Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Vượt Tường

Chương 194: Kiếp trước chi cảnh trong mơ kiếp trước [31] thê tử của chàng đã trở lại



Nhưng mà, nghe được lời của nàng, sắc mặt Lạc Dật trở nên có chúttrầm trọng, vòng tay ôm vào Ngân Nhi vào lòng nháy mắt trở nên vôlực, mặt cúi thấp, che khuất tia bất đắc dĩ trong đôi mắt ngọc lưu ly.

Viêm Hi mấp máy cánh môi, vừa định nói cái gì đó, thì một thanh âm lạnh lẽo đột ngột chen vào.

“Nhân duyên, chỉ cần ai có thể đoạt được, thì sẽ là của người đó.”

Trên khuôn mặt tuấn mị của Khinh Âm nhếch lên một nụ cườilạnh, nhìn thấy Ngân Nhi bình yên vô sự nằm trong lòng Lạc Dật, tạmyên tâm, ánh mắt chợt lóe, chuyển sang phía Viêm Hi, “Không ngờ,ngươi còn chưa chết, Viêm Hi, ngươi thật đúng là phúc thiên mệnh đại,đáng tiếc, tướng quân phủ cũng không phải là nơi mà người khác tùy ýmuốn tới thì tới, muốn đi thì đi, muốn rời khỏi, đem mệnh ngươi lưulại.”

“Tên điên……” Ngân Nhi không nghĩ tới hắn sẽ tìm được bọn họ, sắc mặtcó chút tái nhợt, “Không cho ngươi thương tổn Viêm Hi, ngươi đem thê tửngười ta cường đoạt đến đây, còn muốn giết người diệt khẩu, ngươi khôngsợ vương pháp sao?”

Khinh Âm liếc mắt, thấy nàng nhìn xuyên qua Viêm Hi, khuôn mặttrong phút chốc rét lạnh tựa hầm băng, ánh mắt mang theo sát khí dịthường.

Khinh Âm ngược lại lơ đễnh liếc trở về.

“Vương pháp, ở nơi này, bản tướng quân chính là vương pháp, về phần đoạt thê tử của hắn …… Còn chưa bái đường, sao có thể xem là thêtử của hắn chứ?”

Nàng ngẩn ra, trên mặt Viêm Hi tràn đầy tức giận.

“Chúng ta là thanh mai trúc mã, nàng đã nhận lời gả cho ta, ởThanh Sơn, trao đổi tín vật, nếu không phải ngày thành hôn, ngươi mangtheo người đến cướp cô dâu, chúng ta cũng sẽ không tách ra, Khinh Âm,giết nhiều người như vậy, trong lòng của ngươi chưa từng cảm thấyhối hận sao?” Nói đến đây, hắn cắn chặt hàm răng, tựa hồ đang khắc chế hận ý mãnh liệt của chính mình, ánh mắt diệu diệu.

Ngân Nhi cũng hiểu được, thì ra là tên điên này đã giết chếtngười thân của hắn, nhưng Viêm Hi lại còn nói ‘giết nhiều ngườinhư vậy’, xem ra, điên tử thật sự là kẻ giết người không chớp mắt, đại người xấu.

“Hối hận, ăn năn sao? Là ngươi không chịu đem nàng giao ra, ta đãcho ngươi cơ hội để lựa chọn, trả lại cho ngươi một sân châu báu, tất cả những thứ đó đều để bồi thường cho ngươi.” Nhếch mày, KhinhÂm nói ra hết sức nhẹ nhàng bình thản, giống như trăm mạng người kia bất quá chỉ là một ít súc vật, dùng tiền là có thể mua được.

“Ngươi!” Nàng tức giận đến vươn hai tay, hai bàn tay nhỏ hươ hươ,hướng Khinh Âm, không để ý đến lưng áo của mình bị ai đó túmchặt, cả góc áo của hắn còn chưa đụng đến.

“Khinh Âm, mạng người không phải là trò đùa, nhân quả báo ứng, tổnghội luân hồi.” Lạc Dật cũng mất hết kiên nhẫn, không ngờ, nhiều nămkhông gặp, tâm của hắn đã bị vặn vẹo thành như thế, sát khí nồngđậm, mà hắn sở dĩ nguyện ý lưu lại cũng một phần vì nguyên nhânnày, chính là ngăn cản hắn làm thêm điều sai trái.

“Nhân quả báo ứng? Vậy ở trên chiến trường, bản tướng quân giết ngàn vạn địch nhân, cũng có báo ứng? Nếu thật có báo ứng, lại có gì đángsợ, bất quá là đầu rơi máu chảy, mười tám năm sau lại là một hảohán.” Câu thần cười, có chút châm chọc, lại có chút che dấu mịt mờ.

Viêm Hi thùy hạ mi mắt, hai tay khẽ run, đặt phía sau, từ trong ống tay áo vụng trộm lấy ra một thanh chủy thủ.

Từng bước, từng bước, rảo bước tiến lên.

Mặt không chút thay đổi, sắc mặt Khinh Âm lạnh lùng, trong mắtẩn chứa ý cười châm chọc, hắn cũng cắn chặt răng, đôi mắt nổi lên hận ý lan tràn, sắp bùng nổ mở ra.

“Viêm Hi, không cần!” Dễ dàng thấy rõ động tác của hắn, hô to.

Viêm Hi còn chưa đi đến trước mặt Khinh Âm, thủy thủ trong tay đãgiơ cao, vọt qua, hắn hiểu được, hành động của mình chính là‘lấy trứng chọi đá’, nhưng, hắn đã không còn lựa chọn nào khác, đối với đối thủ cường đại trước mặt, chỉ có cường lực liều mạng.

“Ngươi thật đúng là chưa từ bỏ ý định,” Hai tay nhất hạp, cuốn, Khinh Âm cười lạnh, “Vậy cho ngươi xuống địa ngục đi thôi, chắn đường bảntướng quânchỉ có một con đường chết!”

Hét lớn một tiếng, giữa mười ngón tay sinh ra một đoàn hỏa diễm mãnhliệt, hồng như máu, đó là luyện ngục chi hỏa (lửa từ địa ngục), chỉcần chạm đến da thịt của địch nhân, liền đót thành tro bụi .

Lạc Dật khiếp sợ nhìn hắn, không ngờ hắn lại ra chiêu này, xem ra, trong lòng hắn đã không hề niệm tình cũ.

“Luyện ngục chi hỏa, đốt cháy!” hỏa cầu trong tay bắn ra, Khinh Âmnhất thời tà mị cười, cái này, là do ngươi tự mình chuốc lấy… không ai có thể đem Ngân Nhi cướp đi, rời khỏi bản tướng quân, Viêm Hi.

“Không!” Một tiếng thét kinh hãi, thiên hạ kiều nhỏ thế nhưng liềulĩnh nhảy khỏi ôm ấp của Lạc Dật, vọt tới trước mặt Viêm Hi, trợn tohai mắt nhìn kia đoàn hỏa cầu cách chính mình càng ngày càng gần, runrẩy , cũng là không muốn rời đi.

Ba người đều bị hành động kiên quyết của nàng làm kinh sợ.

Thức tỉnh đầu tiên là Lạc Dật, tay áo vung lên, lắc mình về phíatrước, bàn tay to duỗi ra, bắt được hỏa cầu, độ ấm nóng cháy ở trongtay, chẳng qua là một món đồ chơi, nhẹ nhàng chuyển động vài cái, đúnglà dập tắt.

“Ngân Nhi!” Viêm Hi ôm cổ nàng, sợ tới mức xụi lơ, gục xuống thân thể mềm mại, gương mặt tái nhợt như tờ giấy.

“Ta, ta không sao, nếu ngươi chết, sẽ không gặp được thê tử củangươi .” Nàng gượng ép khẽ động khóe miệng, tay chân rét run, nghĩ rằng, may mắn Lạc Dật ca ca phản ứngkịp thời, bằng không nàng đã bịthiêu đến bỏng rát toàn thân rồi

Nàng nào biết đâu rằng, luyện ngục chi hỏa chỉ cần đụng chạm đến dathịt của một người, liền đem cả người đó đốt thành tro bụi, hồn phi phách tán.

“Ngân Nhi, không thể xằng bậy,” Lạc Dật thở dài, không dự đoán đượcnàng sẽ có hành động này “ hôm nay muội không thể xuống lần nữa.”xiết chặt năm ngón tay, bất đắc dĩ lắc đầu.

May mắn khôngchạy lố bước, nếu không, lại phát bệnh.

“Nàng, vì sao phải cứu hắn?” Lạnh giọng chen vào, Khinh Âm vẻ mặtkhiếp sợ, nàng không phải đã mất đi trí nhớ, vì sao có thể vì mộtngười không quen biết tình nguyện mất đi tánh mạng của mình.

“Khinh Âm, đủ rồi!”

Lạc Dật lắc đầu, giữ chặt thân hình đang muốn lao về phía nàngcủa hắn, thoáng nhìn thân mình căng thẳng của Viêm Hi, cùng với NgânNhi, nhíu mày,

“Ngươi không thể tái xúc phạm tới Ngân Nhi, nàng hiện tại đã muốn mệt chết đi .”

“Thương tổn Ngân Nhi? Bản tướng quân cũng không phải muốn đả thươngnàng, chính là nàng tự mình chạy đến, cái này, trách không được bảntướng quân!” Đột nhiên bỏ tay ra, tiến về trước, lại bị ánh mắt lạnhnhư băng của Ngân Nhi làm cho kinh sợ, cứng đờ tại chỗ, nửa bước cũng không đi được.

Nàng, hận hắn!

Từ trong ánh mắt lạnh lùng của nàng, hắn có thể cảm nhận được, lâm vào trầm mặc.

“Đầu… đau, đau quá!”

Ôm đầu, Ngân Nhi thấp nam, tầm mắt trở nên mơ hồ không rõ, bên trongđầu dường như có hàng trăm, hàng ngàn con kiến đang gặm cắn,đau đến nàng cắn chặt răng, toàn thân buộc chặt.

“Ngân Nhi!” Viêm Hi hoảng sợ, cuống quít nhìn về phía Lạc Dật, không đi để ý tới Khinh Âm cũng đang đồng thời chạy tới.

“Ngươi đừng lại đây!” Đột nhiên, Ngân Nhi mở mắt to ra, tiếng nóikhàn khàn lại mang theo một chút sắc bén, một tay chỉ vào Khinh Âm, sắcmặt quái dị.

Lạc Dật ngẩn ra, trong giây lát hiểu được cái gì, nhìn thoáng qua Viêm Hi đang ngây người, suy nghĩ sâu xa.

“Ngân Nhi, nàng làm sao vậy? Đầu còn đau hay không?” Viêm Hi sốt ruột hỏi.

“Viêm Hi, chàng tìm được thê tử của chàng rồi.” Ngân Nhi chưa quay đầu nhìn hắn, ngược lại hướng Khinh Âm nở rộ ra một nụ cười âm trầm, xinh đẹp nhưng lại tàn độc, tựa như đóa hoa anh túc, diễm lệnhưng đầy kịch độc……