Hôn Lễ Của Bạn Thân

Chương 15: "Sữa Bò" Của Chú Rể



Trong đại sảnh trang trí huy hoàng tráng lệ, khắp nơi đều phủ kín hoa hồng, khúc nhạc dương cầm chậm rãi vang lên, ánh đèn hoa lệ chiếu xuống, tất cả đều xa hoa lộng lẫy.

Chỉ đáng tiếc là, người nào đó tham dự hôn lễ, ngay cả phục vụ nữ bưng thức ăn cũng phải đùa giỡn một phen, thật sự làm người ta ghê tởm.

Cố Viện ngồi cùng nhóm bạn chú rể, mắt không thấy tâm không phiền, cho dù nghe thấy có người kêu phù dâu như thế nào đi nữa cô cũng không tới mời rượu, cũng làm bộ như không nghe thấy.

Cô dâu đang ở trong phòng trang điểm dặm lại. Trần Vũ Hàng dường như cũng không có ở đây, buổi hôn lễ này mất nhân vật chính, có vẻ kỳ quái.

Không bao lâu, Chu Nguyên Minh từ trong phòng trang điểm đi ra, trong tay cầm thuốc còn lắc lắc đầu, mơ hồ có thể nghe thấy hắn nói cái gì "Không muốn bôi thuốc."

Đây hẳn là nói đến gia hoả nào đó bị thuỷ tinh cắt vào tay rồi, trong lòng Cố Viện mềm nhũn, đứng lên: "Để tôi đi xem."

====

Phòng trang điểm ở góc đại sảnh, là vì để tiện cho cô dâu thay trang phục nên ngăn cách đơn giản.

Đẩy mở cửa phòng ra, Cố Viện nhìn thấy người đàn ông ngồi trên ghế, bốn phía tràn ngập mùi thuốc lá nồng nặc, bóng dáng ôn hoà trong quá khứ không còn, nhìn thế nào cũng đều có vẻ nản lòng.

Cô không nhìn thấy Bạch Huyên Huyên nhưng lại có thể nghe được tiếng nói chuyện từ phòng trong truyền đến. Dường như bởi vì khóc lem mặt nên đang trang điểm lại lần nữa.

Cố Viện chậm rãi đi lên trước, đem thuốc trong tay đưa cho người đàn ông.

"Mình đã nói là không muốn bôi, có thể để mình yên tĩnh một chút hay không..."

Trần Vũ Hàng đang nói chớp mắt nhìn thấy Cố Viện chợt dừng lại, ngón tay kẹp điếu thuốc hơi run, bên trên còn có máu đỏ tươi như hạt ngọc nhỏ giọt. Dường như không dám nhìn cô, người đàn ông lại yên lặng cúi đầu.

Dáng vẻ này có chút giống con mèo lớn màu vàng trước kia Cố Viện từng nuôi. Mặc kệ bề ngoài có khí phách cỡ nào, bên trong lại mềm mại một đống, mỗi lần làm sai là gục đầu xuống, không nói một lời, tự mình trừng phạt. Ngôn Tình Hay

Cố Viện thở dài, chậm rãi ngồi xổm xuống rút điếu thuốc trong tay người đàn ông ra tắt đi. Kéo bàn tay to dính đầy máu kia tới, cô lấy cái nhíp trong túi thuốc ra rửa sạch thật cẩn thận, rồi kẹp mảnh thuỷ tinh ra, bôi thuốc nước, cuối cùng dán băng dán lên.

Miệng vết thương vừa nhỏ vừa nhiều, rửa sạch được một nửa, bên tai truyền đến giọng nói khàn khàn của người đàn ông: "Thật xin lỗi."

Khi cô gái ngồi trước người hắn, một bên thổi nhẹ một bên dùng cái kẹp gắp thuỷ tinh ra, trong lòng Trần Vũ Hàng cảm giác phức tạp. Nói ra câu "thật xin lỗi" hắn thậm chí cũng không biết đến tột cùng bản thân xin lỗi vì cái gì?

Là vì buổi sáng cô gái đã chịu khinh khi nhục nhã sao? Hay là vì hắn không cho cô được một công đạo rõ ràng? Cũng có thể là vì tất cả, thậm chí hắn cảm thấy bản thân vì buổi hôn lễ này mà xin lỗi.

Vào lúc gã đàn ông khác muốn xốc váy cô, Trần Vũ Hàng mới biết được cái gì gọi là tức không thể nhịn. Hắn chỉ muốn dùng cách cực đoan nhất làm những người nhìn chằm chằm cô, nhục nhã cô toàn bộ đều câm miệng.

Cảm xúc kỳ quái này cũng chưa từng sinh ra đối với Bạch Huyên Huyên.

Người đàn ông chưa bao giờ biết hối hận là gì lần đầu tiên nghĩ: nếu, có thể gặp được cô sớm một chút; nếu, không phải ở trên hôn lễ này thì thật tốt.

Cố Viện không có nhiều rối rắm như vậy, tay cô dán vào bàn tay to lớn của người đàn ông. Lúc kẹp mảnh thuỷ tinh cô nhớ tới khí phách của người này khi anh ném cái ly, so với suy sút lúc này thì vô cùng đối lập, càng thêm có vẻ câu dẫn người.

Cô lại muốn rồi, đặc biệt là nghe phòng trong truyền đến tiếng nói chuyện của Bạch Huyên Huyên. Nghĩ lại bên ngoài tràn đầy khách khứa, ở hiện trường hôn lễ thừa dịp lúc cô dâu trang điểm lại, làm tình với chú rể. Bên ngoài là khúc nhạc hôn lễ lãng mạn, bên trong là nam nữ yêu đương vụng trộm. Trường hợp như vậy làm Cố Viện chỉ nghĩ thôi là nhiệt huyết lập tức sôi trào.

Huống chi ở hôn lễ này, Bạch Huyên Huyên đã tặng cô một bữa Hồng Môn Yến, cô cũng muốn trả lại cho cô ta cái nón xanh trên đầu. Có thù tất báo, cô chính là người nhỏ mọn như vậy đấy.

Lợi dụng lòng áy náy của đàn ông như thế nào, là chuyện mà Cố Viện am hiểu nhất.

Khi một người đàn ông cảm thấy áy náy nếu phụ nữ theo đuổi không bỏ, không thuận theo cũng không buông tha, ở một trình độ nhất định thì phần áy náy này sẽ giảm bớt. Nhưng nếu là lạt mềm buộc chặt, nhẹ thu nhẹ thả, sẽ làm người ta cảm thấy chuyện tổn thương cô là vô cùng không chấp nhận được.

Gãi đúng chỗ ngứa, co được dãn được mới là thủ đoạn quyến rũ cao siêu.

Cố Viện hơi chu mu môi lên, khoé mắt còn có chút hồng hồng, âm điệu lại nhợt nhạt mang theo chút cậy mạnh: "Hừ, tôi tức là Bạch Cương với Bạch Huyên Huyên, đối với anh cũng có tí xíu bực bội thôi. Nhưng tôi là người nói đạo lý, không liên lụy người vô tội... cảm ơn anh lúc sáng đã bảo vệ tôi..."

Trong lòng Trần Vũ Hàng càng mềm, chỉ cảm thấy cô gái nhỏ trước mắt sao lại làm người ta đau lòng như vậy. Cô càng không trách hắn lại càng khó chịu, không khỏi nghĩ cho dù hiện giờ không phải là thân phận này, không phải là chú rể của người khác, hắn cũng không xứng với cô gái này.

Thời điểm dịu dàng thắm thiết như thế, đột nhiên truyền đến âm thanh "Ọc ọc". Trần Vũ Hàng trợn to mắt, thấy cô gái lặng yên đỏ mặt, hắn cảm thấy mỗi một hình ảnh trước mắt sao lại đáng yêu như vậy, sao lại đáng quý như vậy. Nặng nề lúc trước hơi giảm bớt, hắn mang theo ý cười hỏi: "Đói bụng?"

Cố Viện ngẩng đầu trừng mắt nhìn người đàn ông: "Đương nhiên đói bụng, ăn cơm từ tối qua chống chọi đến bây giờ, lại trải qua vài lần vận động, có người nào đó mỗi lần cũng đều mạnh như vậy..."

"Khụ...", Trần Vũ Hàng bị nghẹn họng, không cẩn thận còn sặc hai tiếng, sắc mặt cũng có chút không thể nói mà ửng đỏ.

Suy nghĩ theo lời cô gái nói bay về lúc tối qua trên giường tân hôn với phòng trang điểm sáng nay. Hắn không thể tránh né nghĩ tới cảm giác rong ruổi trong cơ thể cô, ngàn vạn tầng nếp uốn mấp máy, thịt mềm quấn lấy thân gậy, va chạm là có thể lôi ra một đống dâm thuỷ, khoái cảm mất hồn đến cực hạn.

Mắt thấy quần tây người đàn ông từ từ căng chặt, bao vây một khối lớn, trong lòng Cố Viện động một cái. Cô dán vào trên người Trần Vũ Hàng, tay nhỏ không an phận sờ loạn, thanh âm mềm mại nỉ non: "Đói bụng, em muốn uống sữa bò, tự mình uống, sữa bò của anh!"

Hô hấp Trần Vũ Hàng chợt dồn dập, lập tức hiểu rõ ám chỉ của cô gái. 'Sữa bò' của hắn, còn không phải là tinh dịch trắng bóng sền sệt nóng bỏng của hắn sao? 'Tự mình uống', cô là muốn dùng miệng?

"Đừng quậy, chúng ta không thể lại..."

Cố Viện chồm lên dán lên môi người đàn ông, lấp kín lời nói khàn khàn của hắn. Cánh môi hồng phấn khẽ mở, đầu lưỡi chậm rãi liếm qua, để lại nước bọt sáng lấp lánh. Mỗi một từ đều tràn đầy dụ hoặc:

"Em rất hiếm khi khẩu giao cho đàn ông đấy, thật sự không muốn thử một lần sao?"

*** 15 ***