Nhốt Yêu

Chương 4



Lâm Sang nhìn Cúc như vậy thật sự hắn… không nhẫn tâm! Hắn thương cô từ năm cấp hai… Nhớ lại lần đầu thấy Cúc khoác lên mình bộ áo dài trắng đứng trước cửa nhà chờ hắn cùng nhau đi học, hắn lại mềm lòng. Bàn tay to không tự giác lần lên mà tháo sợi dây thừng thô ráp trên cổ tay nhỏ xinh.

Vừa được trả tự do, Cúc định co người lại đồng thời giáng cho tên khốn nạn trước mắt một bạt tay, nhưng lại sợ hắn nổi thú tính lên thì e có khóc thành sông hắn cũng không buông tha cho mình như vừa rồi.

Lâm Sang vốn xuất thân con nhà nông, lại thêm năm tháng cực nhọc, cơ thể chui rèn dưới nắng mưa thêm dáng người trên sinh cao to hơn người, hắn có thể nói là một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ! Có lần cấp hai có hai ba tên gần xóm định ức hiếp cô, cô nhớ không lầm chỉ ba đấm hắn đã làm cho ba tên đó gần như là té nhào xuống bờ kênh, từ đó gặp cô là như gặp ma!

Nói là thả ra nhưng đôi bàn tay to của Lâm Sang vẫn còn để trên đôi tay nhỏ bé không ngừng run kia. Hồi lâu, hắn ngước đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn Cúc, nhìn kỹ thì thấy đôi tai của hắn cũng đỏ lự:

-Anh tha em, nhưng… em phải hôn anh?! … Được không?!

So với việc bị mất trinh tiết thì đương nhiên Cúc bằng lòng hôn hắn hơn. Cô được hắn kéo dậy ngồi trong lòng, lúc đầu cô còn ngại ngần vì bản thân không mảnh vải che thân, nhưng khi cự long to lớn của hắn còn căng cứng, chọc vào giữa hai cánh hoa còn rỉ nước của cô. Cúc bỏ mặt sỉ diện mà lớn mật lấy tay vòng qua cổ hắn, hành động như chú mèo nhỏ van lơn chủ nhân đừng “xâm chiếm” mình.

-Tôi hôn cậu…Cậu bỏ qua cho tôi.. Thật không, Sang…?!

Lâm Sang đỏ bừng cả mặt, chịu đựng cơn đau dưới thân mà lời nói cũng loạn xạ, bàn tay bắt đầu không kiên nhẫn bóp một bên ngực của cô, giọng khàn đặc:

-Giờ em có thể chọn tin hôn là tôi sẽ bỏ qua cho em… Hoặc là không hôn để chờ tôi đến làm em.

Cúc nghe mặt mày trắng tái, đương nhiên cô chọn tin hắn bỏ qua, cô khẽ nhíu mày:

-Anh bỏ… Bỏ tay ra… Á!

Lời nói vừa thốt ra thì bàn tay to không những không buông mà còn một tay ôm mông cô xoa nắn, một tay xoa bóp bên ngực săn chắc vừa tầm tay, than lên vài tiếng thỏa mãn.

Cúc vừa sợ vừa thẹn nhưng biết mình đánh không lại hắn đành lớn mật ôm cổ hắn, dán môi mọng nước lên đôi môi mỏng của hắn. Học theo bộ dạng điên cuồng của hắn khi nãy mà vươn đầu lưỡi xinh vẽ lên viền môi đang mở ra chờ cô công thành đoạt đất kia.

Tuy còn là trai tân, nhưng dường như bản năng của phái nam mà hắn cười khẽ đẩy lưỡi ra cùng cô khiêu vũ điệu nhảy của môi lưỡi. Cúc e thẹn định rút lại lưỡi hồng nhưng đã bị hắn khuấy đảo vào trong cả khoang miệng. Hắn mút cái lưỡi nhỏ nhắn ẩm ướt của cô, rồi sau đó mới ép cô nuốt xuống nước bọt của mình, phần không tràn vào khoang họng cô thì rỉ dịch trong chảy xuống chiếc cằm nhỏ xinh. Hắn luyến tiếc cúi xuống liếm mút đầy trên cằm xinh của cô, sau đó lại quay lại mút mát đôi môi hồng phấn, rồi lại vờn đùa với chiếc lưỡi thơm tho… Cứ thế nụ hôn ướt át mãi kéo dài đến khi Cúc thở không nổi, bàn tay cố gắng đẩy lồng ngực rám nắng của hắn ra thì Lâm Sang mới thở hồng hộc mà buông cô ra.

-Cậu cho tôi về được không?!

Nhớ lại cô đi cùng thằng nhà giàu dỏm kia mà bỏ rơi mình, nhìn cô bây giờ khác xa lúc bên tên kia vui tươi nhỉ? Sự ghen hờn nổi lên làm Lâm Sang cười lớn, giọng vang cả căn phòng vọng lại như phòng của một ác quỷ đang chực chờ hút tươi máu con mồi của mình.

-Em nghĩ tôi ngốc lắm sao?! Chưa có được phúc lợi gì, đưa em về kiện để tôi có đi tù cũng là đi tù oan à?! Em còn phải hôn… nơi này của tôi.

Nói rồi bàn tay hắn lướt nhẹ lên hai hạt đậu nhỏ sậm màu trước ngực mình, rồi lướt dài xuống cơ bụng rõ ràng hiện lên từng đường chia múi, Cúc rùng mình.

Cô cố gắng nhảy từ trên người hắn nhảy xuống nhưng Lâm Sang nhanh hơn chặn rồi linh hoạt đè cô lại, cười đểu:

-Bây giờ em hôn không?! Không hôn, không liếm chúng nó thì tôi sẽ khoái hoạt với động thịt này!

Nói rồi, một tay chế trụ hai tay cô, động vào vết hằn bị trói làm Cúc đau đến ứa nước mắt. Chưa hết hoảng sợ thì cánh tay kia đã đẩy vật đen tím kia trước cửa mình cô cọ sát uy hiếp tiếng vào. Thậm chí, hắn còn đùa ác đến mức lấy đà vài phần sau đó giả vờ đâm vào mép huyệt thịt, sau đó lại bậm môi rút ra, cứ làm thế năm sáu lần, mỗi lần là lại sâu hơn một chút.

Cúc rưng rưng nhìn hắn, miệng lắp ba lắp bắp:

-Tôi hôn… Tôi sẽ làm hết lời anh nói mà. Anh muốn tôi hôn, tôi liếm cái gì cũng được…. được… Xin anh… xin anh đừng cưỡng bức tôi… Hu hu…

Nước mắt cô lăn dài trên đôi má hồng không ngừng lắc qua lắc lại. Cô thật sự rất sợ… Cô sẽ làm theo hết hắn nói, dù có kêu cô liếm mút cây gậy đáng sợ kia cô cũng sẽ …. Liếm mà… Đừng cưỡng bức cô! Cô không muốn chưa chồng đã bị người ta cưỡng hiếp! Càng không muốn không ai thèm cô! Dù sao, qua hôm nay chỉ cần hắn không nói ra thì cô thề sẽ chôn chặt chuyện đáng sợ này trong đáy lòng… Tất cả… Vì danh dự của cô và gia đình cô…

Thấy mắt Cúc rưng rưng nhìn về phía cậu em nhỏ của mình, Lâm Sang hiểu ra cô bé này nghĩ mình sẽ bắt cô nuốt nó. Không hiểu sao phần hư hỏng trong hắn trỗi dậy:

-Em muốn hôn nó à?! Tôi cho em. Nhớ liếm cho sạch hai quả bóng nhỏ phía dưới nhé! Nếu em không làm được thì nó sẽ đến chào cô bé của em, sau đó sẽ yêu thương em thật tốt…Tới mức cho em mang bầu luôn! Em chịu không?!

Sau đó hắn ngả ngớn kéo đầu Cúc đối diện với vật thô to của mình. Hai mắt Cúc nhìn vào con quái vật thô to đen tím đậm trước mắt, bao quy đầu to lớn cũng gần bằng cả quả bóng nhỏ đang ươn ướt do dịch trắng sữa nơi lỗ nhỏ phía trên. Hai bên là dãy lông đen đậm cứng rắn, nổi bật trên nó vẫn là con quái vật hung tợn sừng sững đầy uy hiếp bức người. Cúc không khỏi nuốt nước bọt.

Cô gượng ép bản thân trườn lên hôn hai hạt đậu nhỏ của hắn, dùng khóe môi ngậm vào khoang miệng nhỏ, dùng lực hút như hắn làm ban nãy với hai khỏa no tròn trước ngực cô, sau đó một bên thấm đẫm nước bọt mới không tình nguyện mà qua bên kia. Chỉ động tác như vậy nhưng người đàn ông phía trên dường như thỏa mãn mà không khỏi gầm nhẹ, cô cảm nhận được từng sợi lông tơ đang nổi lên và hắn cũng căng cứng phía dưới, con quái vật kia như to lên một vòng!

Cô hoảng sợ mình không thỏa mãn nổi hắn sẽ bất chấp mà làm loạn với mình nên cô cố gắng ra sức liếm mút khắp cả thân trên của hắn, tuy trúc trắc mà vô cùng cố gắng, nhưng người đàn ông dường như hết kiên nhẫn khi đẩy thắt lưng để vật to lớn vài lần đụng vào người cô. Cúc thẹn thùng dùng tay định phủi ra thì bị hắn bắt lại, cảm nhận độ nóng rực của cây gật sắt, cô chưa đủ tỉnh táo thì giọng nói kia lại như ma quỷ vang lên:

-Hôn nó đi chứ…

Cúc sợ hãi nhưng còn lo cho trinh tiết của mình hơn nên cô đánh liều mà đưa mặt đến gần nơi đó của đàn ông. Cảm giác đầu tiên của cô là nó như một con rắn có sức sống mấy lần trượt khỏi tay cô để to lớn hơn, rồi còn nóng hôi hổi, làm cô vừa sợ lại vừa ngại… Cô cứ tưởng thường ngày Lâm Sang hiền lành như chú nai tơ nhưng nay hắn dường như trở thành một tên quỷ háo sắc đầy dục vọng, cô tin chỉ cần cô không thuận theo có thể hắn sẽ không do dự mà cưỡng hiếp cô…

Đầu lưỡi non mềm đụng vào vật đàn ông… Cô run run ứa nước mắt! Đúng là sỉ nhục mà, cô vì bảo vệ trong trắng của mình mà đồng ý liếm nơi đó của đàn ông…. Mùi vị ngai ngái khó chịu, còn nghĩ đến hắn dùng nơi này để đi… Cô không khỏi tủi thân…

Bàn tay Cúc đối với Lâm Sang đã là kích thích lớn rồi, cô vừa vươn đầu lưỡi ra xoay nhẹ trên đầu nấm thì hắn đã nhịn không nổi mà dâng trào lần nữa… Bao nhiêu tinh dịch trải dài trên gương mặt thẩn thờ của Cúc.

Cảm xúc như đê võ, Cúc khóc òa… Cô có làm gì đâu chứ?! Tại sao cô đối xử với hắn như bạn thân, tin tưởng đến mức dám cãi lời phụ huynh mà đi chơi cùng hắn kết cuộc lại là “lòng tốt không được báo đáp” cơ chứ?! Càng nghĩ càng tủi, càng nghĩ càng cảm thấy bản thân mình dơ bẩn…. Cúc khóc nghẹn lời, từng tiếng từng tiếng đâm vào trái tim con quỷ sắc dục đang nằm kia, đánh thức tình yêu của hắn dành cho cô.

Lâm Sang vội bật dậy, lấy tay chậm hết đống “nòng nọc con” của mình trên má cô, rồi sau đó đến nước mắt của cô! Nhưng Cúc dường như là dòng suối nguồn vô tận, cô bất chấp bản thân đang trần truồng mà khóc nấc nghẹn, mỗi tiếng khóc như mất đi mấy nhịp thở, rồi vung tay đến đánh lên bờ vai màu đồng rắn chắc của Sang làm cho hắn bối rối vô cùng.

-Tôi… Tôi hôn rồi đó…. Anh đừng làm gì tôi nữa mà!!! Tôi van xin anh… Van xin anh…

Nói rồi ai đó nhát gan đến mức chắp tay muốn lạy hắn! Lâm Sang đau lòng… Hắn đúng là ghen tuông mù quáng mà! Nhìn cô hèn mọn như vậy lòng hắn thỏa mãn chỉ một phần, nhưng đau lòng là đến chín phần. Hắn kéo chiếc quần đen cùng chiếc áo của cô lại che đi người cô đầy dấu vết tình dục kia, mà ôm cô vào trong lòng, cảm nhận nhịp thở hỗn loạn cùng cơ thể non mịn của cô mà ngọt ngào trong lòng. Hắn biết cô thẹn vì chuyện bị mình sỉ nhục bắt hôn dương vật mà giọng nói cũng ôn nhu đi mấy lần:

-Xin lỗi… Cho anh xin lỗi em! Em là bảo bối của anh, là thiên thần của anh, làm sao có thể hôn nơi dơ bẩn đó của anh được… Em đừng khóc nữa mà. Anh không cưỡng ép em nữa… Ngoan, đừng khóc nữa, khóc tý em lại mệt cho xem.

Hắn từ nhỏ quen biết Cúc, cũng biết luôn cô là cô bé khá yếu về mặt thể chất, chỉ cần ai chọc cô khóc một tý hay chạy nhiều mấy vòng thì cô sẽ đỏ cả mặt, sẽ khó thở. Hắn cứ mong muốn luôn làm cô cười rạng rỡ, nào ngờ hôm nay mình lại làm cô khóc nhiều như vậy. Chắc sau hôm nay, cô sẽ không muốn nhìn thấy hắn nữa rồi… mà hắn cũng chưa có được thứ mình muốn! Nhưng dù sao nếu cô đi kiện hắn xâm hại tình dục, hắn cũng chấp nhận! Chỉ cần lại được một lần nữa chân chính yêu cô, được cô chấp nhận.

Hắn hôn lên cái đầu nhỏ đang không ngừng rút rít kia, năn nỉ gần nửa tiếng đồng hồ cô mới yên. Sau đó hắn đích thân bế cô vào nhà tắm, cô ngại ngùng đuổi hắn ra ngoài, tự mình muốn tắm rửa.



Cúc lén lấy được chiếc điện thoại Nokia trắng đen trong túi quần mình mà vòi mãi ba mẹ mới mua hồi tháng trước ra, nhấn vào một dãy số rồi nghe đầu dây bên kia bắt máy đã không do dự mà nói ú ớ:

-Trình Hạo … Trình Hạo… Tớ sợ quá… Tớ … Hic…. Hic… Hu… cậu có thể đến nhà trọ ở Long Phước, tên hình như là…

Rầm!

Cửa nhà tắm bị người ta đập một phát đã mở ra, người con gái mặc quần áo đàng hoàng ngồi kia ngơ ngác nhìn hắn – Lâm Sang!

Ánh mắt Lâm Sang quét nhanh sang khắp nơi nhà tắm… À! Cô mở nước để hắn không nghe cô gọi điện thoại cho thằng tri thức dỏm đó! Lâm Sang gần như hóa điên nhanh như chớp chợp lấy điện thoại trên tay Cúc mà ném ra ngoài cửa sổ nhà vệ sinh!

Cúc lúc này thật sự sợ hãi… Hắn tha cho cô một lần, nhưng cô lại dám cả gan gọi điện thoại cầu cứu, chẳng phải là gạt hắn sao?! Không muốn nhìn thấy hậu quả, cô sợ không biết hắn có nổi điên mà giết mình không nên liều mạng mà chạy, nào ngờ vừa cất bước đã bị chân dài của ai gạc ngang làm cho té sóng xoài trên nền gạch lạnh băng.

Mặc kệ đau đớn của ai Lâm Sang liền tiện tay kéo mở mạnh tay, hàng loạt cúc áo của Cúc cũng vì thế mà đi đời, giọng hắn bình tĩnh, bình tĩnh đến đáng sợ:

-Thì ra tôi trong mắt em không bằng thằng Trình Hào kia. Giờ em cầu cứu nó đi, tôi chờ nó tới…Nó tới tôi sẽ giết nó! Trong thời gian đó, tôi sẽ làm tình cùng em.

Chữ “làm tình” phát ra từ miệng hắn cùng thái độ lạnh lùng hờ hững của hắn làm Cúc không khỏi tái mặt, nhưng hắn nhanh hơn đã bế thốc cô quăng mạnh lên chiếc giường cũ. Chiếc giường cô đã thoát một lần…