Nhốt Yêu

Chương 7



Sắc đi chơi cùng gia đình rồi. Giờ còn ta đăng chương cho các nàng đây! ;)

Phi Pha@ Sắc năm nay 21 tuổi nhá:D Em ấy “trẻ thơ” lắm, nhưng nói về NHAC thì chắc chúng ta cùng thời kỳ đấy:p

Lâm Sang dường như đứng người gần một phút, sau đó vô thức đưa mắt qua nhìn Cúc. Cả gương mặt cô đỏ ửng, hai bờ vai gầy hơi run run, mái tóc dài lộn xộn chưa được chải lại gọn gàng nhìn có phần hơi ngây ngô. Chiếc áo đầm hồng hắn mua cho cô vẫn còn xộc xệch. Cô vẫn như vậy, chỉ có điều dường như những năm tháng phong sương làm cho cô ốm hơn thời đi học. Ánh mặt trời từ khung cửa sổ chiếu vào cô vẫn đẹp và rạng ngời như vậy, vẫn làm tim hắn đập nhanh như chàng trai làng Tân An hai năm về trước.

Còn hắn, thay đổi đã quá nhiều… Từ chàng trai nghèo năm xưa sau hai năm ở xứ người, hắn đã học được rất nhiều từ xã hội, học được cách bảo vệ mình khỏi những đối thủ trên sàn đấu cược mạng. Cái giá cho những bài học đó là những vết thương hằn trên người hắn – đổi lại những đồng tiền. Lâm Sang vuốt nhẹ lên má mình, làm cho cánh tay cường tráng giơ cao lên, cơ bắp cũng theo động tác nổi lên cuồng cuộn.

Lúc này, Cúc mới biết mình vừa đánh ai. Người cô đánh không phải là chàng trai nghèo đi học chung với cô năm nào nữa, mà là một người đàn ông vạm vỡ. Cơ thể hắn có thể thấy rõ hai múi ngực to rắn chắn, sạm màu đất, phía dưới là cơ bụng rõ ràng sáu múi, hai cánh tay chỉ chuyển động nhẹ là thấy cơ bắp kinh người. Trên cơ thể người đàn ông này còn có rất nhiều vết thẹo: nào là vết may lại nơi khóe bụng, nào là những vết thương chi chít trên cánh tay… Cúc bất giác hơi lùi người lại… Vì hai năm qua, cuộc sống nhiều vất vả buộc cô “khôn” ra rất nhiều…

Nhìn Lâm Sang hiện giờ cùng với khí thế của hắn hiện giờ… Cúc âm thầm đoán rằng… Hai năm nay ở Campuchia hắn… Nhất định cũng là người của băng đảng hay thuộc lũ côn đồ, lỗ mãng đáng sợ. Vì những vết thương kia so với vết chém trên người thằng Đẹt – con dì Bảy ở xóm trên còn kinh người hơn!

Cô lùi một bước, Lâm Sang tiến lên một bước. Áp sát Cúc vào tường, hắn giơ tay lên, Cúc nhắm chặt mắt lại. Trong lòng cô lo sợ không yên, vì nếu hắn thật sự giáng xuống người cô, cô nghĩ cô không gãy răng cũng chảy máu miệng, cả người càng run dữ dội hơn… Rõ ràng cô muốn chạy, nhưng nhìn hắn như vậy, hai chân cô lại nhũn ra, chỉ biết đứng lặng người, hai tay lặng lẽ giơ lên ôm đầu.

Một giây… Hai giây… Ba giây… Cô len lén mở mắt lên chỉ thấy gương mặt người đàn ông tuấn tú trước mắt đượm vẻ ưu thương, nhất là trong đôi mắt cô hằng quen thuộc.

Sau đó chưa kịp nghĩ ngợi, hắn đã ôm chặt lấy cô, ôm cả người cô vào lòng, để cô cảm nhận nhịp tim của hắn.

Cái tát này hắn không giận, cũng không trách. Thật ra cái tát này là hắn nợ cô từ hai năm về trước. Nhưng nhìn xem cô gái nhỏ trước mặt này đang nghĩ cái gì đây. Chẳng lẽ nghĩ hắn nỡ đánh cô sao?! Từ trước đến nay hắn chưa bao giờ nghĩ đến ý định thương tổn cô cả thì làm sao mà giáng lên khuôn mặt hắn thầm nhớ đêm mong này một bạt tai được. Hắn cười buồn, dù cho có tổn thương mình hắn cũng không nỡ ra tay với cô. Đơn giản chỉ vì hắn thương cô, hắn yêu cô… Rất nhiều… nhưng chắc có lẽ cô không nghĩ vậy đâu, cô còn đang run rẩy trong ngực hắn đây này!

Sau hồi chờ cô gái nhỏ trong người phản ứng giãy dụa, Lâm Sang mới buông cô ra, hai tay kiềm chế hai bả vai nhỏ của cô, để cô đối diện với mình mà nói:

-Cúc, bây giờ anh là chồng em. Từ bây giờ anh là chồng em. Chồng em! Em biết chưa?! Em phải chấp nhận điều đó ngay bây giờ, nghe chưa? Đám cưới cũng đã có rồi. Em giãy cái gì hả?

Cúc nghe tiếng “chồng” này! Cô giãy càng mạnh hơn. Cô cố gắng rút mạnh hai tay ra khỏi hắn nhưng mãi không được, không biết nỗi lo sợ lúc nãy biến đâu mà cô can đảm quát lớn:

-Không!!!! Chồng tôi không phải là một tên cưỡng bức!

Nhớ lại chuyện hai năm trước, cô càng không thể chấp nhận hắn. Hắn làm sao có thể hủy cả trinh tiết của cô như vậy chứ? Lâm Sang nghe hai tiếng “cưỡng bức” bản thân cũng chột dạ mà mềm mỏng hơn với cô:

-Chuyện hai năm trước… Anh.. Anh xin..

Chưa dứt câu, Cúc lại nổi đóa, cô giận đến run người:

-Không lỗi phải gì cả! Tôi bây giờ chính thức nói với anh. Tôi không phải vợ anh!!! Không phải là vợ anh!!! Anh nghe rõ chưa?!!!!

Mấy câu “không phải vợ anh” cô dường như là hét lên, làm cho người Lâm Sang như cứng lại.

Cô đâu biết hai năm nay vì muốn cưới cô hắn đã ẩn nhẫn chịu đựng biết bao nhiêu là vất vả. Từ một thằng trai Việt Nam đi qua đất người chịu đủ mọi sỉ nhục mới có thể lên sàn đấu. Lên đó rồi thì nỗi cực khổ lại tăng lên gấp mười lần!Mỗi lần trận đấu bắt đầu hắn chỉ có thể có hai lựa chọn: Một là sống, hai là chết! Vì người có tiền nơi đó thích xem bọn hắn đấu bằng mạng, còn bọn hắn cần tiền nên đổi mạng để đấu!

Lúc mới lên học đánh bị người ta đánh đến gãy xương, đánh đến hắn tưởng đâu mình cũng giống những người kia chết trên đấu đài. Nhưng nhớ đến nơi làng Tân An còn có một người con gái chờ hắn… Hắn như có thêm sức mạnh mà lết nửa cái mạng mà tiếp tục kiên trì bám víu đến khi đối phương cũng mệt mỏi mà nói nhỏ vào tai hắn “Mày giả thua tao cho mày ba phần.” thì thôi! Lần đó hắn nằm viện ba tháng. Nỗi cực khổ không kể xiết. Hắn muốn cùng cô có một tương lai tốt đẹp nên càng cố gắng không ngừng. Hôm nay, hắn muốn cùng cô ôn lại chuyện cũ, sau đó xin lỗi cô rồi nói cô nghe những vất vả của mình… Vậy mà… Cô bây giờ còn hét lên vào mặt hắn mấy câu đau lòng kia!!!!

Lâm Sang nheo mắt lại, tâm tư cũng lạnh lẽo theo những lời nói tuyệt tình kia của Cúc:

-Em nói cái gì?! Lặp lại thử xem.

Cúc nhìn hắn, tuy rất đáng sợ… Nhưng cô cũng mạnh miệng mà cắn răng nói lại:

-Tôi nói anh không phải là chồng của tôi! Tôi không phải là vợ của anh! Chồng tôi không phải là một tên cưỡng bức! Anh nghe rõ chưa?!

Sau đó Lâm Sang khó hiểu buông lỏng người cô ra, Cúc theo bản năng mà di chuyển về phía cửa, nhưng cô là đi lùi, vì cô có cảm giác rất sợ… rất sợ người đàn ông này!

Nhưng tay chưa vịn được nắm cửa thì đã nghe Lâm Sang nói từng chữ còn rõ ràng hơn cô:

-Cô bước khỏi cửa này. Tôi giết ba mẹ cô.

Hồn vía Cúc như rụng rời theo câu nói vừa rồi. Cô run run:

-Anh …. Tôi… Anh không được đụng vào ba mẹ tôi. Tôi sẽ báo công anh. Tố cáo luôn cả việc năm xưa anh cưỡng hiếp tôi.

Lâm Sang cười khẽ, hắn quay lên ngồi trên giường lớn, hai chân rộng mở, lấy nơi thắt lưng ra một con dao Thái nhỏ gọn:

-Em đi báo đi, giờ tôi cho em một tiếng. Xem em báo lẹ hay tôi làm nhanh. Chúng ta cược một ván đi nào…

Hai chân Cúc như rụng rời… Cô trượt dài xuống, cô không biết! Cô không dám… Tiền cược kỳ này quá lớn… Là tính mạng ba mẹ, cô không dám! Nước mắt cô bất giác chảy dài, cô ôm mặt khóc càng ngày càng lớn hơn theo động tác của Lâm Sang: hắn định mở cửa đi ra ngoài! Cúc như điên níu tay hắn lại. Nhìn Lâm Sang bây giờ, cô cũng đoán hắn không phải dạng hiền lành gì, chuyện gì hắn không dám làm, nếu hắn làm gì rồi trốn qua Campuchia lại thì dù cô có báo công an thì chính quyền cũng phải cần thời gian để truy bắt. Còn lúc đó cô sẽ mất tất cả… Cô không chắc mình làm lại hắn, cũng không chắc được người đàn ông đáng sợ này… Hắn không phải là Lâm Sang mà!

-Đừng mà… Đừng đụng vào gia đình tôi… Chúng tôi không nợ anh cái gì cả! Tại sao cậu lại làm vậy hả… Lâm Sang…?

Giọng Cúc lần này là rã rời mệt mỏi, cô không chịu nổi nữa rồi. Chỉ có một đêm mà đối với cô vật đổi sao dời. Cô có chồng, đùng một cái người đó là Lâm Sang. Lần này, linh tính dường như nói cho cô biết, cô thoát không khỏi hắn như hai năm trước rồi.

Lâm Sang ngồi xuống bên cạnh Cúc, nhìn cô khóc hắn đau cả lòng, cô khóc tức tưởi, thoáng cái lại ho, hai tay còn không quên bấu chặt chiếc quần dài của hắn.

-Em ngoan ngoãn đi làm giấy hôn thú với tôi, tôi sẽ không làm gì ai hết.

Vừa nói vừa dùng con dao được bọc lại của mình, nâng cằm cô lên. Cúc đau lòng gật đầu, cô không làm lại hắn!

Cúc vừa gật đầu quả nhiên thái độ Lâm Sang thay đổi ngay. Hắn nhẹ nhàng quăng con dao trên sàn nhà, ôm cô dậy, kéo lại quần áo cùng với đầu tóc cho cô, thuận thế hôn nhẹ lên má còn đầy nước mắt cô khẽ kêu “Bà xã”, làm cô rùng mình!

Ác quỷ! Đúng là ác quỷ mà!



Buổi trưa tại khách sạn, có một người đàn ông điên cuồng ra vào trong cơ thể của người con gái. Nhưng không phải trên giường mà là ngay trên sàn nhà gạch hoa.

Cô gái nhỏ đang cố gắng bò đến nơi quần áo bị vứt, người đàn ông phía sau thì rong ruổi kẹp chặt cô lại. Hắn ngồi quỳ sau cô, hông không ngừng di chuyển để côn thịt dài đâm vào khe huyệt thịt non mềm. Mỗi lần rút ra là rút ra khỏi huyệt động, thấy rõ chất dịch nhơm nhớp nơi khe thịt, phát ra tiếng kêu nhòm nhẹp đầy kích tình.

Lâm Sang cố tình đè cô trên sàn gạch cho cô khó chịu. Ai bảo cô lúc đến công an làm giấy dám dùng dằng định bỏ về. Xem hôm nay anh chơi cô đến ngất thì thôi.

Sàn gạch lạnh băng, còn người đàn ông phía trên không ngừng ra vào, mỗi lần vào đều đâm sâu hết mức, rút ra thì rút hết cỡ, làm cho cô thể cô không thể chịu nổi mà phải kêu lên từng tiếng “Á!” như thét gào thì mới thỏa mãn được thú tính của mình!

Hắn đâm ra vài cái lại xoa tóc cô, chỉ về phía trước:

-Quần áo của em kìa, em lấy được chúng. Tôi sẽ ngưng lại.

Làm cho cô cố gắng bỏ mặc sức nặng trên người mà chống tay bò về phía trước, hai cánh mông nộn thịt lại đung đưa qua lại, ép cậu nhỏ của hắn sung sướng hơn! Lâm Sang cố tình đè cô chặt xuống nền nhà cho bầu ngực trắng to của cô phải ép thành hình thù như hai cái bánh bao dẹp. Ổ bụng chướng đầy do cây gậy thịt thô to bây giờ lại phải ép chặt xuống nền nhà lạnh lẽo, cô khó chịu đến rơi nước mắt. Miệng a ưm không rõ…

Hắn vừa làm giấy về thì đã cởi sạch quần áo của cô rồi vứt ra xa, miệng tự nhiên bỉ ổi thốt ra: “Anh muốn làm tình.” Rồi đè cô lên giường mà ra sức ra vào. Nhưng do cô cứ cự tuyệt, hắn lại nổi điên mà không cần giường mà làm ngay trên sàn, ép cô khó chịu ngất gần hai lần! Hắn vẫn mãi rong ruổi. Cô có thút thít thì hắn cũng như tâm làm bằng sắt bằng đồng mà không buông tha!

Cô mệt quá, đầu cô ong ong, phía dưới hắn lại dày vò, không chỉ vào huyệt thịt, ra sức chèn ép cả người cô mà còn gặm cắn trên lưng cô, lấy tay lúc miết lúc lại cắn trên vai cô. Đau ê ẩm! Cúc mệt lả thì hắn lại phát vào mông cô:

-Bò đi. Bò nhanh đến quần áo đi, rồi anh tha cho em.

Sau đó lại đâm mạnh phía sau, còn dùng một ngón tay khẽ xoáy vào lỗ hậu phía trên âm vật.

Hai tay Cúc bỗng giãy dụa mãnh liệt khi cảm nhận dị vật muốn xen vào hậu môn của mình. Cô khóc thét:

-Đừng… Đừng mà…

Là cô gái chưa hiểu đời, dĩ nhiên cô không hiểu đó là việc gì, nhưng cô biết nếu làm như vậy là sỉ nhục, là không bình thường mà… Đừng làm vậy với cô! Cô khóc đến nghẹn!

Hắn cười cười rút ngón tay ra, đưa lên trước mũi và môi cô, Cúc ghê tởm né qua. Lâm Sang bỏ ngón tay vào miệng cho thấm đẫm nước bọt, sau đó đưa lại ép cô phải nuốt trọn ngón tay mình đến mức cô ho sù sụ với bằng lòng rút ra. Nhìn mông tròn của cô hàm chứa mình, bản tính xấu xa nổi lên phát một cái:

-Chạy đi. Em chạy nhanh lên chứ a!

Cúc thật sự thua rồi… Cô không bò lên nổi. Mỗi lần cô nhích người về phía trước, hắn thì miệng kêu “Giỏi lắm!” Nhưng vật thô to kia lại đâm sâu hơn, làm cô đau đến tái mặt! Chỉ khi nào cô nằm yên thì hắn mới thoáng dịu dàng mà vuốt ve và ra vào chút nhẹ nhàng. Cô thật sự không hiểu… Không hiểu người đàn ông này muốn gì mà!

Thấy mình thật sự làm khó cô, Lâm Sang vuốt lại đỉnh đầu cô, thơm lên đó, nhưng động tác dưới thân như mãnh liệt hơn, làm cả người Cúc chấn động, những ngón chân tê dại mà cong lên.

-Chồng … Chồng … Tha cho em… Hức.. Hức. _ Như bản năng Cúc nói ra những lời cô cho là hắn muốn nghe nhất. Da gà của cô cũng không tự giác nổi lên, mong hắn thích mà tha cho cô.

Lâm Sang nghe tiếng “Chồng” này quả thật kích thích không nhỏ. Hắn đánh mạnh vào mông cô mấy phát mạnh, để lại trên hai bờ mông tròn những dấu tay đỏ hồng:

-A… Sướng quá! Chạy đi! Xem em chạy nổi không… Ah…

Rồi hắn ra vào mười mấy cái nữa rồi bắn ra, Cúc giãy ra, hắn giữ cô lại để động thịt của cô chứa tất cả tinh hoa của hắn, sau đó mới nằm dài lên người cô. Nhớ ra đây là sàn nhà, hắn mới ôm cô dậy, chất dịch cũng vậy từ mông cô khẽ chảy xuống hai bắp đùi, kích thích cậu nhóc của hắn phấn chấn lại lần nữa!

Cúc ái ngại nhìn nơi đó của hắn. Xoay người nằm im trong lòng hắn, mặt để hõm vai hắn run run, làm cho Lâm Sang không nỡ thô bạo với cô nữa. Hắn ôm cô trở về giường. Cúc vừa nằm lại liền lấy chăn quấn người, đôi mắt to ngập nước nhìn hắn phòng bị. Lâm Sang nhìn cô thế mà thấy đáng yêu, khẽ vuốt trán cô:

-Hôm nay về nhà ăn cơm với ba má nhé. Mai sáng hai vợ chồng mình ra bến xe lên Thành phố nhé!

Cúc sợ sệt, trước mặt cô là tên điên! Tên điên này hai năm trước cưỡng bức cô rồi mất tăm. Hai năm sau trở về hắn lại trở thành chồng cô! Đây chẳng lẽ gọi là định mệnh…



Đáp lại hắn chỉ là ánh mắt như nai tơ của cô. Cô cứ tưởng hắn sẽ bắt cô đi ngay chứ, nghe đến cha mẹ, lòng cô khẽ chùng xuống, cô ngoan ngoãn gật đầu. Lâm Sang thấy thế cũng cười hiền, leo lên giường, ôm cô vào lòng. Cúc đi vào giấc ngủ tự lúc nào trên bờ vai rắn chắc của hắn, cả cơ thể và đầu óc cô mệt mỏi quá rồi nên cần nghỉ ngơi mà buông bỏ cả phòng thủ mà đi vào mộng trong vòng tay hắn.