Âm Phủ Thần Thám

Chương 5: Cái chết của ông nội



**Tập 1: Tàn kiếm Giang Bắc

Chương 5: Cái chết của ông nội.**

Tròng mắt rơi ra khỏi phong bì làm tôi giật mình, không phải của ông nội đúng không? Nhưng sau khi nghĩ lại, rõ ràng là không phải, ông nội nhận được bức thư trước rồi mới biến mất, nhãn cầu này hẳn là của người khác.

Ngoại trừ nhãn cầu dính dính này, trong thư không có gì khác, thật sự là kỳ quái, người gửi thư muốn nói gì với ông nội? Tại sao ông nội đột ngột biến mất?

Càng nghĩ càng cảm thấy rối tinh rối mù, tôi vò đầu bứt tai, lo lắng ngồi xuống.

Ông nội nói rằng mọi thứ nên được nhìn từ bản chất, khi bạn không thể hình dung ra một điều gì đó, hãy bắt đầu từ điểm cơ bản nhất.

Tôi nhìn xung quanh và thấy rằng những thứ trong thư phòng được sắp xếp gọn gàng, cửa ra vào và cửa sổ còn nguyên vẹn, không có dấu vết của ẩu đả, nói cách khác, ông đã rời nhà sau khi nhận được bức thư.

Vì đây là một lá thư, nên nó phải truyền tải một số loại thông tin, mà chỉ ông nội mới có thể nhìn thấy, vì vậy tôi nghĩ tôi cũng có thể xem nó.

Thông điệp mà người gửi muốn nói với ông nội nằm trên nhãn cầu này!

Tôi bật đèn soi kỹ nhãn cầu dưới đèn, từ độ mờ của thủy tinh thể, nhãn cầu này đã bị móc ra khỏi cơ thể chưa đầy ba giờ, và một dây thần kinh nhỏ dính vào mặt sau của nhãn cầu. Sau khi kiểm tra tầm một phút hơn, tôi đưa ra hai kết luận: thứ nhất, nạn nhân còn sống khi nhãn cầu bị móc ra; thứ hai, kẻ giết người là mooit cao thủ, có thể móc mắt của người đang còn sống mà không gây ra bất kỳ tổn thương nào. Phải biết rằng mắt là một bộ phận rất mong manh và dễ bị tổn thương, kỹ thuật này có thể so sánh với bác sĩ phẫu thuật!

Trên tròng mắt có một số vụn nhỏ, tôi lấy ngón tay ra xoa một ít thì thấy đó là mùn cưa, tôi đưa xuống mũi ngửi thì thấy có mùi thông. (Kinh vl :beat_brick: )

Tôi nhớ có một xưởng chế biến gỗ ở phía bắc huyện thành, nơi những cây thông chở từ nơi khác về được đánh bóng thành những tấm gỗ làm bàn ghế, nên nhãn cầu này chắc hẳn cũng xuất phát từ đó. Điều mà người gửi muốn gửi gắm đó là: một người trong xưởng chế biến gỗ đang gặp nguy hiểm đến tính mạng, đây là một mối họa vô hình, vì vậy ông nội phải gấp rút tới cứu người đó!

Tôi cũng không suy nghĩ được nhiều, vội cầm đèn pin chạy ra khỏi nhà, đường tối om, thỉnh thoảng vọng lại từ đâu đó tiếng chó sủa, tôi chạy về phía bắc huyện thành thì thấy nhà máy chế biến gỗ sừng sững ẩn hiện trong bóng đêm.

Xung quanh nhà xưởng có một bức tường, cánh cửa sắt lớn bị mở tung, ổ khóa vứt trên mặt đất, một đoạn dây thép còn được luồn trong lỗ khóa.

Điều này chứng tỏ nhận định của tôi không sai, người gửi bức thư này đang ở đây, và có thể ông nội cũng đang ở trong. Nhưng trong lòng có đôi chút sợ hãi, người gửi chắc chắn không phải là người tử tế, có nên gọi cảnh sát trước không?

Lúc đó tôi còn chưa có điện thoại di động, quay lại gọi cảnh sát có chút không thực tế, mỗi giây trôi qua ông nội đều có thể đang đối mặt với nguy hiểm.

Vì vậy, tôi nhặt một thanh gỗ trên mặt đất đi về phía nhà máy, vừa đi vừa lặng lẽ quan sát, tôi đã thấy một nhà kho có đèn sáng, tôi tắt đèn pin, nắm chặt cây gậy trong tay và cẩn thận tiến về phía đó!

Trong kho gỗ chất thành đống, chất trên nóc cao, phủ bạt, tôi bước vào trong, xung quanh im ắng, trong lòng tôi bất giác cảm thấy mờ mịt.

Quẹo qua một góc, tôi chợt nhìn thấy trước mặt tôi có hai người, một người là người đàn ông mập mạp trung niên mà tôi không biết tên, đang ngồi trên ghế, nghiêng đầu, cúc áo bị phanh ra. Tôi nhìn thấy một con rồng xanh lớn xăm trên ngực, một miếng giẻ nhét trong miệng, hai hốc mắt hõm vào, điều kỳ lạ là quanh hốc mắt, khuôn mặt và quần áo không dính một giọt máu.

Anh ta đang cầm một chiếc túi nhựa màu đen, dường như đựng một thứ gì đó!

Người còn lại đang nằm trên bãi đất trống cách đó không xa, mặc bộ đồ Đường màu đỏ, đi giày vải đế tràm, nhìn thoáng qua tôi đã nhận ra là ông nội rồi!

Tôi không quan tâm đến sống chết của người đàn ông béo trung niên nữa, vội vàng chạy tới, bổ nhào vào người ông, tay chân ông lạnh toát, nhịp tim của ông gần như đã biến mất hoàn toàn, đồng tử bắt đầu giãn ra. Tôi đặt tay dưới mũi ông nội, và phải mất vài giây sau đó tôi mới cảm nhận được một hơi thở ra cực kỳ yếu ớt.

Đôi mắt tôi lập tức ẩm ướt, tôi hét lên: “Ông ơi, ông phải cố lên, con sẽ gọi người đến ngay!”

Tôi hét lên vài lần, hy vọng có thể khơi dậy ý thức của ông. Đôi môi của ông nội khẽ nhúc nhích, yếu ớt nói:. "Dương nhi,"

"Ông nội, ông đừng chết, con sẽ gọi xe cứu thương!! Gọi bác sỹ tốt nhất tới" !!

"Không ......" Ông nội thập phần gian nan mà nói: "Quá muộn rồi...."

Vừa nghe được câu này, lòng tôi như thắt lại, nước mắt tôi trào ra. Ông nội lại lên tiếng, nói một cách yếu ớt và chậm rãi, như thể mỗi câu mỗi chữ đều dùng hết sức lực, tôi hy vọng ông có thể tiết kiệm một chút sức lực, nhưng tôi không dám ngắt lời ông.

Ông nội nói: "Tống Dương ... Thời khắc của ông nội đã điểm ... Tương lai sau này cho dù con có làm pháp y ông nội cũng sẽ không ngăn cản con... Nhưng nếu có một ngày khi con nghe được câu nói "Tàn kiếm Giang Bắc"... Con nhất định phải trốn đến thật xa ..."

Tôi nắm lấy tay ông, bởi vì tiếng khóc nên giọng đã khàn đi:" Ông ơi, Tàn Kiếm Giang Bắc" là kẻ nào? có phải là tên khốn nạn đã hại ông không? Con nhất định sẽ báo thù cho ông. "

" Không! "Ông siết chặt đôi tay khô khốc. Ông ôm tôi, nhìn chằm chằm vào mắt tôi: “Hứa với ông.”

Tôi gật đầu lia lịa .

Ông nội lộ ra vẻ nhẹ nhõm, và dần dần lịm đi, tôi quỳ trên mặt đất khóc không thành tiếng.

Đang trong cơn đau buồn, tôi chợt nhìn thấy một bóng đen đáng sợ lờ mờ đung đưa trên mặt đất, nước mắt tôi ngừng lại ngay lập tức, đánh giá vị trí của ánh sáng và khoảng cách của bóng đen, kẻ đó đang đứng sát tôi. Ngay đằng sau tôi!

Nhưng tôi thậm chí còn không nhận ra một tiếng thở cho dù là nhỏ nhất, có vẻ như đó hoàn toàn không phải là người sống, thậm chí tôi còn tự hỏi, liệu có phải là cái xác người đàn ông béo đã bị đục khoét kia không?

Không, điều này rõ ràng là không thể!

Bởi vì bóng người này cao gầy, vào lúc này, tay phải của hắn chậm rãi nâng lên, trong tay cầm một thứ gì đó, mơ hồ giống như một con dao sắc nhọn.

Tôi đột ngột đứng dậy, nhưng ngay lập tức bị một vật sắc lạnh xuyên qua quần áo đè lên eo.

Bóng đen dùng một ngữ điệu âm trầm nói: "Đừng quay lại. Nhìn thấy mặt tôi thì cậu cũng đừng nghĩ tới chuyện sống sót đi ra ngoài."

Giọng nói nghe rất lạ, nam không ra nam, nữ không ra nữ, âm dương quái khí, giống như được xử lý bằng một thiết bị đặc biệt.

Tôi vừa sợ vừa phẫn nộ, người này chắc chắn là kẻ sát nhân đã dụ ông nội vào đây để giết, nhưng tôi không có khả năng tự vệ và cũng không có khả năng chống trả, ngay cả khi tôi bị giết ở đây cũng không ai biết được.

"Chàng trai trẻ. Cậu tên gì?” Bóng đen nhàn nhạt hỏi.

“Tống… Dương!” Tôi đáp.

“Vậy là Tống Chiêu Lâm cũng có cháu trai à, ông ta có dạy cho cậu cái gì không?” bóng đen lại hỏi.

“Ông chưa dạy gì cả.” Tôi đáp.

"Có phải vậy không, haha!” Một tràng cười quái dị phát ra từ bóng đen: "Cậu vẫn còn muốn sống chứ?”

Lần này tôi không trả lời, mà chỉ gật đầu.

"Được, tôi sẽ cho cậu một câu hỏi. Đáp được, tôi sẽ để cậu đi. Không được, vậy vui vẻ xuống cửu tuyền mà bầu bạn với ông cậu đi!"

Tôi run rẩy, cảm thấy vô cùng bất lực vì sự kém cỏi và yếu đuối của mình trong lúc này, tên sát nhân đã giết ông nội rõ ràng đang ở ngay trước mặt tôi, vậy mà tôi còn không dám nhìn hắn ta, lại còn để hắn ta chơi đùa như mèo vờn chuột.

Nhưng khát vọng sống vẫn thôi thúc tôi gật đầu.

“Câu hỏi này rất đơn giản, chỉ cần cậu có thể tra ra nguyên nhân cái chết của ông cậu, tôi sẽ để cho cậu đi!” Bóng đen nói.