưỡng mộ người con rể quyết đoán có triển vọng này, cũng có ý lấy lòng anh, cùng anh nhắc tới chuyện làm ăn, còn hỏi anh về phương hương phát triểu của Tấn Thăng.

Thịnh Lan đối với Giang Khắc nhiệt tình như lửa, còn vô tình nhắc đến Thời Gia Du ở trước mặt lão gia tử, cười nói: "Giang Khắc, con vừa mới trở lại không cần tỏ ra thân thiết, con từ nhỏ không phải là thanh mai trúc mã của Gia Du sao? Dì nghe nói các con thường xuyên đến trường cùng nhau, con còn kèm Gia Du làm bài tập nữa."

Thời Gia Du có chút ngượng ngùng, tức giận nhìn bà một cái: "Mẹ!"

Giang Khắc nhìn Thời Gia Du ngồi ở đối diện, trầm mặc gật đầu, "Lần trước tôi thấy cô ở bữa tiệc, đã lâu không gặp, Gia Du."

Giọng nói trầm ấm của người đàn ông làm tai Thời Vũ rung động. Thời Vũ cảm thấy trong lòng có chút chua xót. Giang Khắc và Thời Gia Du đúng là thanh mai trúc mã, điều mà cô không thể không ghen tị.

Trên bàn cơm, Giang Khắc xem Thời Vũ như không tồn tại, cũng không thèm nhìn cô một cái, Không phải là cô không cảm nhận được khí áp lạnh lùng của anh. Có những lúc Thời Vũ muốn mở miệng hỏi anh làm sao vậy, nhưng khi cô thấy đôi mắt vừa giận dữ vừa băng giá của anh, lại rụt về.

Trong suốt bữa ăn, Thời Vũ dùng đũa chọc vào chén cơm, cũng không ăn được mấy miếng. Sau khi ăn xong, người hai nhà ngồi chung một chỗ uống trà, trò chuyện đôi câu, Giang lão gia tử chủ động mở miệng: "Ông lần này tới đây, cảm thấy con bé Thời Vũ này cũng lớn rồi..."

Trong lòng Thời Vũ căng thẳng, cô nhìn vô thức nhìn Giang Khắc, nhưng chỉ thấy hàm lạnh của anh cùng ánh mắt chợt lóe lên mâu thuẫn. Thời Vũ đột nhiên dường như hiểu điều ra gì đó, cô nói chuyện với lão gia tử, mỉm cười: "Ông nội Giang, xin lỗi vì đã cắt ngang người nói chuyện, nhưng con có chuyện muốn nói với ông."

Giang lão gia tử dừng lại một chút: "Được."

Thời Vũ đứng dậy, đỡ lão gia tử lên thư phòng ở tầng hai.

Hai người ở trong thư phòng nói chuyện, không ai biết hai người đang nói gì. Giang ngồi trên ghế sofa, khuỷu tay chống lên đầu gối, biểu cảm của anh ta thờ ơ, không biết đang suy nghĩ gì.

Hai mươi phút trôi qua, Giang Khắc cúi đầu nhìn đồng hồ, kim chỉ giờ đang chỉ hướng tám giờ, vừa vặn đến giờ lão gia tử uống thuốc, nghĩ rằng lúc này hai người cũng đã nói chuyện xong.

Giang Khắc khom người, cầm chai thuốc đi lên lầu. Vừa đến cửa, Giang Khắc đang muốn gõ cửa, thì tiếng nói chuyện từ trong thư phòng bay ra.

"Ông nội, ông không nên ép Giang Khắc chặt như vậy, anh ấy đã rất chăm chỉ rồi. Ông có thể không nhắc đến chuyện kết hôn, có được không?" Thời Vũ rũ mắt xuống, lộ ra vẻ ảm đạm.

Hồi lâu, cô hít một hơi, không biết là đang nói với lão gia tử hay là đang can đảm thuyết phục bản thân: "Cháu có chút lòng tham. Mặc dù hơi khó khăn, nhưng cháu vẫn là muốn cho mình thêm một cơ hội, nếu như đến lúc đó anh vẫn không thích cháu —— "

"Vậy... chúng cháu sẽ giải trừ hôn ước..." Thời Vũ hít một hơi, kéo dài nói, "Cũng không thể ép anh ấy làm chuyện anh ấy không muốn làm."

Bàn tay đang muốn gõ cửa của Giang Khắc dừng lại giữa không trung, đáy mắt anh càng ngày càng tối, lộ ra cảm xúc không giống nhau.