Bà Xã, Anh Ở Đây!

Chương 31: "Tôi không thích anh..."





"Anh sao vậy?"

Từ lúc về đến nhà, Lăng Mặc luôn trong trạng thái khó chịu, Thâm Ninh thấy vậy thì nghiêng đầu hỏi anh.

Lăng Mặc quay sang chỗ khác không nhìn cô.

"Anh ghen với Tiêu Trần sao?"

"Lăng Mặc anh không biết ghen." anh nói xong liền vào thư phòng đóng chặt

cửa.

Thâm Ninh nhìn theo khẽ mỉm cười. Đúng là không thừa hưởng chút tài năng diễn xuất nào của ông nội.

Hôm nay là sinh nhật của trưởng khoa, mấy người trong bệnh viện tổ chức một bữa tiệc nhỏ để chúc mừng, còn có ý mời cả Lăng Y theo. Ai mà chẳng biết trưởng khoa từ lâu đã thích Lăng Y, chỉ có cô ta là không biết thôi.

Điểm hẹn là một quán bar khá nổi tiếng. Tất cả mọi người đều vây quanh chúc mừng trưởng khoa. Lăng Y cũng nói mấy câu rồi tự mình ngồi một góc uống nước hoa quả.

"Lăng Y, em không uống được rượu sao?" trưởng khoa bỗng nhiên đi đến ngồi xuống bên cạnh Lăng Y, ánh mắt nhìn cô không rời.

"Bác sĩ không uống rượu, nhỡ đâu có ca cấp cứu gấp.."

"Bác sĩ Lăng nói vậy là không được rồi, hôm nay là sinh nhật trưởng phòng, chúng ta phải uống rượu chúc mừng anh ấy chứ." một người xen vào nói.

"Đúng vậy. Bác sĩ Lăng cứ yên tâm, ở đó đủ bác sĩ phẫu thuật rồi, chúng ta không cần phải lo."

"Rượu ở đây ngon lắm, em uống thử đi." trưởng phòng đưa ly rượu còn lại cho cô ta.

Lăng Y không tiện từ chối, ngửa cổ uống một hơi hết sạch. Mọi người hò hét vui vẻ, từng ly từng ly được đưa cho Lăng Y. Không biết từ bao giờ, Lăng Y đã ngà ngà say, cô ta lắc đầu vài cái đề tỉnh táo nhưng vẫn không được, đành. cố gắng đi vào phòng vệ sinh. Trưởng phòng chú ý từng cử động của Lăng Y, thấy cô ta vừa rời đi thì nhếch môi cười khẽ.

Trong phòng vệ sinh, Lăng Y rửa mặt cho tỉnh táo nhưng chỉ đỡ hơn được

một chút. Cô ta nhìn bản thân trong gương, mặt đã đỏ hơn cả đánh phấn, có lẽ đến lúc phải về nhà rồi.

"Lăng Y." trưởng phòng đã sớm đứng đợi bên ngoài cửa, vừa thấy Lăng Y lảo đảo bước ra thì vội đỡ lấy cô ta.

"Xin lỗi, tôi phải về nhà rồi." Lăng Y đây anh ta ra, cố gắng đứng vững.

"Em say rồi, để anh đưa em về."

"Không cân, tôi đi taxi là được."

"Sao anh có thể để em đi taxi về được. Lăng Y, em biết rõ là anh thích em đến mức nào mà."

Lăng Y nhíu mày muốn đi, không muốn đôi co với anh ta thêm nữa nhưng trưởng phòng bắt lấy tay cô ra kéo lại, mặc Lăng Y kháng cự giữ chặt cô ta vào tường.

"Lăng Y, chúng ta làm việc lâu như vậy, em không có một chút tình cảm nào với anh sao?"

"Không có... anh mau buông tôi ra... buông tôi ra..."

"Nói dối, nếu không có sao em lại đối xử tốt với anh như vậy. Bình thường em không đi tiệc của bệnh viện, nay lại đồng ý đến sinh nhật anh. Em mau nói thật đi." trưởng phòng không tin lớn tiếng nói.

"Tôi không thích anh..."

"Kiểm tra là biết có thích hay không ngay."

Trưởng phòng ghì chặt Lăng Y khiến cô ta nhíu mày đau đớn. Anh ta cúi đầu định hôn lên môi Lăng Y. Anh ta không tin một người ưu tú như anh ta mà cô lại không có chút tình cảm nào.

Đúng lúc này một bóng người xuất hiện, Lệ Tử Ngôn đi đến trước cửa phòng vệ sinh, nhìn Lăng Y đang bị người đàn ông khác cưỡng hôn nhưng trong mặt lại không chút lay động, anh ta chỉ nhìn một cái rồi quay người định đi vào trong.

"Lệ Tử Ngôn... cứu tôi..." Lăng Y như vớ được phao cứu sinh vội gọi Lệ Tử Ngôn lại.

"Muốn hôn nhau thì ra chỗ khác mà hôn, đừng ở đây làm bấn mắt tôi." Lệ Tử Ngôn lạnh nhạt nói.

"Mày nói cái gì? Mày biết tao là ai không mà dám nói vậy?"

Trưởng khoa tức giận nới lỏng tay, Lăng Y nhân cơ hội chạy đến bên cạnh Lệ Tử Ngôn bám chặt tay anh ta không chịu buông. Lệ Tử Ngôn cũng không đây Lăng Y ra, ngược lại còn cười khiêu khích trưởng khoa.

"Cậu là ai thì tôi không biết, tôi chỉ biết nếu cậu không cắt nhanh thì cậu sẽ phải bò ra khỏi đây đấy."

Đợi đến khi mọi người đi ra ngoài tìm đã thấy trưởng phòng đã bị đánh đến sưng mặt tím mắt đang bò ra ngoài cửa.